Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thấy Được Xuân Tới

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ly Nương bị thương nặng, suốt hai tuần liền nằm bệnh trên giường, không thể đến thỉnh an tiểu thư.

Trong thời gian này, ta để tránh nghi ngờ của tiểu thư, đã cho Ly Nương uống rất nhiều ớt, khiến giọng nàng ấy trở nên khàn khàn như thể uống thuốc câm.

Còn canh tránh thai hàng ngày, sớm đã được ta đổi thành thuốc giả mang thai.

Tiểu thư vẫn gọi ta báo cáo như thường lệ, ta chỉ nói giọng hát của Ly Nương đã bị khàn, phỏng chừng đã hỏng.

Tiểu thư nghe vậy thì vui vẻ ra mặt, mắt sáng lên: "Hôm nay Vương gia đến đây dùng bữa tối, hãy gọi Ly Nương đến để giúp vui, để thưởng thức tài nghệ của ca kỹ hàng đầu xem."

Trong bữa tối, Ly Nương kính cẩn thỉnh an, rồi đứng yên bên cạnh.

Tiểu thư hào hứng yêu cao một khúc nhạc nhỏ Giang Nam.

Ly Nương khoác tay áo thụng, nhẹ nhàng múa theo điệu nhạc.

Mấy ngày này tiểu thư không thể đánh đập Ly Nương, nên đã tìm cách này để nhục mạ nàng ấy.

Cô gia giả vờ không biết, cũng vui vẻ phe phẩy quạt xem Ly Nương chịu nhục.

Khi Ly Nương mở miệng, phát ra âm thanh khàn khàn, nghe khó chịu như tiếng cưa sắt cưa gỗ.

Tiểu thư giả vờ kinh ngạc, nhưng không thể kìm nén nụ cười nơi khóe miệng, dựa vào cô gia mà cười duyên:

"Tướng công chàng xem, Ly Nương này không phải là ca kỹ có tiếng hay sao? Sao lại thành ra bộ dạng như vậy?"

Cô gia ôm bụng cười ngả nghiêng:

"Thật sự còn khó nghe hơn tiếng vịt kêu, làm sao có thể so với vẻ đẹp vô song của phu nhân."

Tiểu thư không lên tiếng, Ly Nương cũng không dám ngừng hát.

Cho đến khi tiếng hát của nàng ấy làm hoảng loạn cả đàn chim sẽ, tiểu thư mới ném một nắm bạc xuống đất, mắt lạnh liếc nhìn Ly Nương:

"Hát cũng không tồi, xuống nghỉ đi."

Ly Nương nén nước mắt nhục nhã, nhặt bạc vụn lên, chậm rãi bước ra ngoài.

Khi nàng ấy rời đi, ánh mắt chạm phải ánh mắt của ta, cả hai bọn ta đều hiểu, chuyện thành hay không, phụ thuộc vào tối nay.

---

Màn đêm buông xuống, quả nhiên cô gia lại đến chỗ Ly Nương.

Hương y lan đêm nay nồng nặc hơn bao giờ hết, ta vẫn như thường lệ đứng hầu bên cạnh.

Ngọn nến chiếu sáng cảnh sắc trong màn trướng phù dung.

Chỉ thấy Ly Nương lắc lư tay áo thụng, vòng eo uốn éo ca hát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thay-duoc-xuan-toi/chuong-7.html.]

Giọng hát khàn khàn nghe hết sức quỷ dị, nhưng cô gia nghe lại cười vui vẻ.

"Ha ha ha, Ly Nương hát thật êm tai mà.

"Hôm nay ngươi đã học khôn lên chưa? Nếu còn dám móng vuốt bẩn thỉu đó ra với ta, sau này cái giá phải trả sẽ không chỉ mất giọng đâu."

Trong lòng ta tức giận đến nghiến răng, bấu lòng bàn tay cố gắng nhẫn nại.

Rất nhanh, trong phòng vang lên tiếng khóc đau đớn của Ly Nương.

Ta lo lắng đến toát mồ hôi lòng bàn tay.

Một nén nhang trước, ta vừa cho Ly Nương uống thuốc giả chết.

Giờ đây, tác dụng của thuốc chắc chắn đã bắt đầu phát huy.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, giọng Ly Nương ngày càng khàn.

Ta xem động tĩnh trong phòng, lòng nóng như lửa đốt.

Cuối cùng, ta nghe thấy cô gia la lên một tiếng, hoảng sợ lăn xuống giường.

Thấy vậy, ta giả vờ tiến lên đỡ, thực chất là lén nhìn Ly Nương trên giường.

Quả thật là một cảnh tượng kinh hoàng khiến người hoảng hốt, không ngạc nhiên khi cô gia sợ hãi đến mức té ngã.

Ly Nương uống thuốc giả chết, lúc này thất khiếu đổ máu, hai mắt chỉ còn lại lòng trắng, bên dưới thân còn có một vũng m.á.u lớn.

Cô gia đang trong lúc đang hành phòng, mặc sức vui vẻ, thấy Ly Nương bỗng dưng c.h.ế.t thảm, lúc này đã bị dọa đến vỡ mật, khóc ha chạy ra ngoài sân.

Tiếng kêu của cô gia nhanh chóng thu hút sự chú ý của lão phu nhân và tiểu thư.

Tiểu thư nhíu mày bước vào xem, cũng bị dọa cho một phen hoảng hốt, ôm n.g.ự.c sợ hãi.

Lão phu nhân cũng tức giận không nhẹ, giơ gậy đánh mạnh vào cô gia vài cái.

Nửa đêm Lưu đại phu đến, nói rằng trong bụng Ly Nương có một nam thai đã thành hình.

Lão phu nhân nghe vậy, suýt nữa thì trắng mắt ngất đi.

Cô gia nhanh chóng phản ứng lại, quỳ lạy lão phu nhân vài cái, nói rằng Ly Nương chủ động quyến rũ, bản thân phủi sạch sẽ mọi chuyện.

Có cái c.h.ế.t của Xuân Hạnh trước đó, lão phu nhân không dễ dàng tin vào lời cô gia.

Nhưng Vương phủ chỉ có cô gia là dòng độc đinh, cuối cùng bà ta cũng phải cân nhắc đến chuyện kéo dài dõng dõi cho Vương phủ.

Vì vậy, lão phu nhân liền gọi hạ nhân tới, ra lệnh quấn Ly Nương mang đi vứt ở bãi tha ma, tuyệt đối không được truyền ra ngoài.

Mỗi bước mỗi xa

Ta lạnh lùng nhìn vẻ hoảng loạn của mọi người, lợi dụng sự hỗn loạn chạy đến bãi tha ma, cho Ly Nương uống viên thuốc.

Ly Nương ho khan vài tiếng, nhìn thấy mình đã thoát khỏi Vương phủ, nắm lấy tay áo ta mà vui mừng mà khóc nghẹn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thấy Được Xuân Tới
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...