Khi nhà họ Kỷ bị niêm phong, tẩu tẩu đã xin thư hòa ly từ ca ca.
Nhà mẹ đẻ tẩu tẩu không hiển hách.
Những năm qua tỷ ấy không ít lần bị mẹ kế chà đạp, ngay cả con trai cũng không được nuôi dạy, bị mẹ kế nuông chiều đến hư hỏng.
Dù nhà mẹ đẻ không cao quý, nhưng hai ca ca của tỷ ấy lại rất tình nghĩa, không chỉ đón tỷ ấy về, mà còn đón cả đứa cháu hư hỏng.
Nhà họ Kỷ giờ bị cô lập, cả gia đình sống nhờ trong một ngôi nhà cũ kỹ đồn là có ma.
Lúc này, Hầu gia đã trở về kinh thành.
Hoàng thượng ban thưởng hậu hĩnh cho các tướng lĩnh tham gia chiến trận.
Hầu gia được phong làm Quốc công.
Hoàng thượng muốn Hầu gia tiếp tục cầm binh phù.
Nhưng Hầu gia từ chối.
"Bệ hạ, thần đã già, lại bị thương ở Bắc Địch, xin bệ hạ cho thần được an hưởng tuổi già."
Hoàng thượng khuyên nhủ nhiều lần không thành, cuối cùng cũng đồng ý.
Ta không suy nghĩ sâu xa.
Nhưng vào buổi tối phu quân nói với ta: Hầu gia làm vậy cũng là bất đắc dĩ.
Dân gian giờ lưu truyền nhiều bài hát ca ngợi Quốc công chịu nhục gánh nặng, thông minh dũng cảm, mang lại thái bình cho Đại Sở.
Lúc này nếu tiếp tục nắm binh quyền, khó tránh bị hoàng thượng kiêng dè.
Biên cương không có chiến sự, giờ tận hưởng niềm vui gia đình là tốt nhất.
Từ khi Hầu gia trở về, mẹ chồng trông trẻ ra nhiều, toàn thân tỏa sáng.
Nhưng không biết từ khi nào, dân gian lại có tin đồn: nói ta không phải con gái của mẹ kế, trước kia là kỹ nữ trong kỹ viện.
Nói rất rõ ràng, có đầu có đuôi.
Chắc chắn ai cũng biết là ai tung tin.
Tiệc mừng trăm ngày của Thịnh Đào tổ chức rất lớn.
Giờ Quốc công được hoàng thượng ân sủng, phu quân là trạng nguyên, Thịnh Đào lại được phong làm huyện chủ.
Tiệc trăm ngày này, hoàng thượng cũng sớm ban tặng lễ vật phong phú.
Chúng ta muốn khiêm tốn cũng không được.
Khách mời nhiều đến nỗi phủ Quốc công gần như không còn chỗ để chân.
Mọi người đều chúc mừng, ai cũng nở nụ cười.
Không khí đang náo nhiệt, một vị khách không mời từ trong đám đông chui ra.
Là tỷ tỷ.
Nàng ta ăn mặc như tỳ nữ, không biết theo chân khách nào vào đây.
Đáng nói là, nàng ta còn kéo theo mẹ ruột của ta - cựu đầu bài của Hồng Túy lâu.
Tỷ ta đẩy mẹ ruột ta: "Con gái bà ở đằng kia, mau nhận lại con đi, giờ nó là thế t.ử phu nhân, muốn gì chả được!"
Mẹ ruột ta mấp máy môi.
Khách khứa xì xào bàn tán.
"Hình như đó là cô gái của Hồng Túy lâu? Tên là, tên là Lưu Vân Vân?"
"Đúng là cô ta, từng nổi tiếng nửa năm, sau đó đột nhiên biến mất, tái xuất đã già."
“Thế t.ử phu nhân có lẽ thực sự là xuất thân từ kỹ viện chăng?”
“Đừng nói là không phải, nhìn cũng giống lắm.”
...
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Tỷ tỷ cười nhếch mép, ánh mắt đầy ác ý.
Nàng ta kéo mẹ ruột từng bước tiến lên phía trước: “Mau đi, không nhận ra con gái ruột của mình sao?”
Đầu ta kêu ong ong, nhưng ta vẫn bế con, bình tĩnh đối diện với mẹ ruột.
Phu quân đứng dậy, bước tới bên cạnh ta
Mẹ ruột đã đi tới trước mặt, nhìn vào Tiểu Đào trong tay ta, hỏi: “Con bé tên gì?”
“Tiểu danh là Tiểu Đào.”
Mẹ ruột rưng rưng nước mắt: “Tên hay đấy, giống bà mẹ của con bé.”
Tỷ tỷ cười khúc khích: “Đó là cháu ngoại của bà, bà không bế sao?”
Mẹ ruột cười phá lên.
Càng cười to hơn, như điên, nước mắt rơi xuống.
“Tôi làm gì có đứa con gái xinh đẹp và thành đạt thế này!”
Ta bế chặt con, không thể tin nhìn bà.
Bà lục lọi trong tay áo, lấy ra một cái túi tiền ném cho tỷ tỷ: “Đây không phải con gái tôi, tôi không thể nhận tiền của cô, đây không phải con gái tôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/the-tu-phu-nhan/chuong-12.html.]
“Con gái tôi đã c.h.ế.t từ lâu rồi, đã c.h.ế.t từ lâu rồi, ha ha ha ha...”
“Tôi không cần tiền bẩn của cô, tôi chỉ cần con gái tôi.”
Quản gia tiến tới, dẫn người mẹ dường như đã mất trí đi.
Vài bà v.ú tiến đến kéo tỷ tỷ.
Nàng ta giãy giụa hét lớn: “Ngươi không phải là muội muội ta, ngươi chỉ là con của kỹ nữ. Chức thế t.ử phu nhân này vốn là của ta, vốn là của ta!”
“Thế tử, thế tử, ta mới là thê t.ử của ngài, chúng ta mới là một cặp trời sinh.”
Phu quân ôm vai ta, từng từ từng chữ: “Cuộc đời này ta chỉ có một thê tử, đó là Lưu Vân. Nàng cũng là thiếu phu nhân của phủ Quốc công, không phải người dân thường như ngươi có thể tùy tiện bôi nhọ.”
Sắc mặt chàng lạnh lùng đầy chán ghét: “Đưa đến quan phủ đi!”
Tỷ tỷ khóc hét, bị đám hầu nam giải đến kinh triệu doãn.
Sau một ngày bận rộn tiễn khách, ta gặp mẹ ruột ở hậu viện.
Bà đang cầm một đĩa móng giò heo gặm nhấm.
Thấy ta, bà vừa nhai vừa nói không rõ: “Thế t.ử phu nhân, sống tốt thật đấy! Không hổ là con gái của ta, đúng là giỏi giang.”
“Vì sao không vạch trần ta trước mặt mọi người?”
Mẹ ruột nuốt miếng thịt, cười: “Tiểu Đào trông giống hệt con hồi bé!”
“Thế t.ử phu nhân chắc có nhiều trang sức lắm nhỉ!” Bà lau tay bằng khăn tay, mắt sáng lên, “Dẫn ta đi chọn đi, ta giúp con một việc lớn, con không được keo kiệt đấy.”
Đèn đỏ chiếu lên gương mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt sáng đến đáng sợ.
Ta muốn hỏi bà.
Bà đã từng yêu thương ta không?
Như một người mẹ yêu con mình.
Như ta yêu Tiểu Đào.
Nhưng cuối cùng ta không hỏi gì, thản nhiên đáp: “Một lát nữa tỳ nữ sẽ dẫn bà đi kho, bà tự chọn nhé.”
Mẹ ruột rất hài lòng: “Bây giờ xem ai dám tranh với ta.”
Phu quân tìm cho mẹ một căn nhà, còn sắp xếp hai tỳ nữ.
Mọi chi phí ăn mặc đều do Hầu phủ chi trả.
Cuối năm xem sổ sách, ta giật mình kinh ngạc.
Mẹ ruột sau đó không đến gặp ta, ta cũng không đến thăm bà.
Chỉ mỗi sinh thần Tiểu Đào, bà đều gửi một cái túi tiền.
Những mũi khâu thô sơ, nhìn là biết bà tự làm.
Thời thơ ấu, ta cũng mong muốn có một cái túi tiền do mẹ tự tay làm.
Nhưng bà bận rộn trang điểm, chưa từng kiên nhẫn làm cái đó.
Những cái túi tiền đó ta cất đi, để ở đáy hộp.
Tỷ tỷ bị giam hai năm, ra khỏi nhà lao, đã hai mươi tuổi.
Không tìm được chỗ đứng, không lấy được chồng.
Cuối cùng, nàng ta đến Hồng Túy lâu.
Vì là tiểu thư quan gia, nên thu hút không ít khách làng chơi.
Một ngày nọ, ta dẫn Tiểu Đào ra phố, gặp nàng ta bước xuống từ xe ngựa của một khách làng chơi.
Tóc tai rối bù, son môi nhòe nhoẹt.
Chúng ta nhìn nhau một lát, rồi nàng ta lấy khăn tay lau miệng, quay người đi.
Nàng ta cuối cùng đã sống cuộc đời như chính mình ghét nhất.
Phu quân làm việc ở bộ Binh nhiều năm, hơn ba mươi tuổi đã lên đến Thượng thư bộ Binh.
Sau khi hoàng đế mới lên ngôi, chàng được điều làm Thượng thư bộ Hộ, làm rõ những khoản nợ bộ Hộ tích lũy nhiều năm.
Sau đó Thái t.ử khai sáng, phu quân kiêm nhiệm Thái t.ử thái phó.
Năm bốn mươi lăm tuổi, chàng được thăng lên nhất phẩm Tể tướng.
Ta cũng được phong nhất phẩm cáo mệnh, cùng chàng nhận ơn vua.
Bệnh ho của chàng vẫn không khỏi.
Đêm nào chàng cũng phải ôm ta ngủ mới an giấc.
Chúng ta có hai con trai hai con gái.
Cháu chắt tổng cộng mười lăm người.
Chàng đã thực hiện lời hứa khi đỗ trạng nguyên: suốt đời không nạp thiếp.
Năm ta bảy mươi tuổi, đột ngột lâm bệnh nặng.
Chàng nắm tay ta bên giường: “Lưu Vân đừng sợ, ta sẽ sớm theo nàng.”
“Kiếp sau, chúng ta vẫn làm phu thê nhé!”
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
(Hoàn)