Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Theo Trăng Đuổi Thuyền

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vẫn còn giận ta sao?

Ta lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa.

Một ngày nọ, chữ ta viết xong bị gió thổi bay.

Đứa trẻ phụ trách nhóm lửa vô thức dùng tay chắn gió, nhưng khi đứng dậy lại ngã ngửa ra sau.

Ta bước nhanh tới kiểm tra.

Lại phát hiện, cánh tay cậu bé nổi chi chít những vết mẩn đỏ.

Một phỏng đoán không hay hiện lên trong đầu ta.

Là... ôn dịch?

Ta vội vàng đi tìm Chử Minh Quang xem thử có biện pháp giải quyết không.

Nhưng chẳng bao lâu sau, càng có nhiều người trong quân ngã bệnh.

Thậm chí có người tử vong.

Chử Minh Quang đành phải hạ lệnh thiêu x-á-c, đèn đuốc trong doanh trướng cháy suốt đêm, nhưng làm sao cũng không tìm ra cách.

Đúng lúc này, Yến Quốc đột nhiên phái sứ giả tới, nói muốn hòa đàm.

Tia Nắng Sau Mưa

Câu đầu tiên của sứ giả là yêu cầu gặp Chi Ngọc.

Nhưng khi ta dẫn Chi Ngọc xuất hiện, ánh mắt hắn lại dán chặt trên người ta.

"A tỷ..." Hứa Tòng Giang ngây người, vui buồn đan xen trong đáy mắt: "Tỷ không c-h-ế-t, tốt quá, tỷ không c-h-ế-t."

Chử Minh Quang đứng bật dậy, trường kiếm rời vỏ, đặt trên cổ Hứa Tòng Giang.

"Hòa đàm quan trọng." Ta đi tới bên cạnh Chử Minh Quang, vỗ vai hắn.

Hứa Tòng Giang nhìn ta một cái thật sâu.

Rồi hắn ta nói rõ mục đích tới đây.

Bên Yến quân có phương thuốc chữa ôn dịch, có thể giúp Việt quân giải quyết khó khăn trước mắt.

Đổi lại, Việt quân phải trả lại một quận chúa Chi Ngọc lông tóc vô thương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/theo-trang-duoi-thuyen/chuong-13.html.]

Đồng thời, chủ tướng hai bên đến núi Bình Sơn hòa đàm.

Chử Minh Quang bàn bạc với các thuộc hạ, cuối cùng đồng ý.

Lúc rời đi, Hứa Tòng Giang không để ý cây kiếm kề trên cổ, mà bước thẳng tới trước mặt ta nói: "A tỷ, ngày hòa đàm, tỷ nhất định phải tới, ta có lễ vật tặng cho tỷ."

Ta lạnh lùng liếc nhìn hắn ta.

Hứa Tòng Giang mỉm cười, rồi xoay người rời đi.

Ta suy đi nghĩ lại, rồi vẫn quyết định cùng Chử Minh Quang đến Bình Sơn.

Ta lo lắng cho Chử Minh Quang.

Hắn cũng đồng ý, vì dẫu sao chúng ta cũng là hai người thân cận nhau nhất trên thế giới này.

Không thể vứt bỏ, không thể rời xa.

Ngày hòa đàm là một ngày không trăng, mây mờ bao phủ đỉnh núi.

Trên đỉnh núi có một vùng đất trống, đã dựng sẵn đài cao, bày hàng ghế hai bên.

Ta ngồi bên cạnh Chử Minh Quang, cùng hắn chờ người của Yến quân.

Chi Ngọc cúi đầu, thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn lén ta.

"Lát nữa sẽ đưa con trở về, sau này đừng chạy lung tung nữa, nghe lời một chút." Ta nói với Chi Ngọc.

Chi Ngọc hậm hực: "Trước đây người nói với ta, trẻ con chỉ cần nói rõ lý do không muốn làm việc gì có là có thể không cần nghe lời."

Lời muốn nói nghẹn lại trong họng, cảm xúc phức tạp.

"Ta..." Chi Ngọc giơ tay, dè dặt nắm lấy vạt áo ta: "Ta có thể không về chỗ cha được không? Ta muốn ở lại chỗ người."

Ta thở dài: "Ở lại chỗ ta, ta không thể nào chăm sóc cho con được, ta sớm muộn..."

Cũng phải trở về.

Chử Minh Quang nắm tay ta, ra hiệu an ủi.

Chi Ngọc nghe ra ý từ chối, chui thẳng xuống gầm bàn co thành một đoàn.

Ta lắc đầu.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Theo Trăng Đuổi Thuyền
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...