Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thi thai ám kết

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

"Thôn Bách Hộ, số 94, huyện Hương Hà, đây là chỗ này rồi."

Ngôi nhà hướng đông bắc, cổng sơn đỏ, xung quanh cỏ dại mọc um tùm, khí âm ẩn hiện.

Cả khu vực này ngập trong khí âm.

Không ngờ lần đầu nhận việc lại gặp trận lớn thế này.

"Có ai ở nhà không?"

Mở cửa là một bà thím lớn tuổi, khoảng chừng sáu mươi, nhìn tôi với ánh mắt đầy cảnh giác.

"Cô tìm ai?"

"Cháu tìm Lâm Lộc. Cháu đến để giải quyết vụ tử…"

Tôi chân thành nhìn bà, nhưng chưa kịp nói hết câu thì bà đã đóng sập cửa lại.

Từ bên trong thoảng ra hương khói của loại hương đặc biệt, tôi chắc chắn mình không nhầm chỗ, có lẽ bà ấy hiểu lầm tôi đến để chào hàng.

"Cháu không bán hàng đâu! Cháu thật sự là người mà Lâm Lộc mời tới."

Tôi bực bội gõ cửa thì nghe bên trong có tiếng gào thét điên cuồng.

"Tôi không uống! Tôi không có bệnh, tại sao tôi phải uống thuốc?"

"Không có bệnh cái gì chứ, bác sĩ bảo cô bị trầm cảm sau sinh rồi, cô muốn làm hại tôi đến mức không có cháu đích tôn à?"

Tôi lắng tai nghe thì nghe tiếng đồ sứ vỡ loảng xoảng, sau đó là tiếng bước chân vội vàng đến gần.

"Các người nghĩ nhà tôi không có ai hay sao mà dám hại tôi! Tôi sẽ không để các người toại nguyện đâu. Tôi đã mời người tới rồi."

Khi cửa mở lần nữa, Lâm Lộc xuất hiện trước mắt tôi.

Bụng cô ta phình to khác thường, dường như toàn bộ thịt m.á.u của cơ thể cô tập trung vào đó, trông không khác gì một bộ xương khô kéo lê một khối u thịt.

Cô nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu, giọng yếu ớt.

"Cô Nguyên, nó muốn moi hết nội tạng của tôi ra."

2

Lâm Lộc là khách hàng của tôi, chúng tôi gặp nhau ở một quán trà cách đây năm ngày.

Hôm đó, tôi gọi một phần xá xíu, phần ăn rất nhiều, nhưng Tử Chí – hồn ma bên cạnh tôi – không thể ăn thức ăn của người sống, nên một mình tôi ăn cũng hơi ngán. Đang định uống một ngụm trà lạnh thì Tử Chí hét lên khiến tôi suýt nghẹn.

“Cậu nhìn kìa! Cô ấy ăn khỏe thật.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thi-thai-am-ket/chuong-1.html.]

Tôi quay lại nhìn về phía bàn tròn ở góc quán. Một cô gái trẻ mặt tròn dễ thương đang ngấu nghiến ăn, đó chính là Lâm Lộc. Khi đó cô đã ăn hết ba phần cơm xá xíu, bốn đĩa cá viên, năm đĩa bánh trứng, và hai phần sườn heo lớn. Nhân viên phục vụ không ngừng mang đồ ăn ra cho cô.

"Hôm nay có cuộc thi ăn uống nào à?"

Tôi kéo cô phục vụ lại hỏi.

"Không có đâu ạ. Nhưng cô ấy ăn khỏe lắm, đã dọn ba bàn mà vẫn tiếp tục gọi thêm."

“Tất nhiên là ăn khỏe rồi, vì đâu phải chỉ có mình cô ấy ăn.”

Tử Chí nhìn vào bụng bầu của Lâm Lộc. Nghe cũng có lý, vì cô mang thai, khẩu phần ăn cũng phải nhiều hơn.

“Cô nhìn kỹ lại xem.”

Tử Chí nhắc nhở, nên tôi nhìn lại kỹ hơn. Chỉ một cái nhìn đó thôi cũng đủ để tôi nhận ra điều bất thường.

Trên người Lâm Lộc bao phủ một lớp tử khí dày đặc.

Không thể nào, trông cô ấy chỉ khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, sắc mặt hồng hào, rõ ràng là một người sống.

Chẳng lẽ… tôi lại được nhận việc rồi?

3

Những ai từng tới cửa hàng tôi mua hương đều biết hương của tôi có tác dụng kỳ diệu.

Tôi tên Nguyên Anh, là chủ tiệm "Nhất Lô Hương", đồng thời là truyền nhân đời thứ 99 của phương sĩ Tử Anh thời Đại Tần. Bán hương chỉ là nghề phụ, nghề chính của tôi thật ra là trừ ma diệt tà.

"Ăn uống ngon lành quá nhỉ, gần đây có đi khám thai chưa?"

Ngay sau đó, tôi ngồi xuống cạnh Lâm Lộc, cơ hội kiếm tiền mà, đâu thể bỏ qua.

“Có chứ, con khỏe mạnh lắm. Dù mới ba tháng nhưng trông đã hơi to rồi, phát triển rất tốt.”

Tôi liếc nhìn bụng cô, qua lớp da bụng, tôi thấy thứ bên trong đang no nê ợ hơi một cái.

"Vậy sao? Nhưng khám thai đâu thể phát hiện ra thi thai."

Mặt Lâm Lộc tái đi, cô ngồi thẳng lên nhìn tôi. Tôi bình tĩnh tiếp tục.

"Chắc hẳn nửa đêm cô thường xuyên bị đau bụng, giống như xương cốt bị tháo rời vậy."

“Cô ăn khỏe như vậy, nhưng tứ chi lại ngày càng gầy guộc, sắc mặt cũng chẳng còn chút hồng hào nào."

"Cô chưa từng tự hỏi tại sao à? Đó là vì cái cô đang mang, là một thi thai."

Tôi thấy ánh mắt cô co rút lại, xem ra lời của tôi đã có tác dụng.

Nhưng không ngờ ngay giây tiếp theo, cô hét lên.

"Cô bị bệnh à! Đồ xác c.h.ế.t nhà cô! Cả nhà cô đều là xác chết!"

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thi thai ám kết
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...