Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Hậu Pk Nữ Hoàng

Chương 49

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lần nữa bước vào Càn

Khôn Điện, Âu Dương Tuệ Như đã không còn tâm lý hấp tấp vội vàng như khi mới đến lúc ban đầu, lại quan sát kỹ những thay đổi trong điện

thì chân mày nhíu chặt lại.

Ngày xưa, Càn Khôn điện kim bích huy hoàng, khí phách trang nghiêm thì giờ đây Càn Khôn điện lại lạnh

tanh, phủ đầy bụi bậm, đầu mũi còn có thể ngửi được một thứ mùi thuốc và ẩm mốc làm người ta hít thở không thông, lồng ngực thấy khó chịu.

Đây là cung điện của phụ hoàng nàng đang ở sao? Làm sao có thể thê thảm như thế này? Bệnh nhân phải ở nơi có hoàn cảnh tốt, sáng sủa trong lành,

không khí tươi mát thì bệnh mới có thể khỏi nhanh hơn, chỗ ở thế này

nhìn là biết có một đống vi khuẩn, virus với cảm xúc tiêu cực, không

được, phải đổi!

Âu Dương Tuệ Như vừa đi, vừa tính toán chỗ phải

chỉnh sửa thay đổi, đợi đi vào nội điện, thấy Hoàn Nhan Bất Phá đang nằm ở trên giường, hai mắt nhắm nghiền, chân mày nhíu chặt, thân hình đã

gầy đến độ thấy xương, nhất thời đầu óc trống rỗng, cái gì cũng chẳng

nhớ nổi, chỉ có thể hốt hoảng chạy đến bên giường hắn, còn chưa thốt ra

tiếng nào mà nước mắt đã rơi xuống trước.

“Phụ hoàng, ta đến

rồi.” Nàng đè nén nghẹn ngào trong cổ họng, lau nước mắt, đợi khi có thể nở nụ cười thật tươi trên mặt mới khẽ kêu.

Đầu óc Hoàn Nhan Bất Phá vẫn đang có chút hỗn loạn, bỗng nhiên mở hai mắt, thoáng chốc tỉnh táo lại.

“Không phải đã sắp xếp bảo ngươi đến Dao Hoa rồi sao? Tới chỗ này làm gì?” Hắn thở đứt quãng, khó khăn hỏi, giọng nói có chút thều thào vô lực.

“Chẳng phải ngài muốn đuổi ta đi chỗ khác, không thì tính nhốt ta trong Dao

Hoa điện để ta không thể đến gần ngài chứ gì, ta mới không bị mắc lừa

đâu.” Âu Dương Tuệ Như cười khẽ, ngây thơ oán giận nói, lập tức đưa tay

nắm bàn tay to lớn của hắn, mười ngón đan xen, làm cho hắn muốn gỡ cũng

gỡ không ra.

Hoàn Nhan Bất Phá bình tĩnh liếc nhìn mười ngón tay

giao nhau của hai người, đau đớn tận tim, hắn muốn buông ra nhưng bàn

tay không nghe sai khiến, ngược lại còn nắm chặt hơn.

“Ngoan,

phải nghe lời, trẫm bị bệnh rất nguy hiểm, trị không khéo sẽ chết. Tiểu

nha đầu của trẫm còn nhỏ như vậy, vẫn còn rất nhiều ngày tháng tươi đẹp

sau này, không thể cùng trẫm hao mòn ở trong này.” Hoàn Nhan Bất Phá thở dài, vươn tay vuốt ve hai má trắng nõn mềm mại của nàng, nhỏ giọng

khuyên nhủ.

Giọng điệu đối phương quá dịu dàng, từng câu từng chữ đều vì lo lắng cho mình, hai mắt Âu Dương Tuệ Như lại bắt đầu ửng đỏ,

vội vàng chớp chớp mấy cái thật nhanh, gạt đi hàng lệ sắp rơi. Nàng

quyến luyến cọ cọ bàn tay nóng hổi của Hoàn Nhan Bất Phá, từ từ nói,

“Không có phụ hoàng che chở, ta hồi cung làm sao còn có ngày tháng tươi

đẹp nào đáng nói? Không bằng ở chung với phụ hoàng, chết ta không sợ, ta chỉ sợ không có phụ hoàng.”

Nếu Hoàn Nhan Bất Phá gặp chuyện

không may thì những chuyện hỗn loạn bất an, mưa tanh gió máu gì nàng

cũng chẳng để vào mắt mà cũng không lo lắng, chẳng qua nàng chỉ vừa nghĩ đến việc mất đi đối phương, trong khoảnh khắc nỗi sợ hãi và đau đớn

điên cuồng lan tràn cả trái tim, giống như linh hồn không còn nơi dựa

vào, ngày ngày đêm đêm trôi dạt nơi địa ngục không bờ bến.

Cảm

giác đó làm nàng thấy lạnh lẽo, khiến nàng chỉ cần hơi nghĩ đến liền cả

người run rẩy không ngừng được. Và nàng lại sâu sắc nhận biết một lần

nữa rằng người trước mắt đây là người quan trọng nhất ở trên đời của

nàng, là tinh thần trụ cột của nàng, còn hơn phụ thân của nàng, còn hơn

Thái Hậu, còn hơn Tần ma ma và Tiểu Vũ.

Hóa ra, hắn trong cảm

nhận của tiểu nha đầu lại quan trọng đến vậy, còn hơn cả sinh mạng sao?

Hoàn Nhan Bất Phá rung động mạnh trong lòng, vui sướng với thỏa mãn đến

đột ngột như vậy, làm cho hắn không thể kiềm nén.

Hắn chăm chú

nhìn khuôn mặt tiểu nha đầu, khắc thật sâu biểu tình kiên định lúc này

của nàng vào đáy lòng, thật lâu sau, hắn mới bắt đầu cười, “Được, ngươi ở lại. Trẫm sẽ không có việc gì, lại càng không để cho ngươi gặp chuyện

không may, lời này trước đây trẫm đã nói rồi, may mà không nuốt lời, hôm nay, trẫm nói lại lần nữa.”

Không nghĩ tới có thể làm cho phụ

hoàng tỉnh lại nhanh như vậy, Âu Dương Tuệ Như chỉ ngơ ngác nhìn hắn một lúc lâu, bỗng nhiên bổ nhào vào trên giường hắn, ôm cổ hắn reo lên, “Ta biết phụ hoàng của ta không phải là người dễ dàng nhận thua mà. Chẳng

qua chỉ là một căn bệnh thương hàn nho nhỏ, nhất định sẽ khỏi! Nhất định chúng ta có thể bình an hồi cung.”

Hoàn Nhan Bất Phá ôm chặt

thân thể nho nhỏ mềm mại trong lòng, nóng nảy, hậm hực, chán nản đã mấy

ngày liên tục đều giảm thấp từng cái, sau đó biến mất. Cái gì cũng mơ hồ chẳng rõ, chỉ có bảo bối trong lòng mới là thật, không thể tự mình bảo

vệ trân bảo của hắn, cả đời này làm sao có thể xem là trọn vẹn? Hắn mơ

màng nghĩ.

“Được, đợi hồi cung, thời gian của chúng ta còn rất dài.” Hoàn Nhan Bất Phá dịu dàng vỗ về lưng nàng, ý vị sâu xa cam đoan.

Hoàng Thượng đây thật sự bị đánh bại! Song bởi vì Thái tử phi thật sự tình

thâm ý trọng, không thể trách Hoàng Thượng moi tim móc phổi đối với nàng như vậy, đáng giá! An Thuận nhìn hai người ôm nhau thật chặt, cúi đầu

mỉm cười.

Hai người ôm nhau hồi lâu, đến khi trao nhau nhiệt độ

cơ thể, hơi thở hòa vào nhau, hoảng loạn bối rối liên tiếp mấy ngày cũng đều dần dần bình tĩnh lại, mới thoáng tách ra.

“Phụ hoàng, ta không muốn nhúc nhích.” Tinh thần hoàn toàn ổn định, Âu Dương Tuệ Như cười xấu xa.

“Không muốn nhúc nhích, chẳng lẽ ngươi muốn nghỉ lại ở chỗ này của trẫm? Không được!” Hoàn Nhan Bất Phá kiên quyết từ chối.

Nếu là ngày trước, hắn nghe thấy lời này, nhất định không nói hai lời liền

để người ta ở lại, hăng hái yêu thương mấy lần. Nhưng giờ đây hắn đang

bệnh, lại không thể truyền bệnh cho tiểu nha đầu. Nghĩ đến bệnh tình của mình, Hoàn Nhan Bất Phá vô lực, khát vọng khỏi bệnh càng thêm vội vã.

Mai sau hồi cung, phải nhanh chóng đoạt tiểu nha đầu lại. Chỗ Thái tử chẳng có gì quan trọng, có gì bồi thường là được, tiểu nha đầu là người sẽ

làm hoàng hậu, không thể phá hỏng thanh danh, cần phải có sách lược vẹn

toàn mới được. Hắn nghĩ thầm.

Âu Dương Tuệ Như bĩu môi, đưa tay

xoa bóp đầu gối nhức mỏi, “Ta quỳ cả một ngày, chân tê hết cả rồi, muốn

ta chuyển chỗ ta cũng chuyển không nổi á. Ngài sai người thu thập gian

phòng ở thiên điện cho ta ở là được rồi, Dao Hoa điện xa quá.” Nàng

thuận thế đưa ra yêu cầu vốn đã tính toán kỹ, cũng tránh cho An Thuận vì tự chủ trương mà bị quở mắng.

“Sao người không nói sớm? An

Thuận, dìu Thái tử phi ngồi đàng hoàng, Dao Hoa điện cũng không cần quét dọn, bảo Giang Ánh Nguyệt lại đây bóp chân cho Thái tử phi. Ở thiên

điện thì thiên điện vậy, bảo người ta thu dọn gian phòng tốt nhất.” Hoàn Nhan Bất Phá kiên cường vực tinh thần dậy, căn dặn đâu vào đấy.

Thấy trên mặt hắn lộ ra mệt mỏi, dáng vẻ tiều tụy, giọng nói ấm ách mất

tiếng, Âu Dương Tuệ Như đau lòng, vội vàng đứng dậy khỏi người hắn, giúp hắn kéo chăn, dịu giọng nói, “Ta đã quên phụ hoàng đang bị bệnh, quấy

rầy ngài lâu như vậy, thật sự là không nên. Chân không cần xoa bóp, lát

nữa tự nó tốt thôi. Ngài mau nghỉ ngơi đi, ta tự mình sẽ sắp xếp được,

ngài trăm ngàn lần đừng nhọc lòng vì ta.”

Hoàn Nhan Bất Phá mỉm cười, xua tay nói, “Không sao, sắp xếp cho ngươi tốt rồi phụ hoàng mới đi ngủ.”

“Không được, ngài mau ngủ đi, bằng không ta tiếp tục quỳ ngay bên giường.” Âu

Dương Tuệ Như tóm bàn tay to của hắn, nhét vào trong chăn, quả quyết quỳ gối bên giường, hai mắt mở to đầy quật cường, chớp chớp nhìn hắn.

Hoàn Nhan Bất Phá bất đắc dĩ lắc đầu, khóe miệng lại mang theo ý cười nồng

đậm, liếc biểu tình đáng yêu xinh đẹp nàng một cái thật sâu, từ từ nhắm

mắt lại.

Vốn tưởng rằng tiểu nha đầu ở bên cạn thì nhất định tâm

tình hắn sẽ kích động đến không ngủ được, không ngờ bởi vì yên ổn trong

lòng trước nay chưa có, chỉ chốc lát sau hắn liền chìm vào giấc ngủ sâu, chân mày bình thường nhíu chặt dần dần giãn ra.

“Hoàng thượng đã ngủ. Thái tử phi, chúng ta đi thôi?” An Thuận thấy thế, nhẹ tay nhẹ chân tiến lên, nhỏ giọng nói.

Âu Dương Tuệ Như gật đầu, đứng dậy xoa xoa hai đầu gối bủn rủn, bước chân

lảo đảo từ từ đi ra tẩm điện, An Thuận vội vàng vươn tay dìu nàng, đổi

lấy nụ cười cảm kích của nàng.

Hôm sau, Âu Dương Tuệ Như mới sớm đã mở to mắt, rửa mặt xong liền đến Càn Khôn điện thăm Hoàn Nhan Bất Phá trước.

Tối hôm qua Hoàn Nhan Bất Phá ngủ rất ngon, đến bây giờ vẫn chưa thức dậy.

Âu Dương Tuệ Như cẩn thận quan sát sắc mặt hắn, thấy hắn bình thản ngủ, không khỏi an tâm gật đầu, lặng lẽ lui đi.

Nàng đến ngoài điện, tụ tập những cung nhân không bị nhiễm bệnh lại, hết lời cổ vũ, lời lẽ khẩn thiết, tiếng nói truyền cảm, làm cho các cung nhân

vốn có chút tuyệt vọng lại phấn chấn trở lại.

Sau đó, nàng lại sai khiến những người tinh thông y lý được mang theo đi thăm khám, nấu thuốc cho những cung nhân ngã bệnh.

Một loạt những việc làm khiến cho mọi người đang suy sụp tinh thần lần nữa

thấy được hy vọng, làm việc cũng không còn tiêu cực nữa, trên mặt lại có nụ cười tươi. Nhất thời tình cảnh trong Càn Khôn điện hoàn toàn đổi

mới, bầu không khí áp lực đè nén tiêu tán, làm cho người ta cảm thấy

thoải mái.

Trấn an cung nhân xong, Âu Dương Tuệ Như cho gọi vài

thái y tới hỏi thăm tình hình bệnh tình và cách trị liệu của Hoàn Nhan

Bất Phá, nghe các thái y bẩm báo xong, nàng gật đầu, giọng điệu nghiêm

túc nói, “Việc khám bệnh bốc thuốc thì bản cung không biết, đương nhiên

là nghe theo các ngươi. Nhưng những chuyện khác đều phải do từ bản cung

làm chủ, các ngươi nói có đúng không?”

Các thái y lộ vẻ không

hiểu, nhưng tất cả đều gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Nay Hoàng Thượng bệnh nặng, Thái tử phi có địa vị cao nhất, đương nhiên là do Thái tử phi định

đoạt.

“Như thế rất tốt, nếu mệnh lệnh bản cung có khiến các ngươi có chỗ hoang mang khó hiểu, các ngươi cứ nghe theo, không được nghi

ngờ, bản cung cũng sẽ không giải thích.” Âu Dương Tuệ Như nói rõ ràng,

sau đó đứng dậy, chỉ vào cửa sổ đóng chặt trong điện rồi nói, “Sau này,

cửa sổ không thể đóng mãi, mỗi ngày mở ra hai canh giờ; quần áo mọi

người trong cung phải dùng nước sôi để tẩy sạch; quần áo bị dính chất

nôn Hoàng Thượng thì chôn ngay; bài tiết của Hoàng Thượng cũng đem chôn, không thể đổ bậy; mỗi ngày dùng giấm trắng xông điện; mỗi ngày chỉ có

thể uống nước đã đun sôi; mỗi ngày trước khi khám bệnh thì các ngươi

phải lấy rượu mạnh tẩy trừ hai tay và dụng cụ khám bệnh; mỗi ngày…”

Âu Dương Tuệ Như ở trong điện chỉ điểm một phen, đưa ra một loạt mệnh

lệnh, khiến thái y đứng nghe mà cảm thấy vô cùng hoang mang, muốn nói

lại thôi. Phần lớn các mệnh lệnh đó làm bọn hắn không thể lý giải, thậm

chí còn có mấy cái mà bọn họ không thể tiếp nhận.

“Được rồi,

không cần tranh cãi với bản cung, chỉ cần chiếu theo bản cung phân phó

đi làm là được. Nếu có xảy ra chuyện gì thì bản cung chịu trách nhiệm,

bản cung chôn cùng phụ hoàng, chắc chắn không liên lụy các ngươi.”

Lời này quá nặng, các thái y không nhận nổi, vội vàng ngậm miệng.

Đợi Hoàn Nhan Bất Phá tỉnh lại, Càn Khôn điện đã có sự thay đổi lớn, cửa sổ luôn đóng chặt đang mở ra, không khí giá rét lại trong lành theo gió

lùa vào trong điện, tuyết trắng xóa phản chiếu ánh sáng rực rỡ lóng lánh từ cửa sổ tiến vào, chiếu sáng từng ngõ ngách âm u, xua đi ẩm thấp và

tối tăm.

Tình hình như thế làm nhãn tình Hoàn Nhan Bất Phá sáng lên, bất giác hít thở sâu, thân thể cảm thấy thoải mái bội phần.

Đúng lúc này, Âu Dương Tuệ Như cầm một chén cháo hoa thơm nức tiến vào, cười khanh khách bày ra trên cái bàn cạnh giường hắn.

“Phụ hoàng, dùng bữa sáng.” Nàng bưng chén lên, múc chút cháo, thổi hơi hơi nguội rồi đưa đến bên môi Hoàn Nhan Bất Phá.

Tiểu nha đầu trước mặt tốt đẹp như vậy, cảnh tượng này ấm áp chân thật như

vậy, Hoàn Nhan Bất Phá vui sướng đầy lòng, khóe miệng bất giác thoáng

gợi lên một nụ cười yếu ớt, cũng không nói gì, ánh mắt chăm chú nhìn

nàng một lúc, từng miếng từng miếng húp hết chén cháo.

Có tiểu nha đầu bên cạnh, bệnh nặng một trận cũng không phải toàn là chuyện xấu! Hắn nhíu mắt lại, nghiền ngẫm nghĩ ngợi.

Có người yêu quý nhất làm bạn bên cạnh, tính khí Hoàn Nhan Bất Phá cũng

không nóng nảy sa sút tinh thần như lúc đầu, tích cực phối hợp với thái y trị liệu. Hơn nữa tâm tình hắn tốt lên, tinh thần cũng có vẻ càng tốt,

uống thuốc liên tục bốn năm ngày cuối cùng cũng từ từ chuyển biến khá

hơn.

Các cung nhân tuân thủ một cách nghiêm chỉnh quy củ Thái tử

phi lập ra, mỗi ngày dùng dấm chua xông chỗ ở, dùng rượu mạnh làm sạch

hai tay, dùng nước sôi giặt quần áo, người bị bệnh cũng càng ngày càng

ít đi, hy vọng trong lòng lại dâng lên, cuộc sống lại bắt đầu hăng hái.

Tất cả tình hình đều phát triển theo triều hướng tốt, các thái y đều thấy

rõ, thầm thán phục, đối với mệnh lệnh của Thái tử phi không ai không

tuân theo.

Cả cung tràn đầy hơi thở vui mừng, ngoại trừ một người.

Giang Ánh Nguyệt thấy Âu Dương Tuệ Như vừa đến liền chiếm mất việc nàng chăm

sóc Hoàn Nhan Bất Phá, còn cố gắng xoay chuyển tình thế, thay đổi càn

khôn, không cần nàng dâng thuốc mà bệnh tình Hoàn Nhan Bất Phá ngày qua

ngày lại trở nên tốt hơn, nàng buồn bực, trong lòng nóng như lửa đốt.

Không, Âu Dương Tuệ Như, ta tuyệt đối không để cho ngươi lại phá chuyện tốt

của ta! Giang Ánh Nguyệt dùng trâm bạc hung ác đâm nát một chiếc khăn

thêu, cười âm trầm quỷ dị.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Hậu Pk Nữ Hoàng
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...