Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Kim Giả, Mời Cút Đi!

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hắn vừa nói vừa tự thay giày bằng chân mà không cần dùng tay.

Trong phòng khách chỉ có tôi và mẹ. Bố tôi đang ở thư phòng, không thèm gặp lại Giang Khả Chi. Anh trai tôi hôm nay đi họp ở tập đoàn cũng vắng mặt.

Giang Khả Chi chen vào chỗ tôi, ngồi sát bên mẹ, mắt rưng rưng đáng thương.

“Mẹ ơi, mẹ giúp con thêm lần nữa đi. Giờ đoàn phim không thể hoạt động, hai tháng quay trước đây của con đổ sông đổ bể hết rồi, cả giới đang chờ xem con làm trò cười đây.”

Tôi cố tình bật tivi to tiếng—gần đây giáo sư Trương yêu cầu tôi xem bản truyền hình Tam Quốc Diễn Nghĩa, đúng lúc đang chiếu cảnh Gia Cát Lượng mắng Vương Lãng.

“Ta chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô liêm sỉ đến mức này!”

Bị ám chỉ thẳng mặt, Giang Khả Chi bắt đầu sụt sịt. Trì Cấu bước đến chắn ngang tivi: “Giang Phù, cô mà còn gây rối, tin hay không tôi đập nát cái tivi nhà cô, rồi xé xác cô ra?”

Tôi quan sát Trì Cấu, cười khẩy: “Du côn vẫn là du côn, khoác lớp da ngôi sao vào thì cũng không thay đổi được cái vẻ lưu manh đó đâu.”

“Cô nói gì!” Trì Cấu chỉ vào tôi, cằm như muốn lòi ra, ra vẻ muốn xông lên đ.á.n.h người.

“Đủ rồi!” Mẹ tôi quát lên, lườm Trì Cấu.

Trì Cấu vốn không coi mẹ tôi ra gì, nhưng Giang Khả Chi liên tục nháy mắt nhắc nhở hắn hôm nay là đến cầu xin đầu tư.

Trì Cấu mới dịu bớt vẻ hung hăng, nhưng hắn chỉ vào tôi, ra cái vẻ hung tợn, trịch thượng—một kiểu đe dọa không lời mà đám côn đồ đường phố hay dùng.

“Muốn Giang gia đầu tư cứu bộ phim đó cũng được,” mẹ tôi lên tiếng, “Con hãy chấm dứt quan hệ với Trì Cấu ngay trước mặt mẹ hôm nay. Chỉ cần hai đứa cắt đứt sạch sẽ, mẹ không chỉ đầu tư vào phim, mà còn nhận con về làm con nuôi Giang gia.”

Điều kiện thật quá tốt.

Đó là sự khoan dung và ưu ái chỉ dành riêng cho con gái của mẹ tôi. Dù đứa con này không phải ruột thịt, nhưng vì tình nghĩa mẹ con hai mươi năm, mẹ vẫn sẵn lòng cho cô tiểu thư giả đã khiến mẹ thất vọng và đau lòng vô số lần một cơ hội.

Tôi cứ nghĩ Giang Khả Chi sẽ khóc lóc đồng ý, không ngờ cô ta đột nhiên nhảy dựng lên khỏi ghế sofa.

“Lại là những lời này! Mẹ, tại sao mẹ lại coi thường Trì Cấu đến vậy! Chỉ vì con thích anh ấy mà mẹ coi thường anh ấy sao?!”

“Con hiểu rồi, mẹ không phải coi thường anh ấy, mà là coi thường con! Mẹ chỉ muốn con không được sống tốt có phải không?! Trên đời này có người mẹ nào như mẹ không?”

Nghe vậy, tôi cũng bật dậy khỏi sofa: “Bà ấy nuôi cô hai mươi năm, cô dám nói bà ấy không xứng làm mẹ!”

“Đúng là không xứng! Bà ta muốn kiểm soát cả cuộc đời tôi! Nếu không phải bà ta, năm mười tám tuổi tôi đã không phải nạo thai! Tôi đã có thể sinh đứa bé đó, xây dựng một gia đình nhỏ với Trì Cấu!”

“Nhưng tất cả đều bị người phụ nữ này hủy hoại! Tôi đáng lẽ đã có thể sinh con đẻ cái cho Trì Cấu! Tất cả những điều tốt đẹp đó đều bị bà ta phá hỏng!”

Giang Khả Chi chỉ vào mẹ tôi, hệt như đang chỉ vào một kẻ thù: “Tôi muốn nổi loạn, tôi muốn phản kháng! Ở nhà này tôi cảm thấy ngạt thở! Mẹ, mẹ khác gì một kẻ biến thái thích kiểm soát?!”

“Chỉ có Trì Cấu, chỉ có anh ấy mới cho tôi cảm giác gia đình!”

Mẹ tôi vốn còn định níu kéo Giang Khả Chi, nhưng sau những lời đó, cả người mẹ như tái đi, ánh mắt mẹ không có nước mắt, nhưng chứa đựng sự đau lòng và tuyệt vọng đầy bi thương.

“Đủ rồi! Nuôi hai mươi năm, lại nuôi ra một con sói mắt trắng chuyên c.ắ.n ngược! Cút! Mang cái tình yêu, mang người đàn ông của cô cút khỏi Giang gia! Cô căn bản không xứng mang họ Giang!” Bố tôi bước ra khỏi thư phòng, giận dữ quát Giang Khả Chi.

Chỉ có bố tôi mới có thể dằn được khí thế của Giang Khả Chi. Cô ta khóc như mưa, cứ như thể ai đã phụ bạc cô ta.

Cô ta quay đầu dắt Trì Cấu đi. Đáng lẽ có thể ra đi một cách dứt khoát, nhưng ở sảnh, Trì Cấu lại buộc phải dừng lại để mang giày.

Đôi giày da đen của hắn có gót rất cao. Khi hắn đứng thẳng người sau khi xỏ chân trái vào, chân phải bị nhấc cao lên khoảng mười centimet.

Có lẽ không muốn cúi đầu dưới mái nhà Giang gia, hắn ưỡn thẳng lưng, không chịu cúi người dùng tay khi xỏ giày, cứ thế cố nhét chân vào.

Thử vài lần vẫn không xong, chân phải thỉnh thoảng lại đặt xuống đất.

Tôi ghé sát vào mẹ, an ủi người mẹ đang đau lòng: “Mẹ ơi, đừng buồn. Con cho mẹ xem một màn ảo thuật.”

Tôi chỉ vào Trì Cấu đang loay hoay mang giày. Khi chân phải hắn chạm đất thì chỉ một mét sáu, khi hắn xỏ chân vào giày, lại biến thành một mét bảy.

“Một mét sáu, một mét bảy, một mét sáu, một mét bảy,” tôi lẩm nhẩm khẩu hiệu, động tác của Trì Cấu ở cửa ăn khớp một cách kỳ lạ với lời nói của tôi.

Cuối cùng mẹ tôi cũng phá lên cười sau cơn buồn bã.

Mẹ ôm tôi: “Tiểu Phù, sau này trong lòng mẹ, chỉ nhận duy nhất con là con gái.”

Không biết nhận được tin từ đâu, Giang Thần đột ngột kết thúc cuộc họp trở về nhà, vừa kịp lúc chạm mặt Giang Khả Chi – người chưa kịp lên xe rời đi.

Vết nước mắt trên mặt Giang Khả Chi còn chưa khô, tóc bị gió thổi có vẻ rối bời.

Cô ta nhìn Giang Thần: “Em t.h.ả.m hại thế này, anh vui lòng chưa?”

Giang Thần sững người: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Giang Khả Chi bước đến trước mặt Giang Thần, nhón chân ghé sát anh: “Anh à, anh còn xem em là em gái của anh không? Anh từng nói em muốn gì anh cũng sẽ cho, đúng không?”

Giang Thần không lùi bước, cũng không từ chối.

Giang Khả Chi nắm lấy cà vạt của anh: “Bên đầu tư của Phong Ngâm Lệnh muốn rút vốn. Em cầu xin bố mẹ giúp đỡ, họ không chịu, mà cô em gái ruột kia của anh còn châm chọc em.”

Trì Cấu đã ngồi vào xe, bất mãn nói vọng ra: “Cô cầu xin hắn làm gì?”

Giang Thần cũng bực bội: “Anh chăm sóc cô ấy kiểu gì vậy?!”

“Tôi chăm sóc cô ấy thế nào không cần anh quản!” Trì Cấu bước xuống xe định cãi nhau với Giang Thần, nhưng Giang Khả Chi ngăn lại.

Cô ta nắm lấy ngón trỏ của Giang Thần, giọng điệu nũng nịu:

“Em biết những khoản đầu tư lớn của Giang gia đều cần bố mẹ ký, em không làm khó anh.”

“Anh mua lại Hòa Lâm Ảnh Thị đi. Hòa Lâm là nhà đầu tư lớn nhất của Phong Ngâm Lệnh. Lâm San San không phải vẫn luôn thích anh sao? Anh mua lại công ty của cô ấy, để đầu tư cho phim của em.”

“Anh à, cầu xin anh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thien-kim-gia-moi-cut-di/3.html.]

“Giang Phù, anh trai cô là đồ não yêu đương! Hết t.h.u.ố.c chữa!”

Tin tức anh trai tôi định mua lại Hòa Lâm Ảnh Thị để giúp Giang Khả Chi, tôi nghe được từ chính miệng Lâm San San.

Khi Lâm San San đến thăm đoàn phim, thấy tóc tôi chưa tạo kiểu, cô ấy trực tiếp đưa tay gạt tóc tôi: “Cái bệnh não yêu đương này có thể di truyền đấy. Tôi phải xem đầu óc cô, đừng có giống anh trai cô.”

Tôi dở khóc dở cười: “Chị yên tâm, em chỉ cầu vinh hoa phú quý, không cầu một tia chân tình nào.”

Lâm San San mới yên tâm, nhưng tôi nhận ra tâm trạng cô ấy rất buồn.

Sau khi về lại Giang gia, tôi nghe không ít chuyện ân oán tình thù của các gia tộc hào môn. Tình cảm của Lâm San San dành cho anh trai tôi đã từ tình đơn phương thời học sinh trở thành tình công khai mà cả giới đều biết.

Vì cái tính yêu đương mù quáng của anh tôi dành cho Giang Khả Chi, Lâm San San chưa bao giờ nói rõ lòng mình, cũng là để tránh khó xử.

Nhưng hôm nay, cô ấy thực sự không nhịn nổi nữa.

Cô ấy trước mặt tôi, mắng cái não yêu đương mù quáng của anh tôi ròng rã nửa tiếng. Tôi đưa cô ấy cốc nước, bảo cô ấy làm ẩm họng.

Uống xong, cô ấy tiếp tục mắng: “Cả đời bà đây chưa từng thấy ai mù quáng vì tình đến mức kinh thiên động địa như anh trai cô!”

“Ừm…” Tôi chỉ vào phía sau lưng Lâm San San. Giang Thần hôm nay cũng đến thăm đoàn phim.

Lâm San San phanh gấp lời mắng c.h.ử.i đang nói dở: “Anh… không nghe thấy gì chứ?”

Giang Thần: “Nghe hết, không sót một chữ.”

Lâm San San: “…….”

Không khí trở nên vô cùng căng thẳng. Tôi thấy anh trai cầm một hộp bánh kem nhỏ, bèn cố tình reo hò vẻ ngạc nhiên: “Oa! Mẹ lại làm bánh kem nhỏ cho em rồi!”

Giang Thần đưa bánh cho tôi, nhưng mắt vẫn dán vào Lâm San San. Anh ấy đang định nói gì đó thì đột nhiên một giọng nam the thé vang lên từ đoàn phim bên cạnh.

“Đây chẳng phải là đại tiểu thư Giang Phù đã vi phạm hợp đồng sao?”

Tôi nhìn theo tiếng nói, người nói là đạo diễn Triệu Kiếm của Điệu Hát Hoa Đào.

Điệu Hát Hoa Đào sau khi thay nữ chính, chỉ quay được hai tháng rồi vội vã đóng máy. Chị Tống quản lý của tôi nghe ngóng ở buổi chiếu thử nội bộ thì biết bộ phim này dù danh tiếng lớn nhưng từ đạo diễn đến kịch bản đều rệu rã, hoàn toàn là một cái hố.

May mà mẹ tôi đã bắt tôi hủy hợp đồng, nếu không sự nghiệp diễn viên của tôi đã có thêm một “bom xịt” lớn.

Chị Tống nói: “Đạo diễn Phong Ngâm Lệnh bỏ trốn rồi đúng không? Triệu Kiếm là người chạy chọt quan hệ vào làm tổng đạo diễn, giờ bộ phim này là do Triệu Kiếm đang quay.”

Giọng Triệu Kiếm rất to, mà giờ đang là giờ nghỉ của các đoàn phim, Giang Khả Chi và Trì Cấu cũng bị thu hút đến.

Triệu Kiếm rất để bụng việc tôi hủy hợp đồng năm xưa, mỉa mai: “Hủy Điệu Hát Hoa Đào tưởng cô đi đóng phim b.o.m tấn nào, ai ngờ chỉ đi làm nữ phụ trong phim nghệ thuật à?”

“Ăn nói lịch sự chút đi.” Giang Thần chắn tôi sau lưng.

“Lịch sự? Giang Phù lật kèo hủy hợp đồng trước ngày khai máy, cô ta có lịch sự với tôi không?!”

Chuyện này nói ra thì đúng là tôi hủy hợp đồng trước, nhưng Giang Thần lạnh lùng đáp trả: “Sau khi Tiểu Phù hủy hợp đồng, Giang gia đã bồi thường gấp ba lần cát-xê theo hợp đồng, không thiếu một xu, mọi việc đã giải quyết xong. Hôm nay anh mà còn muốn lấy chuyện hủy hợp đồng ra bôi nhọ em gái tôi, thì trả lại tiền bồi thường cho Giang gia đi, tôi sẽ liên hệ đoàn luật sư Giang Thị xử lý ngay.”

Anh trai tôi làm bộ gọi điện, Triệu Kiếm sợ tái mặt, cười xuề xòa: “Giang tổng! Giang tổng! Đùa thôi, tôi chỉ đùa chút thôi! Anh đừng bận tâm!”

“Em gái nào?”

Giang Khả Chi mắt ngấn lệ, tiến lên chất vấn Giang Thần: “Anh không phải nói là anh chỉ có một mình em là em gái sao?”

Nhận thấy cô ta đang ghen tuông, Lâm San San bịt mũi, lớn tiếng: “Mùi giấm chua nồng nặc quá!”

Tôi nắm lấy cổ tay Giang Thần, đầy tự tin, dõng dạc: “Đúng là chỉ có một em gái, chính là tôi, em gái ruột này! Cô là người đã tuyệt giao với Giang gia, đứng đây lớn tiếng cái gì?”

Mắt Giang Khả Chi đỏ hoe, lại bắt đầu rơi nước mắt đáng thương. Cô ta dường như đặc biệt yếu đuối trước mặt anh trai tôi.

Trì Cấu thấy cô ta khóc, lập tức xông lên làm anh hùng cứu mỹ nhân. Hắn nói với tôi: “Giang Phù, cô cẩn thận đấy. Bố mẹ cô là kẻ thích kiểm soát, còn ông anh ruột này của cô, là kẻ l.o.ạ.n l.u.â.n biến thái thèm muốn em gái.”

“Trì Cấu, anh nói linh tinh gì vậy!?”

Người phản bác kích động hơn cả tôi là Lâm San San, cô ấy xông lên che chắn cho Giang Thần.

“Tôi nói linh tinh? Khả Chi là em gái hắn, mà hắn còn dám có cái ý nghĩ đó! Không phải biến thái thì là gì!” Trì Cấu ám chỉ nhìn về phía tôi, “Giang Phù, tối ngủ cẩn thận đấy, đắp chăn cho kín vào!”

Lời lẽ độc địa của hắn như lưỡi rắn độc phun thẳng vào mặt tôi, còn đối với Giang Thần thì đó là một đòn chí mạng.

Giang Thần quả thật đã từng tỏ tình với Giang Khả Chi. Đó là sau khi kết quả xét nghiệm huyết thống có, thân phận tiểu thư giả của Khả Chi đã rõ ràng như ban ngày, anh mới thổ lộ lòng mình.

Trong suốt hai mươi năm Khả Chi lớn lên, sự chăm sóc của anh dành cho cô ta chỉ là tình cảm anh em thuần túy nhất.

Đây vốn là bí mật riêng giữa Giang Thần và Giang Khả Chi. Dù Giang Thần bị Giang Khả Chi từ chối, Giang Khả Chi cũng nên giữ kín bí mật này cho anh.

Nhưng Giang Khả Chi đã không làm vậy.

Cô ta thậm chí còn biến nó thành chuyện cười để kể cho Trì Cấu nghe, dùng để lấy lòng hắn. Và bí mật đó hôm nay trở thành con d.a.o Trì Cấu đ.â.m vào Giang Thần.

Giang Thần đau lòng nhìn Giang Khả Chi.

Giang Khả Chi trốn sau lưng Trì Cấu, cô ta cúi đầu, nhưng mắt lại ngước lên nhìn Giang Thần—một ánh nhìn vừa xa cách vừa đáng ghét. Cô ta dùng ánh mắt đó nhìn người anh đã chăm sóc cô ta từ nhỏ đến lớn.

Tôi tức giận, giật lấy bản kế hoạch mua lại trong tay Giang Thần, xé thành mảnh vụn và ném thẳng vào mặt Giang Khả Chi: “Anh ấy thực sự vì cô mà đi mua lại công ty, mà cô lại đối xử với anh ấy như thế! Lấy sự riêng tư của anh ấy ra làm vui lòng gã đàn ông của cô! Giang Khả Chi, ăn cơm Giang gia, đập bát Giang gia, cô đúng là đã làm rõ thế nào là sói mắt trắng thời hiện đại rồi đấy!”

Trì Cấu định nói gì đó, tôi trực tiếp lớn tiếng cảnh cáo: “Có cần tôi nhắc nhở cho fan của anh biết, thời cấp ba anh đã làm loạn với nữ sinh trong nhà vệ sinh không? Anh chàng trinh trắng Trì Cấu đây này!”

Vụ ầm ĩ ở đoàn phim này khiến kế hoạch mua lại của Giang Thần hoàn toàn bị hủy bỏ. Bộ phim Phong Ngâm Lệnh lại một lần nữa rơi vào khủng hoảng tài chính.

Giang Khả Chi nhiều lần tìm anh trai tôi để xin lỗi và xin tiền, nhưng anh tôi không gặp cô ta nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Kim Giả, Mời Cút Đi!
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...