Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Sư Chấp Vị

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Taxi dừng lại trước cửa khách sạn Khánh Thái, Chung Khôi từ trên xe bước xuống, ngẩng đầu nhìn về phía biển hiệu của khách sạn phía bên trên, màu sắc của biển hiệu và tường ngoài đều rất mới, nhưng y nghe nói khách sạn này kỳ thực đã có lịch sử nửa thế kỷ.

Có ấn tượng sao?

Đứng trước cửa khách sạn, y không thể cho mình câu trả lời vừa ý, phệ hồn kính kỳ thực cũng không có tác dụng chiếu yêu, nó chỉ biết mê hoặc lòng người, nên cảm giác mơ hồ quen thuộc kia y không biết có thực sự tồn tại không, hay chỉ là vọng tưởng chiếc gương mang lại cho y. Nhưng không hề nghi ngờ, lòng hiếu kỳ chiếm thế thượng phong, trong tiềm thức có người nói cho y biết, tới nơi này, có thể tìm được đoạn ký ức đứt gãy bị che giấu của y.

Một chiếc xe lái qua, dừng ở bên cạnh y, thấy người xuống xe, Chung Khôi ngây ngẩn cả người, vội vàng tiến lên đón, ngạc nhiên gọi: “Mã tiên sinh, trùng hợp vậy, anh tới gặp khách hàng sao?”

Trên vai Mã Linh Xu có một con sóc trắng nhỏ đang nằm, hôm nay hắn mặc một bộ quần áo bình thường, kiểu dáng rất đơn giản, nhưng mặc lên người hắn lại có kiểu ý vị khác, mấy ngày không gặp, hắn lại nhuộm tóc về màu đen, nhìn quen kiểu tóc vàng khói, cảm giác mộc mạc này ngược lại khiến Chung Khôi cảm thấy không quen, hỏi: “Mã tiên sinh sao anh lại nhuộm tóc?”

Mã Linh Xu không để ý đến y, mà giống y, ngẩng đầu nhìn biển hiệu khách sạn một chút, sau đó cất bước đi vào. Chung Khôi gãi gãi đầu, không biết mình lại làm sai ở đâu, chọc ông chủ không vui, vội vã theo sau, gọi tiếp: “Mã tiên sinh!”

Vẫn không trả lời, Mã Linh Xu đi tới trước cửa xoay, Chung Khôi đi theo bên cạnh hắn đang muốn đi vào, đột nhiên cảm thấy sai sai — y nhớ cửa xoay màu vàng, chứ không phải được trang trí bằng chất liệu gỗ kiểu này.

Quay đầu lại lần nữa, y thấy xe Mã Linh Xu lái cũng rất cổ xưa, không phải chỉ màu sắc, mà là kiểu xe khá cũ, giống như xe cổ điển vài thập niên trước.

“Mã tiên sinh anh đổi xe à? Rất có cá tính đấy, quần áo kiểu tóc của anh cũng thay đổi, là kiểu dáng mới thịnh hành năm nay sao? Vậy tôi phải nắm vững dạng thiết kế mới được… Con thú cưng này cũng thật đáng yêu, dáng dấp thật giống Tố Vấn…”

Chung Khôi càng nói càng nhỏ giọng, bởi vì con vật nhỏ ngẩng đầu lên nhìn y, khiến y chú ý thấy thực ra không phải là sóc, mà là sói non, mắt sói bị phủ một tầng vảy mỏng, nếu không kia hẳn là màu xanh sẫm xinh đẹp, bởi không nhìn rõ lắm, nó rất khẩn trương bám lấy vai Mã Linh Xu, hơn nữa lông toàn thân xù bông, rất dễ bị ngộ nhận là thú cưng vô hại.

Đây kỳ thực chính là Tố Vấn nhỏ đi mấy vòng đúng không?

Sói con càng nhìn càng thấy đáng yêu, Chung Khôi nhịn không được đưa tay ra sờ, lại sờ vào một khoảng không, tay xuyên qua thân thể của họ, y mới chợt hiểu ra — Mã Linh Xu không phải cố ý phớt lờ y, mà là trong mắt hắn, mình hoàn toàn không tồn tại.

Không phải chứ? Lẽ nào y lại chạy vào không gian kỳ quái rồi?

Chung Khôi vội vàng sờ túi, phệ hồn kính đã sớm bị Trương Huyền cầm đi,nên không phải cái gương có vấn đề, lại ngẩng đầu nhìn Mã Linh Xu, thấy hắn rất khác bình thường.

Cảm giác Mã Linh Xu cho y vẫn luôn là sự tao nhã hoa lệ, giờ lại thêm phần trầm tĩnh, người trước nếu ví von như một bức tranh hiện đại, thì giờ phút này hắn tựa như một cuộn tranh thủy mặc, đi theo hắn, Chung Khôi cảm thấy mình dường như cũng đi vào trong cuốn họa ấy, màu sắc mờ nhạt, chỉ lưu lại hai màu trắng đen đơn giản, một bộ phim cũ trong trí nhớ đang từ từ chiếu lên, bắt đầu kể lại chuyện cũ đã phủ bụi nhiều năm.

Mã Linh Xu sau khi đi vào khách sạn, không lên lầu, mà chuyển tới nơi cho khách nghỉ ngơi, người phục vụ nhìn thấy, đi tới nhắc nhở hắn ở đây không được mang theo thú cưng, bị hắn tiện tay búng một cái, thần trí như bị mê hoặc, không nói thêm nữa, ngoan ngoãn đi ra ngoài.

“Mã tiên sinh, chiêu này của anh quá xuất sắc, dạy tôi một chút thế nào, tôi lại ký thêm hợp đồng làm công miễn phí cho anh mười năm nữa có được không?”

Chung Khôi bị pháp thuật nhỏ Mã Linh Xu tùy ý làm ra hấp dẫn, không khỏi thản nhiên mê mẩn, biết rõ hắn không nghe thấy mình nói chuyện, vẫn không nhịn được phát biểu lời cảm thán, rất chân chó một mạch theo hắn đến gian nghỉ ngơi.

Có người đã sớm ngồi ở đó, thấy Mã Linh Xu, hắn đứng lên, bên hông người đàn ông treo một thanh giản* ngắn màu vàng kim, theo động tác của hắn lấp lánh ánh vàng, trong lòng hắn ôm một bọc rất lớn. Chung Khôi đến gần mới phát hiện đó là bọc tã, đứa trẻ bên trong nhìn qua còn rất nhỏ, bị quấn chặt kín, trên cổ đeo một khóa bạc sống lâu trăm tuổi, nhắm hai mắt đang ngủ say.

(*Giản: binh khí cổ)

Người đàn ông cao lớn, tướng mạo thô kệch, trên đầu còn buộc khăn vuông, khiến mặt hắn càng có vẻ dài hơn, nếu không phải hắn đang ôm trẻ con mà là xà mâu, Chung Khôi nhất định buột miệng thốt ra — Chú Mã!”

“Sao không đi lên?” Mã Linh Xu chào hỏi hắn.

Mặt Ngựa cúi đầu nhìn đứa trẻ trong tã lót: “Tôi còn chưa nghĩ ra có nên làm vậy hay không.”

“Lằng nhằng cũng không giống tác phong của ông.” Mã Linh Xu duỗi đầu ngón tay chạm đến gò má đứa bé, lại giương mắt nhìn người đàn ông, nói: “Nó rất đáng yêu, thành thật mà nói nó thật là con ruột của ông sao?”

“Con trai giống bà xã tôi, có vấn đề gì à?”

Tiếng Mặt Ngựa quá vang, đứa trẻ bị đánh thức, thấy có người lạ, nó cười khanh khách, lộ ra má lúm đồng tiền hai bên, lúc Mã Linh Xu chọc nó thì bị một bàn tay be bé nắm lấy, mắt mở thật to, nhìn chằm chằm hắn.

Động tác khá mau lẹ, khiến hai người lớn kinh ngạc, Mã Linh Xu than thở: “Linh cốt đều bị bóp nát rồi mà vẫn lanh lợi như thế, xem ra nó trời sinh sống bằng nghề này, nếu ông không nhẫn tâm, không bằng giao cho tôi mang theo?”

“Mang theo như sói con à?” Mặt Ngựa cười nhạt: “Còn không bằng đưa cho anh vợ tôi.”

“Nó tên Tố Vấn, không phải sói con.” Mã Linh Xu hình như rất thích đứa bé con kia, mặc nó cầm tay, cũng không rút về: “Nói cho ông biết, tôi thực sự rất có kinh nghiệm trông trẻ, nhìn con trai ông nhất định không nghịch ngợm bằng đồ đệ của tôi, tương lai cũng sẽ không chọc cho tôi một đao.”

“Đừng dùng cái tay bắt quỷ của ông sờ con tôi.” Mặt Ngựa đẩy tay hắn ra, xoay người đi đến thang máy bên kia, Mã Linh Xu cũng không để ý, cười hì hì theo bên cạnh, hỏi: “Quyết định rồi?”

“Ừ…”

Thang máy đến, Chung Khôi theo họ đi vào, chợt nghe giọng Mặt Ngựa thật thấp nói: “Nó họ Chung, hy vọng cuộc đời sau này của nó không còn quan hệ gì với Mã gia nữa.”

“Họ Trương thì sao? Cái tên Trương Khôi này cũng rất không tệ.”

“Trương lão tam cái tên thần côn nhà ông, cách xa con tôi ra chút!”

Thấy Mã Linh Xu không ngừng trêu đứa bé, đứa bé không những không lờ đi, còn cảm thấy rất hứng thú nhìn tới nhìn lui theo hướng ngón tay hắn chuyển động, Mặt Ngựa nổi lên lòng cảnh giác, đạp một cước tới, Mã Linh Xu kịp thời tránh được, vẻ mặt vô tội nói: “Kỳ thực không phải tôi thích con trai ông, mà là nhớ tới tiểu đồ đệ nhà tôi, lúc còn bé nó cũng đáng yêu như thế.”

“Mã tiên sinh, vì sao anh họ Trương?” Nhìn hai người nói cười trong thang máy, Chung Khôi lầm bầm nói.

Vì sao chú Mã và Mã Linh Xu lại quen thuộc đến vậy? Vì sao Tố Vấn còn nhỏ như thế? Chú Mã nói đứa bé trong tã là con ông ta, đứa bé họ Chung, lại thêm một chữ Khôi, đó không phải là tên y sao? Lẽ nào…

Nhìn gương mặt thuộc về Mặt Ngựa kia, Chung Khôi nhớ lại cảm giác quen thuộc khi lần đầu tiên gặp hắn, mình từ trên hỏa kỳ lân xuống, một chân đạp không vững, trực tiếp quỳ gối trước mặt hắn…

Cảnh vật trước mắt dần mơ hồ, Chung Khôi đưa tay chạm đến khóa bạc trên cổ đứa trẻ, y nhớ lúc còn rất nhỏ, có một lần nghịch ngợm lén lục lọi thư phòng của viện trưởng, từng thấy khóa bạc giống vậy, thời kỳ hơn hai mươi năm trước rất phổ biến trang sức đeo này, đứa trẻ lúc đầy tháng sẽ đeo khóa trường mệnh, một mặt viết sống lâu trăm tuổi, mặt còn lại là bình an phú quý.

Vì quá thích khóa bạc, y liền lén đeo lên cổ, ai ngờ bị viện trưởng phát hiện, nhốt y vào phòng tối, nói đụng phải vật kia sẽ biến thành quỷ, lúc đó y còn rất khó hiểu, rõ ràng là khóa trường mệnh, sao lại biến thành quỷ?

Đến tầng, tiếng chuông cắt ngang suy tư của Chung Khôi, thấy đó là tầng y cùng đám người Ngân Bạch từng ở, cửa thang máy mở ra, Mã Linh Xu đi ra ngoài, Mặt Ngựa lại không đi theo, hắn cởi kim giản, cùng một cái hộp nhỏ giao cả cho Mã Linh Xu.

Giản hình đốt trúc màu vàng kim dài hai thước trên không trung quét qua một đường ánh sáng lấp lánh, đứa bé bị kinh động, mắt nhìn chằm chằm kim giản, vươn bàn tay nhỏ muốn sờ, bị Mã Linh Xu giành trước cầm lấy, lại dùng ngón tay bật nắp hộp ra, trong hộp đặt song song ba viên đạn, đầu đạn chẳng biết được thêm đạo pháp gì, cương khí ẩn hiện, linh khí bức người.

“Đây là đạn pháp thuật từng được Bắc Đế Âm Quân làm phép, bảo hộ bằng linh lực cõi âm, đủ có thể giết cả thần lẫn quỷ, khiến chúng tôi vì hắn làm việc, hắn cũng phải bỏ ra chút chi phí mới được.” Đối diện với ánh mắt Mã Linh Xu ném tới, Mặt Ngựa nhẹ giọng cười: “Nhưng mà chúng tôi không dùng được nhiều thế này, tặng ông, coi như lễ vật cuối cùng đi.”

Đối với người tu đạo mà nói, đây là bùa hộ mạng quý giá nhất, nhưng hắn dễ dàng tặng người khác như vậy, có thể thấy được lần này hắn đã ôm tâm tư ắt phải chết.

Mã Linh Xu tu đạo đã lâu, sinh tử đã không coi trọng nữa, hỏi: “Người thân của mình, lẽ nào ngay cả gặp một lần cũng không à?”

“Gặp thì như thế nào?” Mặt Ngựa vẻ mặt bình tĩnh: “Bà xã tôi nói, dù sao cũng phải chia lìa, gặp chỉ thêm thương cảm.”

“Người Chung gia ai cũng quyết tuyệt như thế.” Mã Linh Xu thở dài, nhận lấy đứa bé, thấy Mặt Ngựa trở lại giữa thang máy, hắn hỏi: “Ông thực sự muốn quản chuyện kia?”

“Đây là ước định giữa chúng tôi là Âm Quân, chỉ cần kiếp nạn ở sân khấu kịch Hoa Cảng được loại trừ, khế ước giữa Mã gia và Âm Quân chấm dứt từ đó, vài mạng đổi lấy một phần tự do, đáng giá!”

Cảnh vật trước mắt ngày càng mơ hồ, rốt cuộc nước mắt rơi xuống, Chung Khôi đoán được kết cục, muốn quay lại thang máy theo Mặt Ngựa, cửa thang máy đã đóng lại trước mắt y.

Mã Linh Xu lại có vẻ rất bình tĩnh, ôm đứa bé đi về phía trước, đứa bé dường như cảm thấy đau thương khi chia xa, vươn bàn tay nhỏ bé quơ loạn, há miệng mếu máo, thấp giọng khóc nức nở, Mã Linh Xu phì cười, cầm đuôi sói con nhét vào miệng nó, nói: “Xem ra vẫn là đồ đệ của ta tốt, nó sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà khóc nhè đâu.”

Có thứ để mút vào, đứa bé rất nhanh ngừng khóc, cầm lấy đuổi sói nhỏ tò mò nhìn, lại ngáp một cái, xem chừng mệt rồi, cứ thế tóm đuôi sói nhắm hai mắt lại.

“Mã tiên sinh, anh muốn dẫn tôi đi gặp ai?” Theo ở bên cạnh nhìn thấy hết thảy, Chung Khôi nhịn không được hỏi.

Một khắc sau nghi vấn của y nhận được giải đáp, Mã Linh Xu đi tới trước cửa phòng nghỉ họ từng ở trước đó không lâu, vị trí giống nhau, số phòng giống nhau, thì ra trong một ngày nào đó cách đây hơn hai mươi năm, y quả thực từng tới khách sạn này, coi nơi đây là chỗ an toàn nhất.

Chuông cửa ấn vang, tiếng bước chân truyền đến, nghe thấy tiếng chốt cửa chuyển động bên trong, tim Chung Khôi bởi khẩn trương mà đập thình thịch dữ dội, có phần sợ, lại có phần chờ mong — người sắp nhìn thấy có phải chính là người thân nhất của y kia không?

Giản

Hết Vĩ Thanh

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...