Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiên Tinh Giới!!! Xuyên Đến Rồi

Chương 157

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói là cấm địa nhưng trên thực tế thì Cố Ngữ Yên, Tiêu Huyền và Kim Hạn cứ một đường thẳng tiến mà đi.

Ngắm cảnh, tản bộ, còn cầm theo mấy miếng bánh vừa đi vừa trò chuyện rôm rả vừa ăn, nhâm nhi thêm tí trà.

Đến Tuyết Trì thì cả ba ngừng bước.

“Lạnh chết ta.” Kim Hạn ôm người giả vờ co rúm.

Cố Ngữ Yên không nể tình đạp thẳng hắn xuống nước.

Cũng không biết là Thái Tử Bắc Nguyên may mắn hay xui xẻo, theo đà té tự do Kim Hạn nhanh tay ôm lấy một tảng đá, nhưng mà không bám được, tảng đá đột nhiên xoay một vòng.

Thái Tử Bắc Nguyên có một màn ngã xuống nước ngoạn mục, nước văng tung tóe.

Nhưng chưa kịp cất tiếng oán trách thì cả Kim Hạn, lẫn Cố Ngữ Yên và Tiêu Huyền đều cảm nhận được một sự chấn đồng dưới lòng đất.

Đây là đánh bậy đánh bạ, đánh trúng cơ quan rồi.

Kim Hạn không nói gì, trực tiếp lặn xuống đáy Tuyết Trì kiểm tra, dưới đáy Tuyết Trì lộ ra một cửa hang khá hẹp nhưng một người vẫn có thể len qua.

Hắn ngoi lên khỏi mặt nước lạnh cóng, tươi cười với Cố Ngữ Yên và Tiêu Huyền, nháy mắt.

Mị Nhất ở trong Tuyết Trì cả tháng, không biết y đã tựa lưng vào tảng đá kia bao nhiêu lần, vậy mà không phát hiện ra bí mật của nó? Đúng là thời tới tùy duyên mà.

Cố Ngữ Yên và Tiêu Huyền nhanh chóng theo Kim Hạn lặn xuống đáy Tuyết Trì, cả ba lần lượt len qua cửa hang, thật sự nước Tuyết Trì rất lạnh.

Nhưng điều đặc biệt là bên trong hang động lại rất khô ráo, không hề ẩm ướt.

Cố Ngữ Yên và Tiêu Huyền nhanh chóng vận linh lực hệ Hỏa làm khô quần áo.

“Ta nữa, ta nữa.” Kim Hạn lên tiếng.

Tiêu Huyền cũng tiện tay giúp hắn, nhưng hơi nhiệt tình.

“Ê, ê cháy cháy, cháy áo của ta.”

Đúng lúc này, mặt đất lại bắt đầu rung chuyển dữ dội, xung quanh Tiêu Huyền và Cố Ngữ Yên đột nhiên xuất hiện một hố xoáy lớn, cả hai đều rơi xuống.

Tiêu Huyền ôm chặt lấy Cố Ngữ Yên, bảo vệ nàng trong lòng.

Kim Hạn thì rơi vào trạng thái hoang mang, cả hai đồng bọn của hắn tách ra rồi, hắn lại cô đơn hoàn cô đơn sao? Ngay khoảnh khắc này, ông trời không phụ lòng người, tạo ra một lối đi dành cho Thái Tử Bắc Nguyên, phía xa xa hiện lên một vầng sáng chói lóa, Kim Hạn cứ như vậy mà bước vào trong vầng sáng, xuyên qua một cánh cửa khác.

Cố Ngữ Yên và Tiêu Huyền tiếp đất thành công, cũng như cảnh tượng trong bao bộ phim ngôn tình khác, nàng nằm trên người chàng, mắt chạm mắt và…môi chạm môi.

Xong rồi, tiếp tục với công việc, hai người nhanh chóng ngồi dậy, quan sát xung quanh, bọn họ đồng thời phát hiện ra một cánh cửa đá lớn, không nghĩ ngợi nhiều, dù sao cũng không còn lối đi khác, hai người liền tiến đến cửa đá, tìm cách mở.

Linh lực không có tác dụng, dùng sức đẩy cũng không tài nào mở được, đó là điều mà Cố Ngữ Yên và Tiêu Huyền chắc chắn.

Cố Ngữ Yên quan sát phát hiện trên cửa đá có hai dấu chân, nàng và Tiêu Huyền chăm chú ngắm nghía một lúc thì nhìn nhau.

Huyền Vương gật đầu xác nhận suy nghĩ trong lòng Cố Ngữ Yên.

Nàng nhanh chóng triệu hồi ra Tiểu Bạch và Tiểu Hắc.

“Chủ nhân.”

Tiểu Hắc mở lớn đôi mắt to ngơ ngác nhìn Cố Ngữ Yên, nó vừa trộm được từ chỗ của Tiểu Nấm vài hủ rượu hoa đào, còn chưa kịp uống liền bị triệu hồi ra ngoài này rồi.

Thế nào Tiểu Nấm cũng mang rượu đem giấu ở chỗ khác.

Cố Ngữ Yên liếc mắt về phía hai dấu chân trên cửa đá, Tiểu Hắc và Tiểu Bạch hiểu ý liền nhanh chóng đặt chân vào.

Cánh cửa đá chậm rãi mở ra, đến đây thì Cố Ngữ Yên và Tiêu Huyền đều hiểu, hai truyền thừa Thần Thú trong cấm địa Bắc Nguyên quốc, một là linh hồ, một là của bạch lang.

Hai người cùng hai linh thú tiến vào căn phòng sau cánh cửa đá, xuất hiện trước mặt họ là hai bức tượng lớn, là hai bức tượng linh thú bạch hồ và bạch lang.

Không biết hai bức tượng này đã được đặt ở đây bao lâu nhưng trên thân tượng đã có rất nhiều rêu phong.

Tiểu Hắc nhanh nhảu, không nhịn được mà vươn chân chạm vào bức tượng bạch hồ, có kích thước to gấp năm lần bản thân nó.

Ngay lúc bàn chân tiểu hồ ly vừa chạm vào bức tượng thì đôi mắt của tượng đá đột nhiên lóe sáng, cả người tiểu hồ ly được một luồng linh lực vô hình nhấc bổng lên, bay lơ lửng giữa không trung.

Bên này Tiểu Bạch cũng có hành động tương tự, Cố Ngữ Yên nhìn hai khế ước thú của mình, bản thân của nàng cũng bắt đầu cảm nhận được linh lực chuyển động trong cơ thể.

Đúng lúc Cố Ngữ Yên vừa tiến vào trạng thái tiếp nhận truyền thừa thì một tia sét không biết từ đâu đánh thẳng vào người của Tiêu Huyền.

Kim Hạn một thân một mình, đơn phương độc mã tiến vào một thông đạo khác.

Thái Tử Bắc Nguyên đi theo một đường thẳng, cứ đi mãi đến một căn phòng thì dừng lại.

Căn phòng mà hắn đang đứng thật sự rất đẹp, không chỉ rộng rãi mà còn rất lộng lẫy.

Trong căn phòng có một chiếc giường lớn, nhìn qua rất giống long sàn dành cho hoàng đế Bắc Nguyên quốc, cả căn phòng được bố trí đèn lưu ly sáng rực, khắp căn phòng đều là kệ sách, những quyển sách được đặt san sát nhau, rõ ràng thông đạo này đã được xây dựng từ rất lâu nhưng toàn bộ đồ vật trong căn phòng đều có vẻ mới, không hề bám bụi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53: CỐ NGỮ YÊN, ĐA TẠ
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiên Tinh Giới!!! Xuyên Đến Rồi
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...