Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu Gia Lạnh Lùng Và Tiểu Thư Siêu Quậy Đáng Yêu

Chương 116

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nó và hắn lúc này đang bước ra từ cửa của trung tâm.

-Mệt chưa?-hắn quay sang hỏi nó đang trong bộ dạng hổn hển.

Cả người nó lúc này ướt đẫm . Không chỉ là rượu mà còn cả mồ hôi nữa.

-Mệt….. Mệt chết đi được!!!!- nó nghe hắn hỏi thì gật đầu như gà mổ thóc mà trả lời.

Cũng phải thôi. Suốt mấy tiếng đồng hồ nó nhảy điên cuồng trong đó hỏi sao không mệt.

-Đi!-nghe nó trả lời vậy hắn chỉ nhàn nhạt cười. Xong hùng hổ nắm tay nó đi.

-Lại đi đâu nữa.

-Không lẽ em định mặc cái bộ đồ ướt đẫm này mãi sao.

-Ừ ha. Tôi quên mất….

+++++++++++++

Sau một cánh cửa màu đen là một thế giới anh sáng lung linh. Khác xa với vẻ kiều mị mê hoặc của hội trường sàn nhảy. Ở đây giống như một Paris thu nhỏ vậy.

Nó có vẻ cổ kính lại lung linh. Cho dù nó không phải là thật nhưng vẻ đẹp của nó không kém thật tí nào. Đi đến một cửa hàng

quần áo gần đấy. NÓ và hắn tùy tiện lấy một bộ để thay.

Thay xong hắn kéo nó ra ngoài.

-Ơ Ơ….. anh đã trả tiền đâu-nó nghi hoặc hỏi. Lại quay sang người nhân

viên bán hàng. Mà nhìn cô ta lại không có ý định sẽ đòi tiền.

Còn hắn suýt đập đầu vào tường mà xỉu. Sau vẫn giữ bình tĩnh.

-Đồ nơi này chỉ cần lấy không cần trả tiền.

-Hả????-còn có nơi kì quặc vậy sao trời.

Đáng tiếc không để cho nó suy nghĩ thêm hắn đã kéo nó đi mất tiêu rồi.

Quay trở lại quầy rượu. Hắn với tay lấy chai Mortlach đã gọi trước đó. SAu đó đi đến một chỗ trống khác và…………

Bịch một tiếng…..

Chỗ nó và hắn đang đứng bỗng lại bị tụt xuống dưới. Mặc dù lần này không có chuẩn bị trước. Nhưng ít nhất cũng có kinh nghiệm từ lần trước nên nó

không bị té dúi dụi.

Cái nơi này rốt cuộc là cái nơi quái quỷ gì

nó không biết. Nhưng mà nó thật đáng sợ.Mọi thứ cứ kì lạ một cách bất

bình thường. Nó thề lần sau cho dù rước kiệu khiêng tới nó cũng không

tới.

Nhưng đấy là chuyện của lần sau. Còn lần này nó phải cố gắng

vượt qua đã. Chặng đường kế tiếp của nó là một căn phòng tựa như phòng

nhạc nhỏ vậy.

Một tiệm café mini. Sách chai rượu ngồi xuống cái

bàn ở gần sân khấu. Có vẻ như mọi người ở đây đều biết hắn vậy. Nãy giờ

có mấy chục người hướng phía hắn chào hỏi rồi. Cũng phải thôi. Chắc chắn là hắn ta thường xuyên đến đây. Họ muốn không biết cũng không được. Đây là kết luận của nó sau một hồi quan sát.

Như nhìn ra suy nghĩ của nó. Hắn bỗng dưng mở miệng

-Anh chưa bao giờ đặt chân vào đây cả.

-Hả……….?????????-đây đúng là kinh ngạc lớn của nó.

-Vậy chứ sao họ lại biết vào chào hỏi anh??????

-Em ngây thơ hay giả vờ ngây thơ vậy?

-Là sao???????

Đang lúc nó chả hiểu gì cả thì một cậu thanh niên không biết ở đâu xuất hiện vỗ vào bả vai hắn rồi nhìn sang nó cười cười mà trả lời:

-Dương

Đại thiếu gia của Dương Gia không ai không biết. Nếu không nhìn bộ dạng

của chị tôi còn tưởng chị mới từ rừng Amazon trở ra đó.

Nói xong rất tự nhiên mà ngồi xuống chiếc ghế còn tróng còn lại.

Hắn thấy vậy thì lạnh nhạt nhìn cậu ta một cái.

-Cậu không nói không ai bảo cậu câm. Vả lại nơi này không chào đón cậu.

-Anh hai…….!!!!!!!!!!! Anh không thể nào mà nhẫn tâm với em như vậy được.

Lâu lắm mới thấy anh. Vả lại…….-nói đến đây bất giác nhìn sang nó – Đây

là lần đầu tiên em thấy anh dẫn phụ nữ đến nơi này đó- nói xong một bộ

dạng tủm tỉm cười vô cùng mờ ám.

Lời của cậu ta khiến hắn không

khỏi giật mình. Đúng là trước giờ hắn chưa từng dẫn ai đến nơi này cả.

Toàn chỉ một mình hắn tới đây. Mà cũng thi thoảng mới tới. MỖi lần từ

đây trở về với hắn là một bộ dạng say khướt.

Còn nó cũng kinh ngạc không kém. Dương Lãnh Phong nổi tiếng đào hoa vậy mà chưa bao giờ dẫn

phụ đến nơi này. Sao không kinh ngạc cho được.

Mặc dù vì lời của cậu ta làm hắn rơi vào trầm tư một lúc nhưng trên mặt chả biểu cảm gì. Nâng cao giọng bá đạo lên:

-Chuyện của tôi khi nào đến phiên cậu xen vào! Ít lời đi cậu sẽ sống lâu hơn đấy!

Một lời uy hiếp trắng trợn vậy ai không nghe ra thì chỉ có nước về nhà khám lại tai đi là vừa. Riêng cậu ta vừa nghe đã hiểu.

Mặc dù trên mặt hắn ám khí không nhiều lắm nhưng chỉ cậu ta mới hiểu nếu

cậu ta dám nhiều lời thì chết cũng không có chỗ chôn thây mất.

-Hì Hì. Em cũng không có ác ý gì đâu. Chỉ tính qua chào hỏi anh chút thôi.

KHông làm phiền anh nữa!!!!!!- nói xong cậu ta đứng dậy.

-Chúc chị cố gắng được lâu nhé! Chị dâu-cậu ta nháy mắt với nó rồi nhấn mạnh chữ chị dâu xong mới cất gót bước đi.

Hắn giương ánh mắt lạnh lẽo quét theo bóng dang cậu ta vừa bước đi mà trừng lớn. Còn nó thì chỉ hơi ngạc nhiên chút thôi.

Cố gắng được lâu??? Nghĩa là sao? Cậu ta đang muốn ám chỉ gì đây?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 148
Chương 149
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...