Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiếu gia và ta

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nếu Việt Đạc không thể cho ta những gì ta muốn, thay vì dây dưa không rõ, ta thà rời khỏi hắn.

Người khác có nói ta tự cao tự đại, không biết điều, cũng không sao.

Nhưng nếu ta yêu một người, vậy thà ngắm nhìn từ xa chứ không chịu cúi đầu làm thiếp.

Việt Đạc vẫn đưa cái hộp cho ta.

“Ta chưa bao giờ nghĩ đến việc để nàng làm thiếp, nàng đợi ta trở về, sẽ xin thánh chỉ của hoàng thượng, đường đường chính chính cưới nàng.”

Ta nhận sính lễ của hắn, ngồi xuống trước bàn sách, vừa sắp xếp lại bản thảo vừa ngẩng đầu hỏi hắn.

“Ngài từng nói những cuốn sách này quý hơn vàng, vậy ta sẽ chép lại những cuốn sách bị cháy làm của hồi môn, vậy cũng coi như là lợi dụng ngài.”

Hắn lấy bút của ta đi, nhẹ nhàng xoa thái dương ta.

“Nàng mỗi ngày chép hai canh giờ là đủ rồi, đừng để mắt mệt mỏi.

Ta hứa, trước khi nàng viết xong, nhất định sẽ trở về.”

Việt Đạc đi đã hơn hai tháng, thường xuyên có thư gửi về.

Nhưng nửa tháng nay lại không hề có tin tức của hắn.

Mỗi ngày ta vẫn chép sách hai canh giờ, nhưng vì lòng không yên nên thường xuyên sai sót.

Tiêu ma ma cũng nhận ra có điều không ổn, nhưng mỗi lần muốn an ủi ta, bà lại là người khóc trước.

Không có thư gửi đến, ta lại đem những lá thư cũ của hắn đọc đi đọc lại.

Trong thư Việt Đạc luôn nói mình vẫn ăn uống đầy đủ, cuộc sống vẫn rất ổn.

Ta không thích hắn như vậy, rõ ràng khi gặp mặt thì cái gì cũng nói, sao trong thư chỉ báo tin vui không báo tin buồn?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-gia-va-ta/chuong-20.html.]

Biết vậy ta nên đi cùng hắn, xem hắn còn dám nói dối nữa không.

Lại qua thêm nửa tháng, vẫn không có thư của Việt Đạc.

Ngược lại, vào đêm khuya, có người toàn thân đầy m.á.u ngất xỉu trước cổng Việt phủ.

Ta đưa hắn vào trong phủ chữa trị, nghe khẩu âm của hắn thì biết, đúng là người Giang Bắc.

Vừa tỉnh dậy, hắn đã ôm chặt bọc đồ của mình, cảnh giác nhìn chúng ta, hỏi ta là ai.

Ta sợ hắn căng thẳng, vội vàng trấn an, tự giới thiệu bản thân.

Không ngờ hắn vừa nghe tên ta liền không quan tâm đến vết thương của mình, quỳ xuống đưa bọc đồ cho ta.

“Tiểu nhân là người trong quân đội Giang Bắc, phụng mệnh bảo vệ Việt đại nhân.

Việt Đại nhân vì bảo vệ chứng cứ, một mình dẫn dụ truy binh, bây giờ e rằng đã…”

Theo phong tục Giang Bắc, chỉ khi báo tang cho người thân của người c.h.ế.t mới quỳ xuống, xem ra hắn không nghĩ Việt Đạc còn sống.

Ta nhận lấy bọc đồ mở ra, cố gắng bình tĩnh, xem xét kỹ lưỡng.

Mới phát hiện phủ Thuần Quốc công ngang ngược hơn ta tưởng rất nhiều.

Mua quan bán chức, mua bán sinh mạng, chiếm đoạt đất đai còn là nhẹ, thậm chí còn nhúng tay vào tiền cứu trợ thiên tai, thậm chí là quân lương.

Không trách, họ thà g.i.ế.c c.h.ế.t khâm sai do hoàng thượng phái tới trên địa bàn của mình cũng phải che giấu tội ác.

Ta giấu người đó trong phủ chữa trị, mỗi ngày vẫn dùng hai canh giờ chép sách.

Cho đến khi hoàn thành tất cả bản thảo, Việt Đạc vẫn chưa trở về.

Ta biết không thể đợi thêm nữa, vì Việt Đạc thực sự có thể không trở về.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiếu gia và ta
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...