Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thiều Hoa Vũ Lưu Niên

Chương 202

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mặt trời chưa lên, chân trời hửng sáng, trên đại điện hoàng triều Thương Hách, quần thần đã tập trung đầy đủ, văn võ bá quan đứng thành hai hàng, mùi đàn hương nhàn nhạt lan tỏa khắp đại điện, cũng như thường ngày, đều tự mình dâng tấu trình bày công việc, sau khi trình báo lên hai vị bệ hạ, mọi người đứng yên chờ quân vương tuyên bố bãi triều.

Từ khi thái tử điện hạ đăng cơ chính thức thành Hoàng, thiên hạ thống nhất thuộc về Thương Hách, hai vị bệ hạ được dân gian xưng là Thiên đế, Nguyệt hoàng cùng nhau cai quản triều chính đã được một năm.

Trong một năm này, hai vị bệ hạ bận rộn xử lý việc thu nhận Liên Đồng và An Dương, sắp xếp quan viên, đến lúc này mới có được chút nhàn rỗi, đến lúc này tất cả mới chính thức đi vào quỹ đạo, chúng quần thần như bọn họ lúc này cũng nhẹ nhàng thở ra, không cần ngày ngày lo lắng ô sa trên đầu khó giữ được, chỉ cần một câu của hai vị bệ hạ liền bị người mới thay thế.

Đứng thẳng kính cẩn, quần thần cúi đầu, chợt nghe từ phía trên truyền đến câu hỏi "Các khanh còn có chuyện gì muốn tấu?"

Giọng nói thản nhiên nghe vào tai ôn hòa thân thiết lại có chút lạnh lùng, trên ngai vàng, tân quân trầm ổn lạnh nhạt tùy ý mà hỏi, một thân hoàng bào nguyệt sắc, hoa văn vàng kim nhạt màu thêu hình dị thú vờn quanh, đầu đội kim quan, mái tóc đen nhánh xõa xuống bờ vai, ánh mắt ẩn chứa ý cười mang theo chút hứng thú nhìn xuống bên dưới.

Quần thần vội vàng lắc đầu, đồng thanh đáp không có, đáp rồi lại cẩn trọng nhìn lên ngai vàng kề bên.

Bên cạnh Nguyệt hoàng, một người mặc hoàng bào huyền sắc, Thiên đế bệ hạ hơi nghiêng người tựa vào ngai vàng, thâm trầm như thường ngày không rõ vui giận, cũng không nói lời nào, chỉ cười như không cười liếc mắt nhìn bọn họ một cái, bị ánh mắt kia quét đến, trong lòng mọi người nhất thời dậy sóng.

Hiện giờ đại thần trong triều liên tục đổi mới, nói triệt liền triệt, lúc này còn đứng được trên đại điện không phải tất cả đều là cựu thần Thương Hách, cũng có không ít đến từ Thương Hách và Liên Đồng, từ khi thiên hạ thống nhất, hai vị bệ hạ sấm rền gió cuốn đem triều đình chỉnh lý một trận, đúng là thật khiến cho chúng thần tử bọn họ luôn sống trong sợ hãi.

Không ít đại thần còn chưa hiểu rõ tính tình của hai vị bệ hạ, lúc này đứng đây mỗi người đều vô cùng cẩn thận, nói nhiều không bằng làm nhiều, một năm này, hai vua lâm triều đều khiến cho mọi người lo nơm nớp, sợ bản thân nói sai cái gì, đắc tội ai, bọn họ đều không kham nổi, vốn chỉ hầu hạ một vị quân vương, giờ lại thành hai vị.

Hai vị quân vương lâm triều nhưng tất cả mọi người đều biết, chọc giận Thiên đế bệ hạ không sẽ bị nguy hiểm tính mạng, nhưng nếu chọc Nguyệt hoàng bệ hạ không vui, không chỉ nguy hiểm tính mạng, trực tiếp mất đầu xem như còn may, đáng sợ nhất chính là rơi vào cảnh sống không bằng chết.

Vì sao lại như thế, đương nhiên là bởi vì Thiên đế bệ hạ.

Cho dù Nguyệt hoàng đã đăng cơ không còn là thái tử như trước nhưng Thiên đế bệ hạ đối với y vẫn tin yêu không hề thay đổi, người nào không có mắt nếu chọc giận Nguyệt hoàng bệ hạ, không cần đợi Nguyệt hoàng không vui đã bị Thiên đế cho kẻ đó muốn sống không được, muốn chết cũng không xong.

Thủ đoạn của vị bệ hạ này so với lúc xưa vẫn không hề thay đổi, ngược lại càng khiến người ta sợ hãi.

Quần thần cảm thán, đều nói đế vương gia không có tình phụ tử, nhưng cảnh tượng trước mắt như thế này, hai vị đứng đầu triều đình Thương Hách của bọn họ hoàn toàn phá vỡ quan niệm đó, bảo sao Thương Hách có thể đem thiên hạ thống nhất.

Phụ tử chung tay cai quản thiên hạ, hai người trên ngai vàng trước mắt, là cửu ngũ chi tôn, cũng là minh quân duy trì cuộc sống và bình an cho dân chúng bách tính, bọn họ đứng từ dưới đại điện lúc nào cũng cẩn thận nhìn lên trên, trong lòng chỉ có kính sợ khâm phục, không dám có chút thất lễ bất kính.

Tình trạng trước mắt không phải ngày một ngày hai, Kì Minh Nguyệt liếc mắt nhìn xuống dưới một cái, các đại thần dường như đã tạo thành thói quen hay lén nhìn lên bên trên, loại ánh mắt này nhìn y và phụ hoàng tràn đầy rung động tán thưởng, làm cho chính vụ vốn khô khan trở nên thú vị hơn không ít.

Chẳng qua nhìn cả một năm, cho dù có thích thú thế nào thì cũng hết vui.

"Nếu không có chuyện gì thì bãi triều đi, trẫm mệt mỏi" Phất tay áo, Kì Minh Nguyệt tựa ra đằng sau, đang chờ quần thần cáo lui lại nghe Lưu Dịch đứng cách đó không xa thấp giọng tiếp theo lời nói của y "Hai vị bệ hạ mấy ngày này đã vất vả, nay Thương Hách đã ổn định, thần nghĩ nên nghỉ ngơi vài ngày"

Giọng nói của Lưu Dịch rất nhẹ, tuy cũng không lớn nhưng trên đại điện im lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi thì lại nghe vô cùng rõ ràng, Kì Minh Nguyệt nghe thấy, đương nhiên các đại thần bên dưới cũng nghe thấy.

Lưu Dịch nói xong liền mặt không chút thay đổi đứng ở một bên, Kì Minh Nguyệt nhìn hắn một cái, nghiêng đầu nhìn qua người bên cạnh.

Trong đôi mắt ưng hẹp dài của nam nhân bên cạnh ẩn ẩn ý cười, bàn tay dưới ống tay áo huyền sắc mang theo độ ấm cùng cả, giác quen thuộc ôm lấy hông y, chỉ nhìn ánh mắt kia, y liền biết lần này Lưu tổng quản nói vậy là do sớm đã được dặn trước.

Không biết phụ hoàng lại có tính toán gì, câu này của Lưu tổng quản, chẳng lẽ... Suy nghĩ một chút, Kì Minh Nguyệt không nói gì, chỉ chờ phản ứng của các đại thần bên dưới.

"Không sai! Lưu tổng quản nói đúng, hai vị bệ hạ vì nước bận rộn đã lâu, hiện giờ Thương Hách khắp nơi thái bình, xã tắc yên ổn, đều là nhờ công đức của Thiên đế và Nguyệt hoàng bệ hạ, Thương Hách mới có thể đứng vững trên thiên hạ, chúng thần đều hoan hỉ, nhưng cũng lo lắng thân thể của bệ hạ, nhân dịp ngày xuân lúc này, không bằng đi hành cung tĩnh dưỡng một thời gian, không có gì thích hợp hơn nữa"

Có đại thần vội vàng tiếp lời của Lưu Dịch.

Lưu tổng quản là tâm phúc của Thiên đế bệ hạ, trên đại điện hắn không nói nhiều lắm nhưng mỗi một câu nói của hắn đều không thể xem nhẹ, vừa nghe câu nói lúc nãy của hắn làm sao còn không nhận ra ẩn ý trong đó, cho dù chuyện này có phải là chủ ý của Thiên đế bệ hạ hay không, thuận theo lời của Lưu tổng quản là chắc ăn nhất.

Có người nói ra, không ít đại thần lập tức hiểu ý.

"Đúng vậy, thần cũng có suy nghĩ như vậy, Thương Hách được như hôm nay chính là nhờ công lao của Thiên đế và Nguyệt hoàng bệ hạ, hai vị bệ hạ an khang đó là phúc của chúng thần và bách tính, là phúc của Thương Hách"

Có người thông minh vội vàng phụ họa, sau đó các vị đại thần cũng nhao nhao đồng ý. Những điều này không phải chỉ để nịnh nọt, Thương Hách được như hôm nay quả thật là nhờ có quân vương sáng suốt tài đức, mà còn không phải chỉ có một người, không biết có phải là do trời cao ưu ái hay không, thái tử Thương Hách lúc trước, lúc này đã là Nguyệt hoàng bệ hạ cũng không kém so với Thiên đế bệ hạ.

Càng khó có được chính là hai vị bệ hạ chưa bao giờ vì quốc sự mà tranh cãi, trước kia còn có đại thần lo lắng giữa hai người sẽ xuất hiện bất hòa, hoặc là tranh đoạt vì quyền lực đế vương, nhưng cả một năm nay chưa từng có dấu hiệu gì xảy ra chuyện đó.

Quần thần phụ họa theo lời của Lưu Dịch, trên ngai vàng, Kì Hủ Thiên vờ như lo lắng chậm rãi nói "Nếu các vị ái khanh đều nghĩ như vậy, trẫm sẽ cùng Nguyệt hoàng ra cung vài ngày tạm nghỉ ngơi, trong triều có các khanh, trẫm có thể yên tâm được chứ?"

Giọng nói ẩn chứa ý cười hỏi lại, bị ánh mắt của quân vương quét qua, các đại thần trong lòng run lên, Thiên đế bệ hạ trước mặt nhìn như vui vẻ nhưng bọn hắn vẫn chưa quên được vị bệ hạ này xưa nay tâm tư khó dò, có tiếng là thủ đoạn trác tuyệt, lúc này hỏi như vậy, trong dầu mọi người chợt lóe lên một suy đoán.

Hai vị bệ hạ này xuất cung tĩnh dưỡng có thật không? Điểm này không phải ngờ vực vô căn cứ, nhìn hai vị bệ hạ tinh thần đều rất tốt, sao lại vô cớ ra ngoài tĩnh dưỡng?

Khả năng lớn nhất có thể là muốn thử năng lực của bọn họ. Đại thần trong triều từng bị thay máu, tất cả đều bởi trong lúc bệ hạ nhìn như không để ý, chỉ vì vài chuyện nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, đợi đến khi bọn họ tỉnh ngộ, đồng liêu xung quanh đã mất đi không ít người.

Càng khiến người ta kính sợ chính là, quan viên mới thay vào hoàn toàn không xa lạ với chính vụ, đúng là người đã sớm được đào tạo cho chức vụ này. Thiên đế bệ hạ thủ đoạn như vậy, làm sao thật sự sẽ vì tĩnh dưỡng mà xuất cung?

Lúc này còn đứng được trên đại điện cũng không phải người thường, đến lúc này, không thể coi nhẹ việc hai vị quân vương trên ngai vàng xuất cung, mọi chuyện phải cẩn thận từng li từng tí.

Trong mắt bọn họ, Nguyệt hoàng bệ hạ thường ngày ung dung ôn hòa nhưng khi cần quyết đoán thì thủ đoạn so với Thiên đế bệ hạ không hề kém cạnh chút nào. Bình thường ôn nhuận như nước nhưng một khi có chuyện thì đều lạnh lẽo sắc bén như băng, thủ đoạn sấm sét, tuyệt đối không dây dưa, không thích nhất chính là quan viên không biết chừng mực cùng với những chuyện phiền phức, lần này muốn đi hành cung không thể thiếu chuẩn bị một đoàn hộ tống, nếu không muốn phiền toái như vậy, Nguyệt hoàng bệ hạ hẳn là đã sớm lên tiếng.

Trộm liếc mắt nhìn quân vương ngồi trên ngai vàng bên phải, các vị đại thần thấy Nguyệt hoàng bệ hạ thản nhiên cười xem như cũng không bác bỏ lời đề nghị của Lưu tổng quan, nói như vậy, hai vị bệ hạ xuất cung, đúng là không phải không có nguyên nhân.

Quần thần phỏng đoán thánh ý, trong lòng đều cho rằng chuyện này không đơn giản, ai cũng sắc mặt thận trọng, tới khi Kì Minh Nguyệt nhìn thấy sắc mặt của mọi người mới thu lại ý cười "Trước khi xuất cung, có chuyện gì quan trọng thì trình lên, vẫn còn cần thời gian để chuẩn bị, hôm nay đến đây thôi, bãi triều"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thiều Hoa Vũ Lưu Niên
Chương 202

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 202
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...