Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THIẾU PHU NHÂN PHÙ CỪ

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bây giờ ta cuối cùng cũng hiểu rồi.

Trong đêm dài tĩnh mịch, người còn sống muốn kiên cường sống tiếp, nhưng luôn không kìm lòng được mà nhớ thương những người đã khuất.

Cho nên mới có một nơi chuyên biệt, có thể trút bầu tâm sự, giãi bày nỗi lòng.

Bọn họ không hề hẹn ước, chỉ cần nhớ nhung là có thể đến.

Khi chân trời ửng hồng, ta đứng dậy, Phồn cô cô đỡ ta ra ngoài.

Tạ thúc đứng ngay trước cửa.

Ông lão què chân quật cường dễ xúc động này, quả nhiên lại nước mắt ngắn dài.

Ông ấy quay đầu nhìn ta: "Thiếu phu nhân, mau về nghỉ ngơi sớm đi."

Ta gật đầu.

Trước khi vào Tạ phủ, ta đã nghĩ đến rất nhiều khả năng về cách chung sống.

Sau khi vào Tạ phủ, cũng luôn thấp thỏm.

Không có mẹ chồng chị em dâu, thậm chí ngay cả phu quân cũng không có.

Những ngày tháng như thế này sẽ ra sao?

Nhưng bây giờ, ta chỉ cảm thấy Tạ phủ này ấm áp như mùa xuân, khắp nơi tràn đầy sức sống.

Bên cạnh thuyền chìm nghìn cánh buồm lướt qua, trước cây khô mục vạn cây cối đ.â.m chồi nảy lộc.

11

Ngày hôm sau ta liền mang theo những thứ hôm qua tìm được vào cung, sáng sớm dâng tấu chương, đến chiều muộn mới được gặp hoàng thượng.

Ta đưa những thứ đó cho ông ấy xem, kể cho ông ấy nghe về từ đường và mộ Tướng Quân, miêu tả tiếng khóc hôm qua ta nghe thấy.

Hoàng thượng xem xong lại thất thần hồi lâu.

Ta nói: "Bệ hạ bây giờ có thể yên tâm rồi."

Thái giám thân cận bên cạnh ông ấy quát mắng ta: "Vô lễ!"

Hoàng thượng giơ tay ra hiệu ông ta im miệng, nhìn ta hỏi: "Vậy Tạ gia cả nhà đều chiến tử trận vong rồi phải không?"

Ta không hiểu ra sao: "Tâu bệ hạ, đúng vậy."

Ông ấy hình như rất đau lòng, che mặt thở dài, bắt đầu kể câu chuyện của ông ấy, mặc kệ ta có muốn nghe hay không——

"Năm đầu tiên đăng cơ, quốc gia nguy vong, trước khi quân đội lâm trận vậy mà không có ai dám nhận ấn soái, duy chỉ có Tạ Lâm Sanh, người duy nhất còn lại của Tạ phủ."

"Cậu ấy đến Điện Cần Chính gặp trẫm, đứng ngay ở vị trí của khanh, cậu ấy trông rất đẹp trai, lại mang theo vẻ hăng hái ngút trời, cậu ấy nói muốn nhận ấn soái, bảo vệ biên cương, giữ yên bờ cõi."

"Tin dữ cậu ấy qua đời truyền đến, trẫm ngày đêm cầu nguyện trước Phật, mong sao có thể cho cậu ấy cơ hội sống lại lần nữa."

Mấy câu cuối cùng nhẹ như lông hồng, lại nặng tựa Thái Sơn: "Nếu cậu ấy thật sự muốn trốn tránh chiến tranh tự mình trốn đi thì tốt biết bao."

Ta lặng lẽ nhìn hoàng thượng, bỗng nhiên lên tiếng: "Như vậy, thì không phải là Tạ Lâm Sanh nữa rồi."

Hoàng thượng ngẩn người, đột nhiên cười phá lên, sau đó khoát tay với ta.

Ta lui xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thieu-phu-nhan-phu-cu/chuong-8.html.]

Tạ Lâm Sanh là một người như thế nào nhỉ?

Chàng ấy yêu thương gia đình, yêu thương binh sĩ.

Chàng ấy trọng tình trọng nghĩa, hiệp can nghĩa đảm.

CHàng ấy văn võ song toàn, gan dạ hơn người.

Chàng ấy trung thành tuyệt đối, một lòng vì nước.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Nếu chàng ấy thật sự cưới ta, ta nghĩ ta nhất định sẽ rất thích chàng.

Ta vừa về đến Tướng Quân phủ, thánh chỉ theo sát phía sau đã tới.

Ban thưởng rất nhiều vàng bạc châu báu, vải vóc lụa là, còn có thánh chỉ phong ta làm Cáo mệnh phu nhân.

Cầm thánh chỉ, đột nhiên nghĩ đến sự suy đoán trước đó của ta về hoàng thượng.

Ta vậy mà lại nghĩ rằng ông ấy nghi ngờ Tạ gia bất trung.

Thật là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử!

Thật đáng xấu hổ!

Nghĩ đi nghĩ lại, giơ tay lên tự tát vào mặt mình một cái.

Tạ thúc giật mình hoảng sợ, vội vàng giữ tay ta lại: "Thiếu phu nhân sao vậy?"

Ta nói không sao.

Chỉ là đột nhiên cảm thấy mình là kẻ tiểu nhân.

12

Đêm khuya, ta xõa tóc ngồi trên giường, tay cầm bản đồ Tạ phủ.

Việc tu sửa khu vườn cũng đã lên lịch trình.

Cầm bút than đang gạch gạch vẽ vẽ, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng đánh nhau.

Chân trần xuống giường đi đến bên cửa sổ, khẽ gọi nha hoàn canh cửa bên ngoài.

Sau đó, một thanh kiếm trực tiếp đ.â.m xuyên qua cửa, giây tiếp theo, cánh cửa lớn tan tành.

Ta hoàn toàn bị chấn kinh, hoảng loạn bỏ chạy.

Là tám tên áo đen, cầm kiếm chỉ vào ta, dùng tiếng Trung Nguyên ngọng nghịu hỏi: "Ngươi chính là phu nhân của Tạ Lâm Sanh?"

Nhìn hắn, ta nói: "Ta không phải."

Tên kia nổi giận: "Vậy mà dám lừa ta, anh em xông lên!"

"Ngươi bị điên à a a a a a! Biết rồi còn hỏi ta! Ta còn tưởng ngươi không biết chứ!" Vừa chạy được hai bước, một thanh kiếm từ phía sau ta xuất hiện.

Là thiếu niên đêm đó ta gặp ở hoa sảnh, cậu ấy che chắn cho ta phía sau.

Tám tên kia thấy cậu ấy thì vô cùng tức giận, trong miệng lẩm bẩm lảm nhảm không biết mắng cái gì.

Ta cũng chẳng hiểu, chỉ cảm thấy chửi rất bậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THIẾU PHU NHÂN PHÙ CỪ
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...