5
Thuật tạo súc sinh, là một loại vu thuật độc ác đến từ Giang Bắc.
Một số kẻ tâm thuật bất chính, đem thức ăn hoặc thuốc đã pha chế cho người đi đường thậm chí trẻ con ăn, biến họ thành lừa hoặc dê và các động vật khác không thể nói được.
Thuật tạo súc sinh là một loại vu thuật được tạo ra bởi những nha nhân (牙人) thời xưa, tức là những kẻ buôn người, để trốn tránh sự bắt giữ của quan phủ.
Sau khi biến trẻ con thành động vật, nếu không có chút đạo hạnh nào trong người, thì thật sự không thể nhìn ra đó là người hay là dê.
Thậm chí vào thời cổ đại, khi mạng người như cỏ rác, "dê hai chân" chính là chỉ người!
Đối với những kẻ buôn người thời đó mà nói, tìm người còn dễ hơn nhiều so với tìm một con dê béo.
Sau khi nghe xong lời kể của tôi, trên mặt Tần Mặc Nhiễm vẫn còn vẻ nghi hoặc:
"Cái... trên đời này thật sự có loại vu thuật độc ác như vậy sao? Dù... dù là có, thì chuyện này có liên quan gì đến Tô Thanh Thanh?"
Tôi cười đầy ý nghĩa: "Thời đại thay đổi rồi, trước đây dùng thuật tạo súc sinh để biến người thành dê và lừa để bán, bây giờ mạng người cao quý, còn gia súc thì thấp kém, cho nên có người nảy ra ý tưởng, đảo ngược thuật tạo súc sinh lại."
"Thuật tạo súc sinh vốn dĩ cần phải quen thuộc với lục phủ ngũ tạng, kinh lạc xương cốt của người, đồng thời cũng phải nắm rõ xương cốt và cấu tạo cơ thể của thú vật, nếu không cũng không có cách nào thi triển được."
"Làm xuôi, chính là biến người thành thú, làm ngược lại, chẳng phải là biến thú thành người sao?"
Tần Mặc Nhiễm bị những lời này làm cho chấn động đến mức không nói nên lời, qua một hồi lâu mới run rẩy cầm chén trà lên uống một ngụm.
Còn tôi thì thản nhiên uống trà trong chén.
Cái thuật tạo súc sinh này, sư phụ đương nhiên là không dạy.
Cả đời sư phụ đều cống hiến cho nghề may xác, không có thời gian cũng không có tâm sức để nghiên cứu học tập những thứ tà đạo hoặc những nghề nghiệp thuộc loại "làm âm" khác.
Nhưng trong nghề thợ giày, tay nghề của sư phụ có thể nói là bậc thầy cấp điện đường.
Tôi cũng rất nể mặt sư phụ, đem toàn bộ tay nghề của ông học hết.
Nhưng tay nghề may xác của tôi dường như không giống người khác, cuộc đời của những t.h.i t.h.ể được tôi may vá sẽ lướt qua trong đầu tôi như đèn kéo quân.
Và tôi, cũng vì vậy mà có thể biết được quá khứ của họ.
Tương tự, những gì họ biết, tôi cũng sẽ biết.
Những kiến thức về thuật tạo súc sinh này, chính là do tôi có được sau khi từng may một cái xác c.h.ế.t đường c.h.ế.t chợ ngoài đường.
Nếu sư phụ còn sống, có lẽ ông cũng phải kính cẩn dâng một chén trà nóng cho tôi đang ngồi trên ghế thái sư ấy chứ…
6
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tho-may-xac/chuong-3.html.]
Vẻ mặt Tần Mặc Nhiễm âm tình bất định hồi lâu, sau đó mới thở dài một hơi.
“Lần này chết, chính là cha mẹ của Tô Thanh Thanh, bọn họ… giống như phát điên, xông ra đường lớn, bị xe tốc độ cao đ.â.m cho ta//n xương nát thịt.”
Đã ta//n xư//ơng ná//t thịt rồi, vậy thì đương nhiên cần tôi ra tay.
Quả nhiên, ngay sau đó là lời thỉnh cầu từ Tần Mặc Nhiễm.
“Bà chủ, có thể mời cô ra tay lần nữa không? Lần này… giá cả dễ thương lượng.”
Tôi thở dài một hơi, đứng dậy nói: “Dễ nói thôi, đi thôi.”
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và hatdaukhaai.com.
Thật ra tôi cũng có chút tò mò về cha mẹ của Tô Thanh Thanh.
Cuộc đời của Tô Thanh Thanh là bi khổ, khi còn nhỏ, vì là con gái, nên không được cha mẹ yêu thương.
Bị đánh mắng là chuyện thường, thậm chí cha mẹ cô còn muốn bán cô cho bọn bu//ôn ng//ười.
May mắn là tên buôn người kia cũng là cáo già, liếc mắt một cái đã thấy Tô Thanh Thanh không bán được giá tốt, nên lập tức từ chối.
Nhờ vậy mà Tô Thanh Thanh tránh được số phận bị bán vào tay bọn bu//ôn ngư//ời.
Nhưng những chuyện tiếp theo, đối với Tô Thanh Thanh mà nói, có lẽ còn không bằng bị b//án đi.
Năm Tô Thanh Thanh sáu tuổi, cô có một đứa em trai.
Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai.
Đứa em trai này nội tạng bẩm sinh đã suy yếu, bộ dạng ốm yếu bệnh tật. Cha mẹ Tô Thanh Thanh không biết tìm đâu ra một phương pháp dân gian, lại nói có thể thay thế ngũ tạng lục phủ của Tô Thanh Thanh cho em trai cô.
Thế là, số phận của Tô Thanh Thanh từ khoảnh khắc đó đã được định đoạt.
Cô trở thành người nuôi dưỡng nội tạng cho em trai.
Đáng thương Tô Thanh Thanh khi còn nhỏ còn không biết số phận của mình, ngây thơ cho rằng cha mẹ nghiêm khắc với mình sẽ dần dần đối xử tốt với mình hơn khi mình lớn lên.
Kết quả, năm cô mười sáu tuổi, bị chính cha mẹ ruột của mình đưa lên một bàn mổ sơ sài, đem nội tạng chuyển hết cho em trai.
Mà cha mẹ cô, không biết vì lý do gì, lại tìm cách cho Tô Thanh Thanh có được lục phủ ngũ tạng thay thế.
Chỉ có điều, đáng tiếc là lục phủ ngũ tạng này, đã không còn là của người nữa rồi.
Nghĩ đến đây, ánh mắt tôi trở nên u ám.
Rốt cuộc là ai, âm thầm cung cấp những bộ phận cơ thể lấy từ súc vật này?
--------------------------------------------------