Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thoát Khỏi Bố Mẹ Thiên Vị

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba tháng sau, chị họ lại gọi điện cho tôi, nói mẹ tôi bị Đường Thừa Tư đẩy ngã từ cầu thang trong lúc cãi nhau, làm gãy chân.

"Chú và Thừa Tư đều không quan tâm, dì không có nổi tiền thuốc men..." Chị họ thở dài nói:

"Nam Nam, chị biết em đã chịu khổ suốt những năm qua nhưng dù sao bà ấy cũng là mẹ em, em về xem thế nào đi."

Tôi suy nghĩ một chút, cũng không từ chối.

Không phải vì tôi muốn về thăm bà ấy, mà bởi tôi muốn nói với bà ấy một câu.

Tôi mua vé máy bay bay về quê ngay trong ngày.

Bệnh viện mẹ tôi nằm rất quen thuộc.

Tôi từng nằm ở đây.

Đứng trước cửa phòng bệnh, tôi nắm lấy tay nắm cửa, xoay một vòng rồi đẩy vào.

Trên giường bệnh, mẹ tôi trông rất tiều tụy, người gầy đi trông thấy.

Một chân bà bị bó bột, bàn tay run rẩy cố với lấy cốc nước trên bàn, cả người nghiêng đi, run rẩy vì cố sức và đau đớn.

Tôi bước tới, đưa cốc nước cho bà.

Mẹ tôi sững sờ, ngẩng lên nhìn, thấy tôi thì mắt lập tức đỏ hoe.

Tôi hơi mấp máy môi, định nói gì đó nhưng mẹ tôi bất ngờ hất mạnh chiếc cốc vào người tôi, nước lạnh buốt đổ ướt cả người.

Tôi rùng mình vì lạnh, còn chưa kịp phản ứng, mẹ tôi đã giơ tay đánh tôi, vừa đánh vừa khóc gào lên:

"Đồ bất hiếu, đã chặn hết chúng tôi mà còn quay lại làm gì?”

"Tất cả là tại mày, làm cho cái nhà này không còn ra nhà nữa!"

"Chi bằng mày cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t tao luôn đi!"

Tôi không chút biểu cảm, gạt tay bà ra.

"Sao ngày nào bà cũng gây chuyện thế? Chỉ biết làm phiền tôi thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thoat-khoi-bo-me-thien-vi/chuong-14-het.html.]

"Tôi nói cho bà biết, tôi không có thời gian để lo cho bà đâu, có chuyện thì đi tìm con trai bà đi."

Những người trong phòng bệnh đều quay đầu lại, ánh mắt nhìn tôi đầy khinh miệt.

Mẹ tôi trợn tròn mắt, uất ức lớn tiếng nói:

"Sao mày có thể nói với tao như thế, tao là mẹ của mày đấy!"

Tôi nhìn bà với vẻ mặt không cảm xúc, nhẹ nhàng nói:

"Hai mươi năm trước ở chính nơi này, bà cũng đã nói với tôi như thế.”

"Bà không nhớ sao?"

Bà sững sờ, khí thế trên người bỗng dưng biến mất, lúng túng nói:

"Sao mày lại thù dai đến thế..."

Tôi không đáp, đặt 5000 tệ lên đầu giường.

"Bà tự thuê người chăm sóc đi."

Nói rồi tôi quay lưng bước đi.

Mẹ tôi phía sau nghẹn ngào gọi: "Nam Nam, mẹ sai rồi, con không thể tha thứ cho mẹ sao?"

Tôi không quay đầu lại, đứng yên tại chỗ một lúc lâu, quay lưng về phía bà mà nói:

"Không thể."

...

Hành lang bệnh viện không dài cũng không ngắn, tôi bước một mình trong lối đi tối tăm, chỉ cảm thấy từng bước chân nhẹ nhõm hơn.

Ra khỏi bệnh viện, thời tiết bên ngoài thật tệ, sương mù dày đặc, không khí ẩm thấp, ướt át.

Thế nhưng tôi lại cảm thấy phía sau là bùn lầy sâu hoắm, còn phía xa là bầu trời trong xanh, rộng lớn.

Mắt tôi cay xè, cảm giác như gông cùm đã trói buộc tôi hơn hai mươi năm cuối cùng đã biến mất.

Tôi đã thoát ra rồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thoát Khỏi Bố Mẹ Thiên Vị
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...