17
Góc nhìn của Thẩm Tu Bạch:
Khi bị Trình Phong bắt gian trên giường, trong sự nhục nhã và tuyệt vọng, tôi đã nhìn thấy ánh mắt của rất nhiều người.
Ánh mắt của An Chân, cả đời này tôi cũng không thể quên được.
Kinh ngạc, đau buồn, khổ sở, bất lực…
Cô ấy là một người phụ nữ lý trí, dịu dàng, nhẫn nhịn đến đáng thương nhưng lại ngây thơ thuần khiết.
Tôi xin lỗi cô ấy!
Tôi cũng không biết mình và Hạ Đại đã đi đến bước đường này như thế nào.
Khi Trình Phong đưa cô ta đến, tôi rất coi thường cô ta.
Đôi mắt cô ta quá thẳng thắn, dục vọng và dã tâm không hề che giấu, hoàn toàn trái ngược với sự dịu dàng ôn hòa của An Chân.
Mỗi khi tôi và cô ta gặp riêng, cô ta luôn nhiệt tình quá mức.
Đôi khi trong thang máy, cô ta mở to mắt nhìn thẳng vào tôi, đột nhiên khẽ thở dài: “Thầy Thẩm, lông mi của anh dài quá!”
Đôi khi cô ta gõ cửa, chỉ vào eo nài nỉ tôi: “Thầy Thẩm, giúp em kéo khóa quần được không, tay em bị trẹo không kéo được, xin anh đấy! Trình Phong lại không có nhà!”
Còn có những lúc, cô ta đột nhiên mặc quần áo ướt sũng xông đến, sợ hãi nói đang tắm thì thấy có thằn lằn trong nhà, nhờ tôi đuổi đi.
Hôm đó sau khi tôi đuổi thằn lằn đi, người cô ta mềm nhũn ngã vào người tôi, tôi buộc phải đưa tay ôm lấy cô ta.
Hương thơm vây quanh, trong n.g.ự.c mềm mại ấm áp, thân dưới tôi căng lên, phát hiện mình vậy mà lại có phản ứng.
Tôi vừa thất vọng vừa khinh bỉ chính mình.
Thế là ra sức thể hiện sự phản cảm và ghét bỏ của mình với cô ta, đến nỗi khi An Chân khó hiểu hỏi tôi, tôi cũng chỉ có thể vội vàng lấy cớ bênh vực Trình Phong.
Có lẽ thái độ của tôi với cô ta quá lạnh nhạt, cô ta không còn làm những chuyện đó trước mặt tôi nữa, mà quay sang tán tỉnh những người đàn ông khác trong khu nhà.
Tôi kinh ngạc phát hiện mình vậy mà lại ghen, thậm chí còn mơ thấy cô ta run rẩy cầu xin dưới thân tôi.
Sau này, tôi dần dần không thể kiểm soát được mình nữa.
Bề ngoài lạnh nhạt ghét bỏ, nhưng thâm tâm lại luôn chú ý đến cô ta.
Cho đến ngày đó, khi thang máy rơi tự do, tôi vậy mà theo bản năng ôm lấy cô ta.
…
An Chân đề nghị ly hôn với tôi.
Tôi quỳ xuống đất thừa nhận sự bẩn thỉu, vô liêm sỉ của mình, nước mắt giàn giụa.
Cô ấy là một người phụ nữ dịu dàng lương thiện như vậy.
Dù đau khổ, nhưng lại không hề nói với tôi một lời cay nghiệt nào.
Ánh mắt cô ấy nhìn tôi, thậm chí còn mang theo một chút thương xót.
Dù sao, chúng tôi cũng là vợ chồng bốn năm, ban đầu, chính cô ấy là người chủ động theo đuổi tôi.
Cô ấy yêu tôi như vậy, mà tôi lại làm tổn thương cô ấy.
Tôi hối hận, đau khổ, lại vô cùng áy náy, đối với những điều kiện cô ấy đưa ra trong thỏa thuận ly hôn, tôi không chút do dự ký tên.
Chết vạn lần cũng không thể bù đắp được những tổn thương tôi gây ra cho cô ấy!
Sau khi bị bắt gian trên giường, vì ảnh hưởng quá nghiêm trọng, trường đã đuổi việc tôi.
Tôi mất gia đình, sự nghiệp, người yêu, nhà cửa, tiền bạc, danh dự…
Những tích lũy tôi vất vả xây dựng bằng tài năng và nỗ lực mấy năm qua…
Trong khoảnh khắc, tan thành mây khói.
Tôi trở thành một người trắng tay.
Hạ Đại bị Trình Phong đuổi ra khỏi nhà, cô ta vốn dĩ chưa từng đi làm, cũng không muốn trở về quê.
Không có nơi nào để đi, cô ta tìm đến tôi.
Lúc đó cô ta gầy gò tiều tụy, mặt bị Trình Phong đánh đập đến biến dạng, cả khuôn mặt lộ vẻ khổ sở và cay nghiệt.
Cô ta trợn mắt nhìn tôi.
“Anh đã lên giường với tôi thì phải chịu trách nhiệm với tôi! Chính anh đã hại tôi thê thảm như vậy, anh đừng hòng vứt bỏ tôi! Tôi sẽ bám theo anh cả đời!”
Tôi nhìn vẻ mặt méo mó của cô ta, đột nhiên cảm thấy ghê tởm chính mình trong những đêm nhớ đến cô ta.
Tôi biết mình không thể rũ bỏ cô ta, về bản chất, tôi thực sự không phải là người giỏi đối mặt với xung đột.
Những ngày ở bên An Chân, chúng tôi chưa từng cãi nhau, giải quyết bất kỳ vấn đề gì cũng dễ dàng.
Tôi cứ tưởng là do mình giỏi.
Bây giờ mới nhận ra, chính tính cách của An Chân đã chi phối cách chúng tôi ở bên nhau, cô ấy đều thản nhiên, không để ý với mọi chuyện.
Hạ Đại cưỡng ép chuyển đến căn trọ nhỏ của tôi.
Để kiếm sống, tôi chạy giao đồ ăn, làm tài xế thuê.
Kinh nghiệm lịch sử nói cho tôi biết, vận mệnh của con người luôn có thăng trầm.
Lý thuyết triết học nói cho tôi biết, phải nhìn nhận vấn đề bằng quan điểm rộng mở.
Tôi tin rằng, An Chân vẫn còn yêu tôi.
Ban đầu chính cô ấy là người chủ động bước đến tự giới thiệu với tôi.
Chính cô ấy là người chủ động theo đuổi tôi.
Cô ấy chủ động cùng tôi về quê ở một thời gian, để được gia đình tôi chấp nhận, thậm chí còn tự bỏ tiền túi ra, đưa cả gia đình tôi đi khám sức khỏe.
Tính cách của cô ấy như vậy, lại chỉ chủ động với riêng tôi như thế.
Tôi đã phụ lòng tình yêu thuần khiết và sâu sắc nhất của cô ấy!
Tôi tin rằng, tình cảnh hiện tại chỉ là tạm thời.
Một khi vượt qua được đáy vực cuộc đời, mọi thứ vẫn còn cơ hội.
…
Nửa năm sau, khi tôi đang đợi khách thuê xe trước một nhà hàng cao cấp, bất ngờ nhìn thấy cô ấy.
Ánh mắt đầu tiên, tôi hoàn toàn không nhận ra cô ấy.
Cô ấy đã hoàn toàn thay đổi.
Tóc búi cao, lộ ra chiếc cổ trắng ngần như thiên nga, mặc chiếc váy dạ hội đen hở vai, đôi giày cao gót tinh tế, đeo phỉ thúy quý giá lóa mắt.
Cao quý không thể tả nổi.
Đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tôi ngơ ngác nhìn cô ấy, như đang nằm mơ.
Một người đàn ông bước ra từ cửa xoay phía sau, khoác áo vest lên người cô ấy.
Cô ấy quay lại, mỉm cười dịu dàng với anh ta.
Ánh mắt người đàn ông sáng lên, vẻ mặt tràn đầy yêu mến và cưng chiều.
Tôi nhận ra người đàn ông đó.
Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Công nghệ Duệ Phương, Tống Văn.