Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THỦ THÂN VÌ TÌNH

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi gào lên:

"Đừng tưởng tôi không biết cô đang nghĩ gì, cô chẳng qua là nhắm vào tiền của anh ta thôi! Không thì, sao anh ta cứ khăng khăng đòi tranh giành tài sản với tôi mới chịu ly hôn!"

Cô ta cười khẩy, có vẻ khinh thường không muốn tranh cãi với tôi.

"Mọi người đều biết, thứ mà Lâm Vãn tôi coi thường nhất, chính là tiền. Không thì suốt 13 năm qua, tôi đã có vô số cơ hội gả vào hào môn rồi. Thứ duy nhất có thể khiến tôi rung động, chỉ có chân tình mà thôi."

Tôi cười lạnh, mỉa mai hết mức:

"Nói thì hay lắm, anh ta yêu cô đến thế, sao không mau ly hôn mà cưới cô đi? Chỉ có thể chứng tỏ anh ta coi tiền quan trọng hơn cô thôi!"

Gương mặt bình yên của Lâm Vãn, thoáng chốc trở nên khó coi.

"Tấm chân tình của anh ấy, trong lòng tôi hiểu là đủ rồi."

Tôi đắc ý cười lớn.

"Chân tình? Có giỏi thì cô bảo anh ta tay trắng ra đi xem nào, nếu anh ta vì muốn được ở bên cô, thà không cần tiền cũng phải ly hôn, thì tôi mới tin anh ta yêu cô thật, không thì, tất cả chỉ là xàm xí! Đều là ngụy biện cho thói trộm long tráo phụng mà thôi!"

Cơ mặt Lâm Vãn giật giật, cô ta mím chặt môi một hồi lâu, rồi nhìn tôi chằm chằm, nói từng chữ:

"Vậy nếu anh ấy làm được thì sao?"

Tôi lớn tiếng, cao giọng tuyên bố.

"Vậy thì tôi sẽ đích thân mang quà đến chúc mừng đám cưới của hai người, để cho mọi người biết ngay cả người vợ cũ này của anh ta, cũng cảm động trước tình yêu của hai người! Đến lúc đó, hình tượng của Lâm Vãn, sẽ càng thêm rực rỡ huy hoàng!"

Trong những lời nói lên bổng xuống trầm của tôi, ánh mắt Lâm Vãn dần dần sáng lên.

Tôi biết.

Endorphin và dopamine của cô ta.

Đang rục rịch rồi.

10

Thành phố liên tục có tuyết lớn trong mấy ngày liền, giao thông tắc nghẽn.

Quán xá của Lâm Vãn tạm thời đóng cửa.

Nhưng đôi nam nữ đang say men tình, sao có thể bị chút khó khăn này ngăn trở, Hạ Tư Minh lấy cớ quen uống canh lòng dê, mỗi ngày tan làm đều đội tuyết lớn gió lạnh, đi bộ nửa tiếng đến nhà Lâm Vãn.

Đến tận nhà uống canh lòng dê.

Thậm chí, vì sự khó khăn của thời tiết và khoảng cách, hai người càng thêm kích động và mãnh liệt khi gặp nhau.

Hạ Tư Minh ngồi bên bàn ăn, Lâm Vãn chỉ vì anh ta mà bận rộn, hai người thỉnh thoảng lại nhìn nhau cười, quả là một khung cảnh ấm áp, thân mật dưới ánh đèn.

Những điều này, tôi đều nhìn thấy từ camera.

Mấy hôm trước, Đại Phi gửi cho tôi một tờ hóa đơn.

"Thanh toán."

Tôi hỏi là gì.

Nó khó chịu nói, "Tôi lười nói với bà chuyện của bọn họ, mua cái camera lắp vào rồi, bà tự mà xem! Dù sao cũng là nhà của bố tôi, tôi thích lắp thì lắp!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-than-vi-tinh/chuong-9.html.]

Tôi hơi trầm ngâm, đồng ý.

Hạ Tư Minh thâm sâu khó lường, chỉ khi ở trước mặt Lâm Vãn, mới như lửa cháy nhà cũ, đổ nát thảm hại đến mức mất hết lý trí.

Biết người biết ta, mới có thể kiểm soát được nhịp điệu.

Hơn nữa, chẳng qua là gậy ông đập lưng ông.

Một hôm, hai người đang một kẻ vùi đầu uống canh, một kẻ chống cằm nhìn say đắm, không khí đang rất tốt, thì Đại Phi hùng hổ về nhà.

Nó nhíu mày, đột nhiên nói:

"Hóa ra ông là thằng cha lén lút đó!"

Hai người lập tức biến sắc.

Lâm Vãn vội vàng dịu dàng giải thích, Hạ Tư Minh trầm giọng nói mình chỉ là khách đến uống canh.

Đại Phi "xì" một tiếng.

"Trời lạnh thế này mà ngày nào cũng đến uống canh, không uống thì c.h.ế.t à? Tôi còn tưởng hàng xóm nói linh tinh! Cơ mà hai người hoảng cái gì, ở với nhau thì ở với nhau thôi, có gì mà không dám thừa nhận, chẳng phải cũng chỉ là chuyện nam nữ thôi sao!"

Nói rồi, nó lại nghi ngờ nhìn Hạ Tư Minh.

"Hay là ông định lừa tình mẹ tôi?"

Mặt Hạ Tư Minh tối sầm, "Tôi là luật sư."

"Vậy ông là người có vợ rồi?"

Mặt Hạ Tư Minh lại trắng bệch, "Tôi chỉ đến uống canh thôi."

Đại Phi la toáng lên.

"Đệch mợ, hóa ra ông tính lén lút với mẹ kế của tôi à! Cút mẹ ông đi! Có vợ rồi còn muốn dụ dỗ gái góa! Ông đây không đánh c.h.ế.t ông!"

Nó làm bộ muốn ra tay, Lâm Vãn hét lên, vội vàng kéo lại.

Cửa lớn mở toang, trời tuyết mọi người đều ở nhà đang rảnh rỗi.

Đã có không ít hàng xóm đứng ngoài cửa xem náo nhiệt.

Mọi người nhao nhao nói:

"Lâm Vãn đừng có bị lừa đấy! Bây giờ bọn lừa đảo đều ra vẻ đạo mạo lắm."

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

"Mấy năm trước còn nhớ cái lần, có cái ông hay đến ấy, cô còn tưởng là nhà hảo tâm quyên góp, kết quả vợ ông ta đến làm ầm lên, cô đừng có lại bị lừa đấy!"

Lâm Vãn thấy vậy, cười giải thích nói đúng là chỉ là khách đến uống canh, là Đại Phi hiểu lầm thôi.

Sau sự việc này, Hạ Tư Minh lo ngại ảnh hưởng, không đến hàng ngày nữa, thỉnh thoảng đến một lần cũng có vẻ lén lút.

Hai người dần dần tương tư sầu muộn, mỗi lần gặp nhau đều quấn quýt không rời, chỉ nhìn nhau thôi cũng có thể bất động cả buổi.

Còn tôi, gửi cho Hạ Tư Minh một bản thỏa thuận ly hôn, anh ta chỉ gửi lại ba chữ:

【Không thể nào.】

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THỦ THÂN VÌ TÌNH
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...