Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THƯ TÌNH CỦA SƠ HÀ

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi mỉm cười hỏi ngược lại: "Nếu tôi không bị thương vì cậu, thì tôi đáng bị các cậu chế giễu và cười nhạo sao?"

Ánh mắt Cố Thời Nghiên dần ngấn nước.

"Hà Hà, cậu đang nói gì vậy?"

Tôi ném thẳng chiếc bánh kẹp còn ăn dở vào mặt cậu ta.

"Cố Thời Nghiên, cậu mắc chứng rối loạn nhân cách à?"

Trên đầu Cố Thời Nghiên dính nửa quả trứng, trông vô cùng nhếch nhác.

Nhưng hiếm khi thấy cậu ta không nổi giận.

"Hà Hà, cậu biết hết rồi sao?"

25

Đúng vậy.

Tôi biết hết rồi.

Tối qua Thẩm Song nhắn tin xin lỗi và nói cho tôi biết mọi chuyện.

Cố Thời Nghiên luôn nói với bọn họ rằng tôi là "liếm giày" của cậu ta, làm cách nào cũng không bỏ được.

Cậu ta còn bảo nếu từ chối tôi, tôi sẽ làm ầm lên, không sống nổi nữa.

Cậu ta chỉ đối xử tốt với tôi vì nể tình hai gia đình.

Trong lòng tôi bật cười lạnh lùng.

Tôi bất giác nhớ lại những kỷ niệm cũ giữa chúng tôi.

Thực ra, Cố Thời Nghiên đã từng rất tốt với tôi.

Cậu ta nhớ đến ngày 13 tháng 5 mỗi năm, canh đúng thời gian nửa đêm để nhắn tin chúc mừng sinh nhật tôi.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Cậu ta từng mua hoa ở chợ và tự tay trồng cho tôi một bông tulip.

Cậu ta nhớ sở thích của tôi, biết tôi không ăn tỏi sống, thích ăn tôm, và dị ứng với cần tây.

......

Ở độ tuổi mới lớn, khi được một người quan tâm như thế, ai mà không cảm động chứ?

Lúc đó chúng tôi còn nhỏ, nhỏ đến mức chưa có khái niệm về cái đẹp và xấu.

Nhỏ đến mức thật lòng tin rằng, chim đẹp ở bộ lông, người đẹp ở tâm hồn.

Lúc đó tôi học giỏi, tính cách vui vẻ, có rất nhiều bạn bè.

Vì thế, tôi chưa từng nghi ngờ lời cậu ta nói:

"Giang Sơ Hà, cậu có những điều còn tỏa sáng hơn cả ngoại hình."

Nhưng từ khi nào nó bắt đầu thay đổi?

Là từ buổi thi đấu thể thao đầu tiên của lớp 10.

Cậu ta đang chơi bóng rổ, tôi chạy đến đưa nước cho cậu ta.

Khi đó, đã có rất nhiều cô gái dễ thương vây quanh cậu ta.

Không biết ai đã trêu chọc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thu-tinh-cua-so-ha/chuong-10.html.]

"Nghiên ca, đây là cô em thanh mai của anh à?"

Cậu ta cười đáp lại.

Nhưng ngay sau đó có người la lên:

"Cô ấy có vết sẹo trên mặt kìa, xấu quá."

Đó là lần đầu tiên có người thẳng thắn nhận xét về ngoại hình của tôi.

Và cũng là lần đầu tiên tôi nhận ra, tôi có chút xấu xí.

Nụ cười của Cố Thời Nghiên lập tức đông cứng lại trên mặt.

Sau đó, cậu ta vẫn tốt với tôi.

Thậm chí còn an ủi tôi, bảo đừng để tâm.

Nhưng không bao giờ nghĩ rằng, sau lần đó, cậu ta bắt đầu tuyên bố rằng tôi là "liếm giày" không thể bỏ được của cậu ta.

26

"Cố Thời Nghiên, cậu đã từng thích tôi đúng không?"

Tôi đá vào chiếc túi bên cạnh.

Chiếc túi đầy ắp bị tôi đá văng, tất cả mọi thứ rơi tung tóe ra sàn.

Búp bê Barbie, hộp nhạc, bút màu, cánh hoa hồng khô, chiếc cốc khắc tên tôi...

Đó là tất cả những món quà Cố Thời Nghiên đã tặng tôi.

Từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi.

Mười năm kỷ niệm.

Đựng đầy trong một chiếc túi lớn.

Vậy mà chỉ cần một cú đá, mọi thứ đều vỡ tan tành.

Cố Thời Nghiên vội vã cúi xuống bảo vệ, cúi đầu, chỉ biết lẩm bẩm xin lỗi.

Tôi gần như thấy thương hại cậu ta.

"Cậu đã thích tôi, nhưng lại nghĩ tôi xấu xí vì có vết sẹo trên mặt. Tình cảm đó khiến cậu cảm thấy xấu hổ, nên cậu cố tình nói với mọi người rằng tôi là 'liếm giày' của cậu, rằng tôi luôn bám lấy cậu. Ngay cả bố mẹ cậu cũng sợ tôi bám lấy nhà cậu."

"Khi Thẩm Song và nhóm của cô ấy cô lập tôi, cậu luôn bảo vệ tôi. Ban đầu, cậu thực sự tức giận, nhưng sau đó cậu nhận ra rằng khi tôi bị bắt nạt, tôi càng dựa vào cậu. Vì vậy, cậu chỉ nói vài lời an ủi qua loa, nhưng ngầm đồng ý để họ tiếp tục chế giễu tôi."

"Vết sẹo của tôi ở trên mặt."

Tôi nhìn thẳng vào cậu ta, từng chữ từng lời nói rõ ràng: "Còn vết sẹo của cậu, là ở trong tim."

"Cố Thời Nghiên, cậu đúng là một kẻ đáng thương."

27

Sáng hôm đó, Cố Thời Nghiên ôm chiếc túi rách nát rời khỏi lớp học.

Cậu ta không quay lại nữa.

Sau đó, bố mẹ cậu ta gọi điện nói cậu ta đang ở nhà ôn thi.

Thầy chủ nhiệm Tề cũng không nói gì thêm.

Thẩm Song và nhóm bạn đã viết thư xin lỗi, mong tôi tha thứ.

Tôi nhận lấy lá thư nhưng không mở ra.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THƯ TÌNH CỦA SƠ HÀ
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...