Edit + Beta: Strangers Ex
Đoàn người theo quản sự vương phủ chậm rãi tiến vào trong vương phủ, tuy cố gắng không muốn để ý đến cảnh vật nơi đây nhưng vẫn có không ít người bị sự tráng lệ rung động, bình sứ ngọc lan, mái ngói thanh hoa, tinh xảo mà hoa lệ, so với sự xa hoa của Nghiêm gia thì có thêm một phần trang nghiêm.
Chúng nhân không dám nhìn chung quanh, đều thập phần thành thật đi theo quản gia vào phủ. Có thể thi đến vòng này đều là thú y có kinh nghiệm phong phú, trước giờ cũng thường xuyên đi xem ngựa bệnh cho những gia đình phú quý. Tuy có bị sự xa hoa của nơi này gây kinh ngạc, cũng sẽ không giống như nông dân chân đất cái gì cũng chưa thấy qua.
Không biết đi bao lâu, chỉ cảm thấy càng lúc càng hoang vắng, một đám người không khỏi nghi hoặc nhưng cũng không ai dám lên tiếng hỏi. Triệu Thanh Hà trong lòng thầm cố giữ bình tĩnh, trước đó đã nghe Nghiêm Hoảng cùng Thường Đình Chiêu nói vị Vương gia này vô cùng cổ quái, tổng cảm thấy cuộc thi này sẽ không đơn giản như vậy, ai cũng đoán không ra người này sẽ bày trò gì đây.
Đang buồn bực, quản sự dẫn đầu rốt cục dừng bước trước cổng đình viện. Trên cửa đình viện có cái khoá lớn, không biết có phải do ảo giác hay không nhưng cảm thấy được phía sau cánh cửa lớn này có dấu huyền cơ, có chút bí ẩn âm trầm. Rõ ràng thời tiết nóng bức, lại cảm giác bỗng nhiên mát mẻ dị thường.
Quản sự cất cao giọng nói: ” Mọi người đang đứng ở đây đều là thú y kiệt xuất của Đại Hữu, biểu hiện của mọi người trong trận thi đầu tiên khiến Vương gia hết sức hài lòng. Vương gia nhà chúng ta đúng lúc vừa có mấy bảo bối bị bệnh, trong lòng rất là ưu sầu. Bây giờ vừa lúc để cho các vị đại phu nhìn một cái, cũng là để khảo nghiệm mọi người, thứ hai là vì Vương gia phân ưu.”
Nói xong, một nữ tử dị tộc ăn mặc có chút kỳ quái xuất hiện trước mặt mọi người, Triệu Thanh Hà cảm thấy nàng giống hương vị con gái Miêu tộc ở kiếp trước. Trang sức bằng bạc khoa trương lấp lánh kết hợp với vải hoa nhuộm thủ công bằng sáp làm cho hắn càng cảm nhận thân thiết cùng quen thuộc. Bà ngoại hắn là người tộc Miêu, trong nhà còn lưu giữ một bộ trang sức bạc tộc Miêu.
Nhưng vào thời điểm này nhìn thấy cô nương dị tộc như vậy, Triệu Thanh Hà có dự cảm xấu trong lòng.
Quả nhiên cô nương kia mở ra cánh cửa, dẫn đoàn thú y đi vào rước lấy tiếng kinh hô liên tiếp. Mà ngay cả Triệu Thanh Hà cũng nhịn không được da đầu run lên, nơi này chính là Ngũ Độc giáo a!
Ngay ở cửa ra vào nhìn thấy một đống rắn treo ở trên cây còn bò tràn lan xuống mặt bàn, còn có nhện cực lớn, bò cạp, cóc, rết… Thậm chí còn nhìn thấy đến mấy con đại mãnh xà đang lạnh lùng nhìn chằm chằm đám người đứng ở cửa, cảnh giác có kẻ xâm nhập lãnh thổ, chỉ cần có chút hành động thì sẽ xông lên công kích.
Đây là sủng vật của Thập Tam Vương gia?! Triệu Thanh Hà nhịn trong lòng mắng CMN, cái này có quá khác loài không hả. Cho dù là ở kiếp trước, nuôi dưỡng những loại này làm sủng vật cũng sẽ bị người khác coi là quái nhân, huống chi ở thế giới này, có ai lấy độc vật đem làm sủng vật không! Hơn nữa rắn ở đây đều là kịch độc, nào là ngân hoàn xà, ngũ bộ xà, rắn hổ mang các loại, con nhện với bọ cạp cũng không phải là đèn hết dầu nha, may mà một đám độc vật như vậy lại ở bên nhau bình an vô sự.
Sớm có thú y nhịn không được liền xông ra ngoài, hỏi vị quản sự kia: ” Những con vật này là sao?”
Quản sự đã dự đoán trước sẽ có người hỏi như thế, vẻ mặt bình tĩnh nói: ” Tất cả đều là sủng vật Vương gia yêu thích nhất, có mấy con rắn mới mang đến không lâu đã bị bệnh, đang muốn tìm đại phu đến xem.”
Nói xong, thiếu nữ dị tộc đem một con ngũ bộ xà đi tới khiến cho người ta không rét mà run. Ngũ bộ xà là loại ngoan độc nhất, người bị nó cắn một ngụm nếu không cứu chữa kịp thời sẽ chết rất nhanh.
” Thứ này phải trị như thế nào đây?” Có người không nhịn được nói.
Đứng ở đây đều là đại phu, ngày thường cũng thường xuyên gặp được rắn, thậm chí còn lấy rắn làm thuốc, cũng từng tìm bắt vài con. Cho nên đa số người đều không sợ hãi quá mức, nhưng cũng khó dám đến gần. Nhưng nếu vị thì nói làm gì, có vài người ở đây từng trị qua gia súc bị rắn cắn, nhưng rắn bị bệnh thì bọn họ trị như thế nào? Bắt rắn lấy nọc độc thì bọn họ còn biết một hai a.
Rắn ở thế giới này đều là hoang dã, cực ít người nuôi dưỡng thành sủng vật càng không có ai nuôi dưỡng rắn để buôn bán, phần lớn đều là trực tiếp bắt rắn hoang dãm, đối với bệnh rắn cũng liền nửa điểm không biết.
Có người không khỏi lắc đầu thở dài, ” Giải độc rắn thì ta còn biết, nhưng bảo ta trị bệnh rắn thì thật sự là không được.”
Quản sự quét mắt nhìn một lượt người, ” Những thú y ở đây không có ai trị được? Rắn cũng là thú, làm sao không trị được?”
Ngữ khí có chút khinh miệt, những đại phu này tuy rằng có chút sinh khí nhưng không dám phản bác. Chỉ có thể nói: ” Chúng ta chỉ biết trị liệu cho ngựa trâu dê súc vật thông thường, đối với rắn quả thật không trị.”
Quản sự lại cất cao giọng: ” Vương gia đã nói, nếu những đại phu này có thể xem bệnh cho những bảo bối của ngài ấy, trực tiếp thămg cấp bác sĩ thú ý, phần thi phía sau không cần tiến hành.”
Lời này rơi xuống, nhất thời thổn thức một mảnh. Bác sĩ thú y khó mà với tới được, hiện giờ toàn bộ Đại Hữu chỉ có bốn vị. Ở Đại Hữu được xưng là bác sĩ thú y là cấp bậc vinh dự cao nhất, không ít người cuối cùng cũng đi trên con đường làm quan, cao nhất cũng từng làm ở Thái Bộc Tự khanh. Đây chính là quan viên đúng nghĩa, cấp bậc tam phẩm. Đối với thú y mà nói, có thể đi đến được địa vị cao như thế vô cùng khó, mà vài người đọc sách thông qua khoa cử mới có khả năng leo đến vị trí này. Nhưng thật ra là ứng với câu nói: Nghề nào cũng có trạng nguyên.
Cơ hội rõ ràng ngay trước mắt, nhưng không có cách nào bắt lấy, trong lòng tư vị khó mà diễn tả được. Những con rắn này chính là con vật Vương gia yêu thích, nếu trị không xong thì cũng không phải là tiền đồ như cẩm mà là một mảnh hắc ám.
Đoàn người nhìn chằm chằm xà bệnh trên người thiếu nữ dị tộc, hận không thể nhìn đến nở hoa nhưng lại không có cách chi. Cái này không phải là bọn họ không am hiểu, kêu bọn họ xông ra đánh chết hết đám rắn này còn được, cứu sống, chỉ có thể thở dài đứng xem. Nếu không nói những con này đều là rắn bệnh, bọn họ căn bản nhìn không ra, đều là toàn thân trơn trượt khiến người khiếp sợ.
Khác với tâm trạng hậm hực của người khác, Triệu Thanh Hà trong lòng mừng rỡ không thôi, cảm giác như trận này là vì hắn mà chuẩn bị. Nếu không phải là Thường Đình Chiêu không quen biết với Thập Tam Vương gia, hắn sẽ cho là Thường Đình Chiêu đưa ra chủ ý này.
Thôn bọn họ nổi danh là căn cứ nuôi dưỡng, mà trang trại nuôi rắn cũng có không ít. Cho nên Triệu Thanh Hà cũng xem qua không ít bệnh rắn, chẳng qua ông ngoại lại không hiểu biết về chuyên môn này cho nên hắn ỷ vào tây dược, chỉ biết một số chứng bệnh dùng trung dược.
Để bảo đảm hơn, Triệu Thanh Hà cũng không sốt ruột lộ ra mà đi đến gần cô gái kia, cẩn thận quan sát con rắn.
Một người nhìn thấy hắn tập trung, nghi hỏi: ” Triệu đại phu có thể xem bệnh rắn?”
Triệu Thanh Hà giật mình, khó hiểu vì sao người này biết hắn là ai. Có điều Triệu Thanh Hà không biết, hắn tham gia trận đầu cuộc thi cầm danh đệ nhất, lại là người nhỏ tuổi nhất nên nhấc lên một trận gợn sóng trong đám thú ý. Vô luận như thế nào cũng không thể tin nổi Triệu Thanh Hà tuổi còn trẻ, lại có thể đè xuống hết kinh nghiệm phong phú của mọi người.
Lời này âm thanh không nhỏ, vốn không ai chú ý đến thiếu niên này, hiện giờ đều sôi nổi đem ánh mắt hướng về hắn. Có người quái âm quái khí nói: ” Môtk chút bệnh nhỏ nhặt sao có thể làm khó Triệu đại phu chúng ta, hắn chỉ cần vừa lên sân khấu là có thể giành được đệ nhất cuộc thi a.”
” Triệu đại phu còn không nhanh lên, đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở, chớ có sợ xuất đầu, trị được là thành bác sĩ thú ý.”
” Phải a, cũng cho chúng ta mở rộng tầm mắt nha.”
Một đám người ồn ào, trong giọng nói chua loét từ xa đã nghe đến.
Triệu Thanh Hà khẽ nhíu mày, hắn trước đó tận lực muốn thi được thành tích cao lại không nghĩ lại bị nhiều người ganh ghét như vậy, hắn bị biến thành thân liễu đu trong gió. Mà chênh lệch này cũng thật lớn, y thuật của những người này cũng không so với hắn kém như vậy a.
Triệu Thanh Hà không biết, trừ bỏ bản thân hắn dựa vào kỹ thuật của mình mà vượt qua thử thách, những đại phu khác lại quá mức chặt chẽ cẩn thận, luôn lo lắng phạm sai lầm sẽ bị trừ điểm, cho nên chỉ chọn những ca bệnh đơn giản còn hao phí phần lớn sức lực đi chẩn đoán bệnh, đã vậy phải châm chước thật lâu mới dám hạ quyết định. Bởi vậy cũng rớt chậm xuống dưới, cũng không thể xem nhiều xem ít.
Mà Triệu Thanh Hà cũng là không quan tâm, không có đem việc trừ điểm mà ghi nhớ, kết quả xem ít nhưng điểm lại rất nhiều.
Triệu Thanh Hà không để ý bọn họ, chính là hướng đến vị thiếu nữ dị tộc kia nói: ” Có thể cho ta nhìn một cái không?”
Thiếu nữ dị tộc gật đầu đưa rắn bệnh cho hắn. Triệu Thanh Hà bình thường quen tay thuần thục đón lấy, kháp xà thất tất [?]. Ngũ bộ xà này có tên khoa học là Naja Naja atra Cantor, độc tính phi thường mạnh.
image
[ Ngũ độc xà – hay còn gọi là bách hoa xà:
Tên khác: Kỳ Xà (Bản Thảo Cương Mục), Kiềm Xà, Khiển Tỷ Xà (Hòa Hán Dược Khảo), Ngũ Bộ Xà, Bách Bộ Xà, Kỳ Bán Xà (Dược Vật Học Đại Tự Điển), Ngân Hoàn Xà, Nhãn Kính Xà (Trung Quốc Dược Học Đại Từ Điển), Rắn hổ phì, Rắn hổ đất, Rắn hổ mang, Rắn mang bạnh (Dược Liệu Việt Nam).
Tên khoa học: Naja Naja atra Cantor.
Họ khoa học: Elapidae (Rắn Hổ).