Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thú

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Từ vẫn đeo ba lô trên lưng, tuy rằng có ba lô che phần lưng nhưng

những nhánh cây va quẹt trên đường vẫn làm Tô Từ khó chịu, mấy lần bị

chạm mạnh suýt té xuống đất.

Với tốc độ đi nhanh như vậy trong

rừng, nếu nàng mà bị té xuống đất sẽ bị bỏ lại mất. Tóc Tô Từ đã sớm bị

nhánh cây móc vào làm bù xù cả lên, nàng vùi đầu trên lưng Tiger, chỉ có cắn răng níu lấy da lông Tiger giữ vững thân mình.

Bất quá

Tiger cũng rất nhanh liền phát hiện nó mang đến nguy hiểm cho Tô Từ, tốc độ không chỉ chậm lại, nó cũng đã ý thức tìm đường đi xuyên qua vài cây thấp bé.

Cũng không biết đã chạy bao lâu, đợi Tiger dừng lại

tay Tô Từ đã hoàn toàn cứng ngắc, chỉ có thể máy móc nắm da lông của nó. Đến lúc ngừng lại Tiger phát hiện Tô Từ chỉ ngẩng đầu nhìn hoàn cảnh

yên lặng chung quanh, sau đó nàng nhẹ buông tay theo thân thể Tiger

trượt xuống đất, ngồi im lìm trên đất.

Tựa hồ là kỳ quái cho

hành vi của Tô Từ, Tiger khó hiểu quan sát nàng, không biết tại sao nàng có vẻ mệt mỏi như là nàng đã chạy một chặng đường dài chứ không phải

nó, Tiger đi xung quanh Tô Từ chuyển hai vòng, sau đó đem đầu chà chà

nàng, Tô Từ còn chưa khôi phục lại, đột nhiên bị nó chà đến chật vật quỳ rạp trên mặt đất.

Tô Từ rõ ràng cũng không để ý hành động của

Tiger, cứ như vậy quỳ rạp trên mặt đất nghỉ ngơi, Tiger tại bên cạnh Tô

Từ không ngừng chà chà nàng, thấy nàng không phản ứng, nôn nóng gầm nhẹ

trong cổ họng, lại giống như là biết Tô Từ quỳ rạp trên đất là do nó chà nên cũng không dám đụng Tô Từ nữa, chỉ có thể không ngừng đảo quanh

nàng, cổ họng không ngừng kêu lớn như muốn thức tỉnh Tô Từ vậy.

Quá nhân tính hóa.

Toàn thân Tô Từ tê dại nên nàng không muốn nhúc nhích chút nào cả, nhưng vẫn mềm lòng thở dài ngồi dậy, Tiger thấy vậy đôi mắt màu vàng của nó tràn

đầy hớn hở, tiếng kêu cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cũng không đến chà

Tô Từ nữa.

Tâm Tô Từ lại mềm nhũn một chút, ra sức nâng tay xoa

xoa lỗ tai Tiger đang nằm bên cạnh để an ủi nó, đôi mắt nhìn bốn phía

đánh giá hoàn cảnh hiện tại.

Nơi này là chân núi ở một đoạn

nhai, cây cối xanh um tươi tốt mọc chung quanh đây, nơi nàng đang đứng

hiện tại là dưới chân một tảng đá cao khoảng bảy, tám thước, bên trái

chính là một cây đại thụ cao chọc trời nhìn không thấy đỉnh, mà tận đầu

tảng đá chính là đoạn nhai.

Phỏng chừng vì địa hình nơi này, nên khi có gió thổi tới, đứng dưới tàng cây cảm thấy thật mát mẻ, dù trên

thân Tô Từ toàn mồ hôi cũng chịu không được mà rùng mình, thư thái híp

mắt hưởng thụ làn gió mát. Hiện tại nàng muốn lập tức tắm rửa, sau đó

nằm nghỉ ngơi một chút.

Tiger sẽ không vô duyên vô cớ dẫn nàng

tới nơi này, Tô Từ đánh giá một hồi, liền nhìn sang Tiger. Lúc này Tiger đã đứng lên, cái đuôi tự nhiên hơi vểnh, đầu nâng lên, giống như đang

chờ đợi nàng khen ngợi nó vậy.

Tô Từ vui vẻ, kiễng chân sờ sờ da lông dưới cổ nó. Một khi Tiger đứng lên, nàng sẽ không có cách nào đụng đến đầu nó.

Tiger ừng ực trong cổ họng một chút, cúi đầu cẩn thận cọ xát Tô Từ, sau đó

hướng vách núi đi mấy bước, cũng không biết nó giẫm lên chỗ nào, tóm lại chỉ mấy bước nhảy đã biến mất giữa vách núi cheo leo.

Hết thảy

những thực vật nơi này Tô Tô có biết một chút ít, giống như những cọng

dây leo này vậy, có lẽ bởi vì khí hậu nơi này rất thích hợp cho thực vật sinh trưởng, tóm lại vách núi bò đầy dây leo, nếu như không phải có

nhiều chỗ vẫn lộ ra màu xám trắng mặt đá, Tô Từ cũng sẽ không biết một

đám xanh mượt kia là dây leo.

Lúc nãy Tô Từ nhìn không chớp mắt

theo Tiger, lại thật sự không phát hiện nó biến mất ở nơi nào. Thẳng đến một đầu bạch sắc đột ngột xuất hiện trong một mảnh màu lục, Tô Từ mới

biết đó là thân ảnh của Tiger.

Ngay sau đó, đôi mắt Tô Từ liền

sáng lên. Nàng nghĩ đến có một loại khả năng, Tô Từ lập tức cảm thấy

trong thân thể tràn đầy lực lượng, sắp xếp lại ba lô, chạy đến dưới vách núi liền muốn leo núi.

Xem Tiger nhảy tới lưu loát như vậy,

nàng vốn cho rằng cho dù khó thế nào, nếu nàng nỗ lực cũng có thể leo

lên tới, nhưng chưa được mấy bước, Tô Từ đã nhận rõ hiện thực, lại bò

trở xuống, cũng mở miệng kêu Tiger xuống dưới.

Trong toàn bộ

hành trình, lúc Tiger thấy bộ dạng bất đắc dĩ nhảy xuống của Tô Từ, cổ

họng nó vang lên thanh âm ừng ực ừng ực, thậm chí giống như có ý cười

nhạo nàng vậy.

Tô Từ trừng mắt nhìn Tiger, bò lên lưng nó, vỗ một cái lên sống lưng nó ra hiệu cho nó hành động.

Rất nhanh sau đó, Tô Từ liền đứng trước cửa một sơn động được che kín bởi dây leo.

Tô Từ quan sát một chút, phát hiện sơn động này cách mặt đất cũng cỡ 12m

hoặc 13m; lúc nãy Tô Từ không biết Tiger biến mất tại chỗ nào thì ra là

bởi vì trước cửa sơn động này có một khối tảng đá đột nhiên nhô ra che

khuất tầm mắt.

Tô Từ xoay người quan sát sơn động, bên trong đen nhánh, một thân lông trắng như Tiger đứng tại cửa động thật dễ thấy.

Nhìn thấy Tô Từ rốt cục nhìn tới nó, Tiger gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng,

xoay người ra hiệu Tô Từ đi theo nó vào động. Tô Từ không nói hai lời

liền đi theo.

Sơn động rất rộng, cũng rất sâu. Quanh co khúc

khuỷu kéo dài, càng đến bên trong càng mát mẻ. lúc này Tô Từ đã lấy ra

đèn pin để chiếu sáng, tuy ánh sáng lờ mờ nhưng vẫn có thể quan sát

được, trong ánh sáng mịt mờ, Tô Từ thấy hai mắt Tiger phát ra một luồng u quang, thấy nó không tiếp tục đi sâu vào trong động nữa, mà rất quen

thuộc chuyển hướng đến một động đá vôi rộng rãi, Tô Từ cùng đi theo vào

trong, nhìn thấy góc khuất trong động đá vôi có những sợi lông màu bạch, nàng kinh ngạc chớp chớp mắt.

Tuy rằng đoán được Tiger mang

nàng tới đây khẳng định là đã biết nàng muốn tìm một huyệt động mới để

ở, cũng đoán được mục đích nàng muốn tìm một nơi thích hợp cho nó cư

ngụ, nàng thậm chí cũng còn có chút lo lắng, không biết nơi thích hợp

cho Tiger cư ngụ có thích hợp cho nàng ở lại hay không, nhưng nàng thật

không nghĩ đến, Tiger thế nhưng cũng ở tại một nơi như vầy, bất kể là về phương diện ẩn núp hay là hoàn cảnh sống, cũng phi thường thích hợp cho con người cư ngụ.

Có Tiger ở đây, Tô Từ cũng rất yên tâm cởi xuống ba lô, cầm đèn pin quan sát cái thạch động này.

Rất khô ráo, lại bởi vì phải đi sâu vào trong khoảng 10 phút nên không khí

rất mát, đây tuyệt đối là một nơi cư ngụ rất tốt. Hơn nữa dưới chân núi

có rất nhiều cây xanh um tươi tốt hơn nhiều so với nơi khác, Tô Từ khẳng định gần đây tuyệt đối có nguồn nước rất dư dả cho nàng dùng.

Lúc này Tiger đã nhàn nhã nằm xuống ở một bên, ngẫu nhiên liếm liếm da lông chi trước, thần thái như vậy rất giống nhân loại sau khi trở về nhà tự

nhiên thả lỏng tâm tình.

Nghĩ đến hai ngày này vì muốn tìm một

nơi thích hợp cho cả Tiger và nàng cư ngụ mà nó phải chịu vất vả. Tô Từ

nghĩ tuy rằng hành động này là dư thừa, nhưng nàng vẫn xoay người tra

xét một chút xung quanh.

Tuy rằng Tiger có chỉ số thông minh rất cao, nhưng nó chẳng hề chủ động làm gì cả. Điều này có lẽ là do từ nhỏ

đã bị vứt bỏ, chỉ sống một mình, không đúng, là chỉ lo cho sự sinh tồn

của chính nó mà thôi.

Lúc bắt đầu sống chung với nàng, nó đã

quan sát được thói quen ăn trái cây của Tô Từ sau bữa ăn, nên lúc nó đi

săn trở về cũng thường mang theo hai loại trái cây duy nhất mà nàng hay

ăn do xác định chúng không có độc, về sau, lúc Tô Từ nhờ nó phân biệt

loại trái cây nào có độc, loại nào không độc, thì hoa quả để ăn bắt đầu

gia tăng lên rất nhiều loại, những lần đi săn sau Tiger sẽ mang về cho

nàng các loại trái cây khác chứ không phải chỉ hai loại như lúc đầu.

Thân là động vật ăn thịt, nó lại biết trái cây nào có độc hay không, nhưng

Tô Từ có thể khẳng định, nếu như không phải lúc nàng hái trái cây ăn thử xem có độc không, Tiger vĩnh viễn cũng sẽ không biết rõ phải nói với

nàng những trái cây đó loại nào ăn được và loại nào không ăn được.

Chắc hẳn lần này cũng vậy, tới tận hôm nay nó mới mang nàng đến huyệt động

này, phỏng chừng là sau nhiều ngày quan sát thấy Tô Từ nơi nơi tìm huyệt động nên mới biết ý muốn của Tô Từ là gì.

Một lão hổ phi thường có nhân tính, cũng phi thường thông minh, thậm chí nơi nó lựa chọn để

cư ngụ cũng không giống động vật, ngược lại theo khuynh hướng lựa chọn

của con người. Lúc này Tô Từ càng lúc càng có cảm giác động vật đang có

xu hướng tiến hóa thành người.

Chẳng lẽ tổ tiên nhân loại không phải là vượn mà là lão hổ sao?

Tô Từ lập tức gạt bỏ suy nghĩ mà chính mình cũng thấy vớ vẩn này, lúc này nàng chậm rãi hướng cửa sơn động mà đi.

Bởi vì sơn động này quá sâu, tuy rằng Tiger lựa chọn ở lại trong một cái

động ở khoảng giữa đoạn đường, nhưng Tô Từ cũng không dám đốt lửa trong

huyệt động, nàng sợ không khí trong động sẽ không đủ và không lưu thông, nhóm lửa sẽ tạo ra khói vờn quanh trong động rất khó thở.

Bất quá là chỉ phải chịu đựng sống trong bóng tối mà thôi, chậm rãi sẽ quen.

Bởi vì vừa mới tới, Tô Từ cũng không ra ngoài lượm củi, lại bởi vì muốn lên hoặc xuống núi đều phải nhờ Tiger chở, nên Tô Từ quyết định nướng thịt ở tảng đá dưới vách núi.

Vì muốn thuởng cho Tiger đã đưa nàng đến nơi ở mới, Tô Từ ngồi tại bên cạnh đống lửa ra một thân mồ hôi, nướng

lên con mồi nó vừa săn trở về đến thơm ngào ngạt, nhìn nó không ngại

nóng mồm to cắn thịt, lúc cổ họng bị nóng đến lợi hại, trong cổ họng

ngẫu nhiên phát ra âm thanh như thở sâu ừng ực, Tô Từ cảm thấy khả ái

cực kỳ.

Nhưng lúc lau những giọt mồ hôi trên mặt, quay đầu nhìn

lại thịt nướng trong tay nàng chỉ mới ăn được một nửa. Thời tiết nóng

như vậy, Tô Từ lại vốn không thích ăn thức ăn có dầu mỡ nhiều, hơn nữa

mùi vị của thịt này thật nhạt nhẽo, nàng chỉ cảm thấy chán ăn đến cực

kỳ, một miếng cũng không muốn ăn.

Nhưng tốt xấu gì bên trong

những miếng thịt này còn có chứa một ít chất muối có thể giúp nàng duy

trì sức khỏe hiện tại, hơn nữa nơi này lại không có thóc, lúa để nấu

cơm, nàng cũng chỉ có thể ăn thịt để bảo trì đầy đủ thể lực, trái cây

lại không có công dụng như vậy, không thể dùng ăn thay cơm.

Từ nuốt một ngụm nước bọt, cắn lớp thịt khô vàng bên ngoài ăn, sau đó

lại đem thịt tiếp tục nướng trên đống lửa, nhìn xem lớp ngoài dần dần

vàng ươm lên, trong đầu nhớ lại khoảng thời gian nàng bị hoa ăn thịt

người cắn đến thân thể không thể động đậy phải dưỡng thương, bị Tiger ép nuốt sống hết máu tươi của một con mồi.

Lúc đó nàng chỉ cảm

thấy ghê tởm, nhưng bây giờ nghĩ lại cũng thấy nhớ cái vị ngai ngái mằn

mặn nóng bỏng của máu tươi, có hương vị nhè nhẹ của muối. Tô Tư nuốt

nuốt nước miếng, nàng quyết định qua mấy ngày nữa sẽ kêu Tiger chở đi

tìm muối.

Con người ai cũng có lòng tham, nếu như không có

Tiger, có lẽ nàng sẽ chết tâm không đòi hỏi phải có muối làm gia vị mà

chịu đựng cuộc sống ăn uống không có mùi vị như thế này.

Nhưng

hiện tại nàng có Tiger bên cạnh, nó đang ngốn nga ngốn nghiến thịt

nướng, mà nàng cũng càng lúc càng hoài niệm mùi vị thức ăn.

Sau khi xong bữa tối, Tô Từ nhìn xem đồng hồ, lúc này thế nhưng đã gần chín giờ.

Không có giải trí, ngủ sớm dậy sớm, ngày nào cũng như ngày nấy, Tô Từ cũng đã có thói quen vào buổi chiều khoảng năm, sáu giờ xử lý con mồi Tiger

ngậm trở về, hoặc là nướng toàn bộ con mồi cho nó ăn, hoặc là nhàn hạ

chỉ nướng một phần con mồi chừa lại phần kia cho nó ăn tươi, nhượng nó

nằm xuống một bên ngoan ngoãn ăn thịt sống, lúc nướng xong thịt lại đưa

tới bên miệng nó, bình thường ăn xong bữa tối cũng đã hơn bảy, tám giờ

tối, giờ này xem như là giờ ngủ của Tô Từ.

Hôm nay dời đến nhà

mới, có rất nhiều việc cần phải chú ý, ngay cả bó củi cũng cần phải lượm thêm, cho nên bữa tối mới ăn muộn như vậy.

Vốn không để ý thời

gian, đến khi xem lại đồng hồ, Tô Từ vô ý thức ngáp một cái. Tiger ăn

đến no căng cả bụng đang nằm xuống ở một bên chờ tiêu thực, nó lập tức

động động lỗ tai, con ngươi màu vàng nhìn Tô Từ.

Lúc này Tô Từ

đang cúi đầu ngửi ngửi mùi dưới nách mình, lại nghĩ đến lúc đi ngủ có

thể lại đổ thêm một trận mồ hôi như hôm qua, Tô Từ liền có cảm giác mùi

mồ hôi dính ngấy trên thân càng ngày càng nặng, hôm nay nàng chỉ tắm có

một lần ở suối nước trong lúc giữa trưa, lúc này nàng đã một thân ô uế

rồi.

Tô Từ ngẩng đầu nhìn đống lửa đang yếu ớt chiếu ra rừng rậm tối đen bên ngoài, nghĩ đến ngày đầu tiên lạc tới đây đụng phải con

trăn trong đêm, nàng rùng mình một cái, buông tha cho ý muốn kêu Tiger

chở nàng ra ngoài tắm táp, trong tâm lại cảm thấy may mắn nàng không bị

bệnh hôi mồ hôi, bằng không như thế nào có thể chịu nổi.

Đống

lửa bên cạnh vẫn đang cháy tuy rằng không có thêm củi vào, Tô Từ muốn

đẩy ra hai bên sau đó rót nước dập tắt lửa, dù sao nơi này không giống

như sơn động mà nàng ở lần trước chung quanh toàn là núi đá, nàng căn

bản không cần phải lo sẽ phát sinh hỏa hoạn. Nơi này thì khác xa, xung

quanh sơn động là rừng rậm cây cối lít nhít líu nhíu rất dễ bốc cháy.

Nhưng lúc động tay vào làm Tô Từ đột nhiên lại nghĩ đến một tấm hình.

Ở nông thôn đất rộng người thưa, trước cửa từng nhà đều có một cái bình.

Loại bình này không phải làm bằng cement, mà chúng được làm bằng bùn

đất.

Trong khoảng thời gian Tô Từ đến nhà bà nội ở, chỗ chơi đùa của nàng chính là một mảnh đất toàn bùn đất, bởi vì là bùn đất, nếu có

bị té cũng sẽ không bị thương, nhưng một khi trời mưa xuống, chơi đùa ở

đó mà bị té sẽ dính một thân bùn đất trở về.

Tô Từ sở dĩ nhớ lại việc này, là bởi vì đa số các gia đình có thói quen che lại cái bình

đất bằng chút cây cối hoặc là cây ăn quả, cho nên trong bình thường có

nhánh cây hoặc lá cây, hoặc có rác thải sinh hoạt, quét tước hàng ngày

của nông dân đổ vào đó, cứ cách mấy tháng lại đem đến bãi đất bùn đất

trống mà đốt.

Đống lửa bởi vì có nhánh cây, rác rưởi, còn có đại lượng bùn đất hòn đá, cháy cũng không lớn lắm, nhưng một khi thiêu

cháy, trừ phi có cơn mưa xối xả dụi tắt nếu không nó sẽ không dễ dàng

tắt, bên trong đống lửa tổng hội có một chỗ hoặc mấy chỗ lửa bốc khói.

Hộp quẹt trong tay nàng tuy rằng vẫn còn dầu, nhưng đã dũng hơn một tháng

nên cũng không còn nhiều, Tô Từ vẫn đang lo lắng một khi hết dầu làm sau nhóm lửa, không lẽ nàng thật sự phải đi đánh lửa sao?

Lúc này

đột nhiên nghĩ tới, quả thực hưng phấn đến cực điểm, liền muốn lập tức

thí nghiệm một chút, một chút suy nghĩ rối rắm liền bị vứt tận sau đầu,

lúc này Tô Từ cầm lấy gai xương gom lại lá cây hoặc nhánh cây gần một

tảng đá khác, thậm chí còn cầm gai xương đào móc lên bùn đất.

Việc đào đất này vẫn cần phải có công cụ chuyên dụng mới thuận tay, nhưng do hưng phấn nên dù dùng gai xương làm công cụ Tô Từ cũng đào ra được một

đống đất be bé.

Tiger vốn thói quen biết được buổi tối sau khi

Tô Từ đánh ngáp một cái sẽ chuẩn bị đi ngủ, nên nó cũng đang quyết định

đứng dậy vươn vai chở Tô Từ về động ngủ một giấc, nhưng Tô Từ lại đột

nhiên hưng phấn đào đất lên, con ngươi màu vàng không khỏi khó hiểu nhìn nàng.

Tô Từ đang đào lấy đào để, rất nhanh liền khôi phục lý

trí. (*Ayy nãy giờ không hiểu sao chị lại nhớ lại đốt lửa ở đất trống,

giờ mới hiểu, chắc chị định đào một cái hố đất chuyên dùng để nhóm lửa

đó mà)

Mọi người sở dĩ có thể bỏ mặc đống lửa vẫn cháy trong mấy ngày thậm chí là một tuần, điều kiện trước tiên là đống lửa này vẫn ở

trong tầm mắt của bọn họ, hơn nữa chung quanh phải trống trải, không có

chất dẫn cháy.

Mà hiện tại nàng đang đào hố đất như vậy cũng

không giải quyết được gì, do chung quanh đây toàn bộ là cây cối rất dễ

cháy, hơn nữa buổi tối nàng phải về sơn động để ngủ thì ai canh chừng

không cho lửa cháy lan ra ngoài, hơn nữa có chút động vật có lực công

kích quá nhỏ được Tiger ngầm cho phép tiến vào phạm vi lãnh địa của nó,

lỡ như không may chúng hiếu kỳ đùa bỡn đống lửa này… Rừng rậm phát hỏa,

hậu quả sẽ nghiêm trọng thê thảm.

Nếu như bởi vì nàng thình lình nghĩ ra cái ý tưởng này mà rừng rậm bốc cháy, dù nàng với Tiger có thể

tránh thoát một kiếp hay không, nàng cũng sẽ áy náy sống không dễ chịu

chút nào.

Hơn nữa, nàng không muốn vì như vậy mà tổ (*nơi ở) của nàng và Tiger cũng bị hủy diệt.

Nghĩ đến điểm này, Tô Từ như trút giận đặt mông ngồi phịch trên mặt đất, lúc này lòng bàn tay mới truyền ra cảm giác đau đớn, mở bàn tay ra xem,

nàng phát hiện lòng bàn tay bị gai xương mài đến đỏ bừng.

Tô Từ

một nửa là nhụt chí một nửa là mệt mỏi, ở trên mặt đất ngồi một hồi lâu, mới bị Tiger đi tới dùng chi trước kéo một chút, lúc này nàng mới thanh tỉnh lại.

Thôi, dù sao hộp quẹt vẫn còn có chút dầu, đợi nghĩ

được biện pháp ngăn chặn đống lửa này trở thành ngọn nguồn gây nên hỏa

hoạn trong rừng, lúc đó mới tính tiếp đi.

Tô Từ than thở, đứng

lên đập đập đống lửa, lại lấy bình nước từ trong ba lô ra chậm rãi rót

nước, dập tắt đống lửa, bởi vì không yên tâm nên Tô Từ cũng đổ nước vào

đống lửa trong cái hố nàng vừa đào, sau đó mới leo lên lưng Tiger.

Lên huyệt động, Tô Từ phát hiện cửa vào thế nhưng mang điểm màu trắng bàn

bạc. Nguyên lai là do ánh trăng chiếu xuống, chỉ là lúc ở dưới đất bị

cây cối ngăn trở tầm mắt không thấy, hiện tại vừa đến chỗ cao, ánh sáng

màu bạc này làm cho tâm hồn con người ta thư thái lắm lắm.

Tô Từ ghé trên thân Tiger, đôi tay mở ra ôm cổ nó nói, “Tiger, nếu không, chúng ta ngủ bên ngoài đi.”

Tiger vừa nghe đến hai chữ ‘Tiger’, lập tức quay đầu lại nhìn Tô Từ, cổ họng

dường như thấp gầm nhẹ khó hiểu, đồng tử màu vàng ở dưới ánh trăng xinh

đẹp lắm lắm. Nhưng rất nhanh, nó liền gánh Tô Từ đi vào huyệt động, càng chạy càng sâu, rất nhanh ánh sáng bàn bạc liền bị triệt để ngăn cách ở

sau người.

Tô Từ thở dài, câu nói vừa rồi bất quá là thuận miệng nói, liền tính Tiger có thể nghe hiểu, nàng cũng sẽ không thật sự ngủ

tại bên ngoài sơn động, nhượng chính mình bại lộ tại hoàn cảnh nguy

hiểm. “Được rồi, chúng ta ngủ thôi.”

Trong sơn động tối đen một

mảnh, thấy Tiger vừa dừng lại, Tô Từ lần mò bò xuống, ngẩng đầu thấy

Tiger hai mắt Tiger phát ra u quang mũi nhọn trong hắc ám, duỗi tay mở

ra ba lô, lần mò đem tấm bạt đã không còn dùng được bao nhiêu trải xuống dưới đất, sau đó Tô Từ liền nằm xuống ngủ.

Gặp nàng nằm xuống,

Tiger đang gục xuống đứng cách nàng hai bước xa, lập tức đứng dậy đi hai bước hướng Tô Từ, ghé vào bên cạnh nàng, da lông trên bụng nó cũng có

thể trát đến trên mặt Tô Từ.

Ngày mai vẫn là sẽ bị nóng đến ra một thân mồ hôi đi.

Tô Từ thở dài, không lên tiếng nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ. Tuy rằng đây là

huyệt động trước kia của Tiger, cũng sẽ không có cái gì nguy hiểm, nhưng có Tiger ở bên người, nghĩ vậy vừa khẽ vươn tay liền có thể đụng tới

nó, Tô Từ liền cảm thấy chính mình an toàn rất nhiều.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...