Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

THUẦN PHỤC CHÓ HOANG

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một tuần sau khi chúng tôi chính thức bên nhau, đúng vào sinh nhật của Trình Hựu.

Trên đường đến biệt thự của anh, Trình Hựu có vẻ hồn bay phách lạc, mấy lần không nghe thấy tôi nói gì.

Tôi khéo léo không nói nữa.

Đến khi bước vào cổng biệt thự, anh mới tỉnh lại, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi.

Tôi cố ý trêu anh:

“Trông em khó coi lắm sao? Hay là giờ em đi về nhé?”

Trình Hựu lấy lại tinh thần, ôm vai tôi cười nói:

“Hoàn Ngọc, đừng nghĩ nhiều, hôm nay em rất đẹp.”

Trước khi đến, anh đã mời một chuyên gia trang điểm, chuẩn bị kỹ càng cho tôi.

Anh nghĩ ngợi, rồi an ủi tôi:

“Lát nữa gặp toàn là bạn thân, em cứ ngoan ngoãn ở cạnh anh là được.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Vừa vào đại sảnh, không khí náo nhiệt bỗng nhiên im bặt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về tôi, tất cả đều là những ánh mắt tò mò, dò xét, và đầy hiếu kỳ.

Có một ánh nhìn đặc biệt sắc bén, như muốn xuyên thấu tim tôi bằng hàng nghìn mũi dao.

Trình Hựu thoải mái giới thiệu tôi với bạn bè.

Mọi người lần lượt đứng dậy chào đón tôi một cách nhiệt tình.

Vì gia cảnh của Trình Hựu vượt trội so với họ.

Ngoại trừ Ngụy Anh.

Tôi và cô ta chạm mắt nhau, lập tức hiểu được cơn phẫn nộ cháy bỏng trong mắt cô ta.

Trong mắt Ngụy Anh, Trình Hựu là món đồ chơi, dù bám đầy bụi cũng không cho phép người khác chạm vào.

Điều này chẳng khác gì một sự phản bội.

Ngụy Anh hừ lạnh, không nói lời nào, đứng dậy đi lên tầng hai.

Liếc qua Trình Hựu, vẻ mặt anh điềm nhiên không biểu lộ cảm xúc, khó đoán được suy nghĩ.

Nhưng không khó đoán, con người thường đối với thứ không thể có được vừa yêu vừa hận.

Bạch nguyệt quang là thế đấy.

Vừa muốn ánh trăng lơ lửng cao trên trời để ngưỡng mộ, vừa muốn nó rơi xuống trần để chiếm hữu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuan-phuc-cho-hoang/chuong-5.html.]

Nhưng không sao, sau đêm nay sẽ khác.

Tiệc sinh nhật tiếp tục như thường lệ, khi tôi từ nhà vệ sinh ra, gặp Ngụy Anh đang dựa vào tường hút thuốc.

Điếu thuốc lập lòe trong ngón tay sơn đỏ anh đào của cô ta, khuôn mặt mỹ miều ẩn trong làn khói mờ.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Khiến người ta bất giác nghĩ đến một từ: dựa vào sắc đẹp để gây tội.

Khi tôi đi ngang qua, cô ta gọi tôi:

“Giang Hoàn Ngọc.”

Tôi dừng lại.

Cô ta ngẩng đầu, nhìn tôi một lúc rồi cười nhạt:

“Cô có biết việc Trình Hựu tỏ tình với cô chỉ là một canh bạc không? Anh ấy chưa bao giờ thích cô, ở bên cô chỉ để chọc tức tôi, thu hút sự chú ý của tôi, dù tôi không thích anh ta, nhưng khuyên cô đừng quá mê muội.”

Tay tôi bất giác nắm chặt váy, kịp thời biểu lộ vẻ mặt kinh ngạc và buồn bã:

“Không thể nào, Trình Hựu luôn nói tôi là người đầu tiên anh ấy thích.”

Ngụy Anh bật lửa, châm một điếu khác:

“Cô em, nếu cô muốn sống trong giới của chúng tôi, thì tốt nhất đừng tin lời đàn ông.”

Sau đó, cô ta kể chi tiết về vụ cá cược của Trình Hựu và cô ta.

Đối diện ánh mắt ngây ngốc của tôi, tâm trạng cô ta tốt lên, dùng ánh mắt thương hại dạy bảo tôi:

“Khuyên cô nhân lúc anh ấy còn đang giận tôi thì tranh thủ lấy vài cái túi làm bù đắp, nếu không, đợi khi anh ấy chán, khóc lóc đòi phí chia tay thì không kịp đâu.”

Tôi điều chỉnh gương mặt đầy vẻ phẫn nộ, chất vấn cô ta:

“Trong lòng cô, có thể tùy ý chà đạp lên tình cảm của người khác sao? Cô không biết tôn trọng con người, và không xứng để ai yêu thích cả.”

Ngụy Anh lắc đầu, tiếc nuối cho sự cố chấp và những lời ngốc nghếch của tôi:

“Vậy nhờ cô thương tiếc giúp tôi nhé.”

Nói rồi cô ta dí đầu điếu thuốc vào váy tôi, thiêu một lỗ xấu xí ngay trước n.g.ự.c tôi.

Trong lòng tôi thấy đau xót, nói chuyện thì nói chuyện, việc gì phải động tay động chân, cái váy này bán lại trên nền tảng cũ cũng kiếm được học phí cả năm, giờ thì hay rồi, chỉ còn giá 199 kèm miễn phí vận chuyển.

7

Nhìn thấy Trình Hựu ẩn mình trong bóng tối, tôi biết vai diễn của mình đã kết thúc.

Tôi rời đi với dáng vẻ mất hồn, để lại hai người họ đối mặt nhau.

Theo như tôi hiểu, người như Trình Hựu, tự trọng như thủy tinh, mong manh dễ vỡ, tuyệt đối không để người khác chà đạp.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
THUẦN PHỤC CHÓ HOANG
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...