Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thuật Sĩ Tướng Số

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

6

Dương Hằng dịu dàng, phóng khoáng, khiến ta vừa gặp đã như quen biết từ lâu, trò chuyện rất hòa hợp.

Nàng tặng ta một hộp lớn ngọc trai Đông Hải, mong ta thông cảm cho việc Thôi Tống nạp ta vào phủ mà lạnh nhạt, hờ hững.

"Không sao, Thôi đại nhân trân trọng phu nhân, ta vốn dĩ cũng có người trong lòng, không tính là lạnh nhạt."

Dương Hằng sững người, rồi cười: "Ta nghe phu quân nói, trên đại điện, tam cô nương họ Minh được cả thái tử và Lý tướng quân ưu ái, nên đành phải chọn chàng, ta còn tưởng là chuyện do chàng bịa ra."

Ta chỉ im lặng.

Dương Hằng tự nhận ra mình lỡ lời: "Tam cô nương, gọi ta là phu nhân nghe có vẻ khách sáo quá, về sau cứ gọi ta là A Hằng thôi."

Sau khi nói chuyện cởi mở, Dương Hằng đối xử với ta ngày càng tốt, ngày nào cũng mời ta dùng bữa sáng cùng nàng.

Thỉnh thoảng gặp lúc Thôi Tống có mặt để bầu bạn với nàng, ta sẽ im lặng quay về, cũng coi như hòa hợp.

Mười ngày sau, Thôi Tống đưa ta vào cung.

Trên đường đi, chúng ta gặp ba cặp đôi khác.

Đại tỷ và Hiền vương cung kính với nhau như khách, thái tử và nhị tỷ giống như quân thần, ta và Thôi Tống là sự *đồng sàng dị mộng, còn Lý Huyền Ca và tứ muội lại nhìn nhau như kẻ thù.

(*Đồng sàng dị mộng: người bên ngoài có vẻ chung sống, hợp tác hoặc đồng hành, nhưng thực tế lại có mục tiêu, suy nghĩ hoặc mong muốn khác nhau)

Hoàng đế hỏi qua loa đôi câu chuyện gia đình, sau đó để các phu quân lui ra, chỉ để lại bốn chúng ta để hỏi:

"Có đoán được ai là thiên tử tương lai không?"

Để giữ mạng, chúng ta đều đồng lòng, nói rằng đã chọn người của mình.

Hoàng đế nổi trận lôi đình, giận dữ ho khan, ngã người vào ghế, quát chúng ta cút ra ngoài. Nhưng rất nhanh, hắn lại bình tĩnh lại và chỉ giữ ta cùng tứ muội ở lại.

"Hai người kia thôi không nói, Minh Vấn Thu, hôm đó người mà ngươi muốn chọn không phải là Lý Huyền Ca sao?"

Ta điềm tĩnh đáp lại:

"Bệ hạ, hôm đó ta nói với tứ muội là Thôi thừa tướng, cung nhân cũng có thể làm chứng, chỉ là nàng hiểu nhầm ý thôi."

Tứ muội dõng dạc nói: "Bệ hạ, khi đó chắc chắn tam tỷ đã nói dối, là muốn lừa ta chọn sai! Chính là Lý Huyền Ca!"

Ta ngẩng lên, nhìn hoàng đế:

"Bệ hạ, nếu cho rằng thuật sĩ có thể nói dối, thì từ ta hay từ phụ thân ta, lời nào cũng chẳng đáng nghe."

"Sao lại không thể nói dối? Các người rõ ràng đã nói bệ hạ sẽ…"

Chén trà như mũi tên lao tới, vỡ vụn trước mặt tứ muội.

Những mảnh sứ trắng như tuyết b.ắ.n ra, vô tình cứa vào mặt nàng.

Nàng không tránh, chỉ quỳ ngay ngắn hơn, lặng lẽ gạt đi vệt m.á.u trên mặt, không dám hé miệng thêm.

Hoàng đế lạnh lùng nhìn nàng, phẩy tay, ra hiệu cho nàng lui xuống.

Hắn bước xuống từ từ, từng bước chậm rãi.

"Trong ngục, trẫm biết ngươi và nhị tỷ của ngươi có điều giấu giếm."

Giọng hắn chậm hơn cả bước đi, nhưng lại kiên định.

"Nếu thật sự trường thọ, trẫm đã chẳng tìm đến phụ thân ngươi. Trẫm không muốn hỏi nàng ta nữa, ngươi nói thử xem, trẫm sẽ c.h.ế.t thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuat-si-tuong-so/chuong-4.html.]

Trước mặt là chiếc khăn lụa thấm m.á.u rơi xuống từ từ.

Ta quỳ dưới đất, nhìn chiếc khăn, ánh mắt dần tối lại, giọng điệu vô cùng bình tĩnh:

"Bệ hạ, thực ra ta có thể nói dối."

Ta đã ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định.

Hoàng đế cau mày nhìn ta, gương mặt cứng lại.

Ta không để ý đến biểu cảm của hắn, cũng chẳng chờ hắn cho phép, tự mình đứng dậy.

"Bệ hạ, trong ngục ta đã chứng minh năng lực của mình cho ngài. Dòng dõi hoàng gia, hay người phàm trần, ai cũng có một cái chết. Nếu ngài muốn ta đoán cho ngài, không thể chỉ mở lời mà không có thù lao."

Ta lùi lại vài bước, quay đầu nhìn hoàng đế:

"Dĩ nhiên, ngài có thể g.i.ế.c ta, g.i.ế.c cả nhà ta cũng được, nhưng sẽ chẳng nghe được nửa lời chân thật từ miệng ta."

"Ngươi muốn gì? Trẫm nghe thử xem."

"Ta chỉ muốn hỏi, tứ muội đã chữa lành vết thương như thế nào?"

Hoàng đế ngạc nhiên, câu hỏi này đơn giản hơn hắn tưởng, hắn thở phào nhẹ nhõm:

"Trái tim nàng ấy ở vị trí đặc biệt, không ở bên trái hay bên phải, mà nằm ở chính giữa, hơi cao hơn, ngay dưới yết hầu. Vì vậy dù n.g.ự.c bị trọng thương cũng không nguy hiểm đến tính mạng."

Ta không tự chủ chạm vào yết hầu của mình: "Thì ra là vậy."

Điều này có nghĩa là người cầm trâm vàng kia, đích thị là ta.

Hoàng đế nhìn chằm chằm vào ta với ánh mắt sắc bén:

"Giờ đến lượt ngươi nói."

Ta giơ ba ngón tay lên, thề với trời.

"Bệ hạ, ta xin thề dưới linh hồn mẫu thân quá cố, những gì ta nói tuyệt đối là thật..."

Khi ra khỏi đại điện, Lý Huyền Ca đang chờ bên cửa, liền bước tới.

"Có chuyện gì không?" Giọng hắn lo lắng.

Ta lắc đầu.

Thôi Tống đứng đợi ta ở phía xa, đại tỷ và nhị tỷ cũng chưa rời đi.

Một lúc sau, thái giám bước ra, nói rằng tứ muội sẽ ở lại qua đêm trong cung.

Ba vị tỷ phu đồng loạt nhìn về phía Lý Huyền Ca.

Lý Huyền Ca đứng bên cạnh ta, đáp trả ánh nhìn của họ từng người một: "Nhìn ta làm gì? Cũng đâu phải bắt ta ở lại."

Thôi Tống nhìn hắn một cái, bảo ta về phủ sau, rồi tự mình rời đi trước.

Hồng Trần Vô Định

Đại tỷ và nhị tỷ cũng rời khỏi, đặc biệt nhị tỷ nhìn ta thêm một lần.

Ta bước lên xe ngựa của Lý Huyền Ca.

Hắn nói câu đầu tiên: "Ta và Minh Tá Đông chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa."

Ta cúi mắt, đáp nhẹ:

"Ta biết, nàng ấy là người của bệ hạ."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thuật Sĩ Tướng Số
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...