Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lãnh Dạ Hy? Không phải là Tổng giám đốc công ty kiến trúc IDE cô sao?

"Chào anh." Quý Linh Linh cố gắng giọng nói của mình bình thường nhất, nội tâm lại được cưng chiều mà lo sợ.

Ở IDE cô chỉ quan sát Tổng giám đốc Lãnh Dạ Hy từ đằng xa thôi, thế nhưng nửa đêm gọi điện thoại cho cô? Làm cho cô không ngờ.

"Cô là Quý Linh Linh phải không, tôi muốn nói cho cô biết một chuyện. Tuần trước công ty yêu cầu cô nộp bản thảo thiết kế dự thi kiến trúc kiểu Pháp, cô nhận được giải thưởng cho thiết kế tốt nhất, cô chuẩn bị sang Paris tham gia xây dựng tòa nhà mới." Lãnh Dạ Hy âm thanh đều đều, nhưng khiến Quý Linh Linh vừa mới trở lại bình tĩnh cơ hồ nuốt nước bọt.

Đoạt giải? Bản thảo đó không có hy vọng thế nhưng đoạt giải? Cô không nghe lầm chứ.

"Khụ, Xin chào, xin hỏi anh có lầm lẫn không." Quý Linh Linh không thể nào tin nổi, chuyện này giống như năm trăm vạn chuyện tình, đang ở nửa đêm mà phần thưởng đến trên người của cô.

"Hả? Cô là Quý Linh Linh đúng không." Lãnh Dạ Hy sửng sốt xác nhận tên Quý Linh Linh một lần nữa.

"Vâng, là tôi."

"Tôi xác định là tôi không nhầm lẫn, nếu như có thể, tôi hy vọng đêm nay cô có thể đi ngay. Tôi đã gọi cho người của công ty đên đón cô." Lãnh Dạ Hy không nói thêm lời nào, trực tiếp ra lệnh.

"Hả?" Quý Linh Linh vẫn có chút không tin được, bất quá đầu dây bên kia đã tắt điện thoại.

Ngẩng đầu, tầm mắt của cô rơi đèn đường mờ mờ bên bờ sông, một chuỗi dài kéo dài trên đường.

May mắn từ trên trời rơi xuống, bên cạnh cô không có một bóng người, để cho cô muốn cười cũng cười không nổi, như là đang nằm mơ.

Linh linh linh.

Điện thoại vang lên lần nữa.

Quý Linh Linh bắt máy, thật sự là thư ký công ty, hỏi vị trí Quý Linh Linh. Lái xe tới đón Quý Linh Linh về nhà thay quần áo, rồi sau đó trực tiếp lái đến sân bay.

Nhận vé máy bay thư ký Lãnh Dạ Hy chuẩn bị sẵn, giống như mộng du lên máy bay đi Pháp.

Có lúc, vận mệnh là một màn hài kịch, lúc mình bị lấy đi thứ gì đó sẽ cho mình một món đồ khác. Chỉ là, bản thân vĩnh viễn không thể lựa chọn sinh mệnh của mình.

Máy bay cất cánh trong bóng tối mờ mịt, người đẹp vừa đi không chút dấu vết. . . . . .

Ánh sáng mặt trời phía chân trời hé mở, trong phòng tổng thống của khách sạn Bách Phỉ Á, người đàn ông khôi ngô tuấn tú đang xoa xoa cái cổ đau nhức.

Nhìn thấy màu đỏ như máu trên giường đơn, trí nhớ của hắn rất nhanh hồi phục. Hồi tưởng lại dáng vẻ xuống tay của người phụ nữ đó, trong lòng Mộ Cách đột nhiên dâng lên một tia lửa giận.

Đàn bà chết tiệt, cô lại dám đánh tôi?

Uống rượu của hắn, lãng phí cả đêm cảnh xuân của hắn, lại còn dám đánh hắn.

Đây là lần đầu tiên có phụ nữ đánh hắn bất tỉnh, hắn sẽ khắc sâu trong trí nhớ. Cô, tôi nhất định sẽ tìm được cô.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái, đã qua một tháng.

Sân bay thành phố T, chuyến bay từ Paris hạ cánh.

Từ cửa sân bay là một người đàn ông tuyệt mỹ. Mang theo kính mắt màu đen, cũng không che dấu được vẻ đẹp trai. Môi mỏng mím chặt, nghiêm túc mang theo một túi hành lý màu đen.

Mà phía sau hắn, một người phụ nữ cũng mang kính mắt màu đen giống hắn.

Người phụ nữ mái tóc đen nhánh, mặc một thân hàng hiệu, đôi chân thon dài dưới chiếc quần đùi màu hồng, có vẻ hấp dẫn mê người.

Quý Linh Linh không có thói quen ăn mặc thế này, nhưng là trong tủ quần áo căn bản bị Lãnh Dạ Hy đổi thành hàng hiệu. Mắt kính của cô cũng bị đổi thành kính áp tròng cao cấp.

Lãnh Dạ Hy lấy do cô là kiến trúc thiết kế sư chính của IDE, tiền lương hàng năm hơn trăm vạn, nếu còn ăn mặc như cú sẽ đuổi việc cô.

Quý Linh Linh đi theo Lãnh Dạ Hy ra ngoài sân bay lên chiếc xe màu đen Bentley đã đợi từ lâu, thư ký khởi động xe lái về phía IDE.

Dự án kiến trúc nước Pháp đã hoàn thành, suốt cả một tháng bọn họ mới trở về nước. Đối với Quý Linh Linh dường như đã qua mấy đời, nếu như không phải là vì bận rộn công việc, thì vẫn chìm trong đau khổ bi thương vì bị Nghiêm Tử Tuấn bỏ rơi, vẫn là vô danh tiểu tốt.

"Nghĩ gì thế? À, cho cô, đây là giám đốc mới công ty, ở bên Pháp về, thực lực không thua kém tôi. Từ hôm nay cô ấy sẽ là quản lý trực tiếp của cô, cô đi theo học tập thật tốt." Lãnh Dạ Hy cắt đứt suy nghĩ Quý Linh Linh, đưa cho cô một phần tài liệu lật xem.

Quý Linh Linh nhận lấy hồ sơ tài liệu, một tấm ảnh xinh đẹp lộ ra, xuất hiện trước mắt cô.

Giang Tâm Dao, 22 tuổi, kiến trúc sư nước Pháp, vô địch cuộc thi thiết kế gồm mười sáu nước tham gia, có thể nói là một người phụ nữ tài năng.

"Thật là lợi hại." Quý Linh Linh khen ngợi Giang Tâm Dao, cảm thấy không bằng.

"Cô cũng không kém, mặc dù cô không có trình độ học vấn cao, kinh nghiệm nhiều, nhưng là khả năng sáng tạo rất tốt, là một nhân tài." Lãnh Dạ Hy khích lệ.

Hắn không có ấn tượng với nhân viên nhỏ này, một tháng chung đụng, làm hắn cảm thấy được năng lực và tài hoa của cô.

Vốn tưởng rằng, cô chỉ nhất thời may mắn thiết kế tốt. Nhưng không ngờ, cô đối với việc chỉ huy công nhân ở công trường thi công lâm nguy không loạn. Có thể truyền tải nguyên vẹn ý tưởng trên bản thiết kế, không phải chỉ biết lý luận suông. Thời điểm này, đối với kiến trúc sư mà nói thì cầu còn không được. Cho nên, Lãnh Dạ Hy trong lòng hạ quyết tâm, về sau sẽ trọng dụng cô thật tốt.

Trong khi mỗi người một suy nghĩ thì xe đã vào IDE.

IDE là công ty kiến trúc số một ở thành phố T, do một tay Lãnh Dạ Hy thiết kế, có thể nói là một kiệt tác.

Cả cao ốc bao trùm màu xanh lam, bên ngoài thoạt nhìn như một khối rubik cứng nhắc, mỗi góc cạnh là một bộ phận. Mỗi bộ phận được nối liên tiếp với nhau bằng cầu vượt, cả IDE chừng 120 cầu vượt, là nơi xây dựng cầu vượt nhất thành phố T. Mà trên cùng khối rubik có gắn một con chim Điểu được chạm rỗng, móng nhọn chim Điểu nắm một góc, thoạt nhìn giống như con chim mang theo khối rubik bay trên không trung.

Ngụ ý IDE có sức mạnh Nhất Phi Trùng Thiên, dừng lại ở điểm cao nhất.

Lãnh Dạ Hy dẫn đầu xuống xe, Quý Linh Linh theo sát phía sau, hai người vừa bước vào tòa nhà IDE, là tâm điểm của mọi người.

"Nhìn thấy không? Đó chính là một đêm thành danh (Sau một đêm thành công) Quý Linh Linh."

"Oa? Không phải chứ, cô ta thay đổi nhiều quá."

"Ừ, người ta hiện tại là tài sản trăm vạn rồi."

Bên cạnh thang máy mấy đồng nghiệp từng làm việc cùng Quý Linh Linh, không khỏi nhỏ giọng nhiều chuyện .

Quý Linh Linh giống như Lãnh Dạ Hy, làm như không nghe thấy, hai người đi vào thang máy màu vàng trực tiếp lên thẳng tầng ba mươi.

Lãnh Dạ Hy liếc Quý Linh Linh một cái, vẻ mặt cô lạnh nhạt, không có chút nào giống như người gặp được may mắn mà trở nên cao ngạo. Cảm giác bản chất cô đã là như thế.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...