Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thủy Sắc Yên Chi

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngưng Yên bắt đầu oán trách, Thủy Sắc à, chẳng lẽ Đỗ Đạt ham thích nam phong? Tại sao anh ta lạnh nhạt với tôi như vậy?

Tôi lắc đầu. Chắc Đỗ Đạt cũng không biết rằng Ngưng Yên quyến rũ anh

ta không chỉ vì mệnh lệnh của chủ nhân là phải khiến anh ta mê luyến.

Điều mà Ngưng Yên kì vọng là sẽ có một ngày anh đưa cô ấy đi thật xa,

chấm dứt những tháng ngày đằng đẵng trong tuyệt vọng, sẽ cho cô ấy một

danh phận, một cuộc đời mới tươi đẹp hạnh phúc.

Ngưng Yên nhíu mày nói, tôi cũng thấy không phải vậy, chủ nhân có nói qua, ở Nam Kinh Đỗ Đạt luôn qua lại với danh kỹ Son bên bờ sông Tần

Hoài mà…

Dù là mỹ nhân tuyệt thế toát tục như Ngưng Yên chắc cũng chẳng hiểu

được, có lẽ Đỗ Đạt cũng có chút động lòng với cô ấy nhưng anh ta không

muốn bị tính kế. Nam nhân mà, ai chả thích mỹ nhân chứ.

Buồn chán, chợt nhìn thấy trang giấy Đỗ Đạt ngày thường hay viết, tôi bất giác ngồi vào bàn lúc nào chẳng hay, nâng niu trong tay, những mong giữ lại chút hơi ấm từ người ấy. Mực đen giấy trắng, lại chẳng thể hạ

bút thành câu. Trang giấy bé nhỏ sao có thể tỏ rõ nỗi lòng?

Đỗ Đạt từ trong góc tối bước ra, giống như ma quỷ. Tôi ngẩng đầu, hoảng hốt thấy anh ta đang nhìn tôi đầy hứng thú.

Hét lên một tiếng, cái bút bay giữa không trung, lao đến gần đôi lông mày của anh ta nhưng lại bị anh ta dễ dàng bắt lấy, anh ta trêu chọc,

sao vậy, định ‘kẻ mày’ cho ta sao?

Anh ta dùng điển cố ‘kẻ mày cho vợ’ trêu tôi, khiến hai má tôi nóng

ran. Định chạy đi nhưng tay lại bị anh ta giữ chặt, tôi vung tay lại

đánh rơi nghiên mực, mực đen vấy lên tà váy trắng, tựa như một bức tranh xơ xác tiêu điều.

Đỗ Đạt vội kéo tôi qua một bên, nắm lấy tà váy tôi để tránh mực ngày càng loang rộng.

Đây là việc làm vô cùng trong sáng, nhưng không khéo thay, chủ nhân chưa từng đặt chân đến đây hôm nay lại bỗng dưng xuất hiện.

Tôi và Đỗ Đạt giống như gà gỗ ngây ngẩn cả người. Chủ nhân dừng một

lát, sau đó cười sảng khoái, ha ha, Đỗ huynh quả là danh sĩ phong lưu.

Đỗ Đạt ung dung cười lớn, rồi đứng dậy.

Tôi vội chạy đi, đến cạnh cửa sổ nghe chủ nhân nói, nếu Đỗ huynh thích nàng tại hạ sẽ…

Đỗ Đạt cười nói, ta không cướp đồ của người khác.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thủy Sắc Yên Chi
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...