Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tích Phúc

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngô Tiếu không khỏi nghi hoặc: "Chẳng lẽ chỉ là giống nhau thôi sao?"

Lưu thị nói: "Đúng là giống hệt nhau!"

Thẩm Thời Khanh nhìn Ngô Năng, hỏi: "Ngươi nói, ngươi tìm nương tử của ngươi? Nương tử của ngươi sao không ở cùng các ngươi?"

Mọi người nghe vậy, bỗng chốc thông suốt.

"Thần y hỏi, cũng là điều bọn ta không hiểu."

"Đều là từ Nam Châu lánh nạn đến, sao ngươi lại để mất nương tử?"

Mọi người ngươi một câu ta một câu dồn dập hỏi.

Cuối cùng, Ngô Năng không chống đỡ nổi, đành thú nhận.

Nói là vì Lâm Yên mắc bệnh lạ, sắp c.h.ế.t rồi, bọn họ mới bất đắc dĩ bỏ rơi nàng.

"Các ngươi thật là thiếu đạo đức!"

"Thật đáng thương cho nữ tử kia, nhiều ngày trôi qua, không bệnh c.h.ế.t thì cũng đói c.h.ế.t rồi."

"Đừng nói phu nhân của thần y không thể là người các ngươi tìm, cho dù có phải... các ngươi cũng không xứng đáng tìm lại nàng ấy!"

Thẩm Thời Khanh nhìn Ngô Năng, hỏi: "Ngươi còn cho rằng phu nhân của ta là nương tử của ngươi không?"

Ngô Năng nhìn ta.

Ta nhìn Thẩm Thời Khanh nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, cuối cùng, ngước mắt nhìn thẳng vào ánh mắt của Ngô Năng.

Dũng cảm, không lùi bước.

Ngày đó, hắn ta bỏ rơi ta, nói cứ xem như hắn ta đã hưu ta, sau này việc cưới gả và sống c.h.ế.t của ta, đều không liên quan gì đến hắn ta.

Kể từ đó, ta không còn là thê tử của hắn ta nữa.

Ngô Năng từ từ cúi đầu, nói: "Không phải... nàng ấy không phải."

"Vậy thì xong rồi!"

Mọi người cười ồ lên.

"Vãn Thu, chúng ta đi thôi." Thẩm Thời Khanh nắm tay ta rời đi.

---

Thẩm Thời Khanh một ngày một đêm không nghỉ ngơi.

Trần đại nhân đã chuẩn bị xe ngựa, đón hắn về dịch quán.

Ta cùng với hắn.

"Hôm nay, đa tạ công tử đã che chở."

Thì ra, hôm qua hắn nói ta là chuyết kinh của hắn, chính là để đề phòng chuyện này.

Thẩm Thời Khanh nhìn ta, nói: "Vãn Thu, ta... ta đã phải lòng nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tich-phuc/chuong-7.html.]

"Hả?"

Lời tỏ tình bất ngờ khiến ta không biết phải phản ứng thế nào.

Thẩm Thời Khanh ánh mắt dịu dàng, nói: "Vậy nên, ta muốn mãi mãi như hôm nay che chở nàng, có được không?"

"Đương nhiên... đương nhiên có thể!" Ta nói xong, cúi đầu.

Tim đập chưa bao giờ nhanh đến thế.

---

Sau bữa tối, Trần đại nhân lại phái người đưa đến cho ta và Thẩm Thời Khanh hai bộ quần áo và giày dép để thay giặt.

Tiểu Xuân mang đi giặt.

Sáng sớm hôm sau, ta tắm rửa, mặc váy mới.

Bộ váy lần này rất vừa vặn, màu sắc cũng vừa ý.

Một bộ váy dài màu xanh nhạt, một chiếc áo màu hồng sen phối với váy dài màu xanh lam.

"Thẩm phu nhân da như ngọc, mặc gì cũng đẹp. Nhưng, Trần đại nhân đã cho thợ may Trương hỏi qua thần y, bộ váy lần này đặc biệt vừa vặn!"

Ta ngạc nhiên hỏi: "Thợ may hỏi Thẩm Thời Khanh ư?"

"Phải ạ." Tiểu Xuân nói xong, khó hiểu nhìn ta, "Thẩm phu nhân, sao người lại gọi tướng công nhà mình cả họ lẫn tên vậy?"

Ta có chút chột dạ, viện cớ nói: "Vì ta... ta cảm thấy tên của hắn ấy rất hay."

Tiểu Xuân khẽ cười: "Thì ra là vậy."

Ta bước ra, liền thấy Thẩm Thời Khanh đứng ngoài cửa.

Mắt hắn sâu thẳm ẩn chứa ý cười, nhìn ta: "Không ngờ, phu nhân lại thích tên của ta đến vậy."

Ta nghe vậy, mặt đỏ bừng.

"Nô tỳ đi chuẩn bị bữa sáng trước đây." Tiểu Xuân cười rời đi.

Ta và Thẩm Thời Khanh sau đó đi đến hậu đường dùng bữa.

Không ngờ, Trần đại nhân và Khâm sai đại nhân đều có mặt.

"Ngài và hai vị đại nhân dùng trước..." Ta chuẩn bị rời đi.

"Cùng nhau đi." Thẩm Thời Khanh nắm tay ta, dẫn ta vào chỗ ngồi.

Khâm sai đại nhân Lưu Hạ nói: "Thì ra thần y là công tử của Thẩm thái y! Chẳng trách tuổi còn trẻ mà y thuật đã tinh diệu đến vậy!"

Ta nhìn Thẩm Thời Khanh một cái.

Thái y ư?

Ở nước Yến, Thái y là người đứng đầu ngự y, quan chức chính tam phẩm.

Mỗi bước mỗi xa

Thế nhưng, Thẩm Thời Khanh thân là con của Thái y, tại sao lại lưu lạc đến tận đây?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tích Phúc
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...