Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TIÊN VẠI

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10

Đỗ Nhược tiến tới, định ném cái giỏ chứa đầy rắn rết ra xa.

Chị ấy run lên vì sợ, nhưng vẫn run giọng nói: 'Tiểu Đình, em đừng sợ, chị sẽ bảo vệ em.'

'Chị mới là người không nên sợ.' Tôi trấn an chị ấy: 'Đừng động vào những đứa bé của em, cẩn thận chúng cắn chị đấy.'

Đỗ Nhược tái mặt, vô thức lặp lại lời tôi: 'Những đứa bé?'

Đúng rồi, những đứa bé của tôi.

—-

Những 'bé cưng' của tôi từ trong giỏ bò ra.

Nhân lúc hai ông lão không để ý, chúng lao đến, mỗi con cắn một cái!

'Á!' Đỗ Nhược hét lên.

Chỉ trong mười giây ngắn ngủi, mặt hai ông lão đã chuyển sang màu đen xám, ngay lập tức ngừng thở.

'Rắn độc sao?' Đỗ Nhược kinh hãi hỏi.

'Không, là độc xác c//hế//t.' Tôi cười nhạt, 'Chị đoán xem, làm sao chúng nhiễm phải độc xác c//hế//t?'

Đỗ Nhược nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm.

Thật buồn cười, sao phải thương hại tôi chứ?

Những con rắn đã cắn c//hế//t hai ông lão bò lên tìm tôi khoe khoang chiến công. Chúng trườn lên mép chum, rồi chui vào trong, lại chui ra ngoài, đầu rắn cọ cọ vào má tôi.

Tôi cũng mỉm cười, cọ vào chúng.

Sau đó, tôi nói với Đỗ Nhược: 'Làng đang rất náo nhiệt, chị có muốn xem không? Những bé cưng của em sẽ dẫn đường cho chị .'

Tôi vừa nói xong, con rắn đã trườn đến trước mặt Đỗ Nhược.

Đỗ Nhược do dự nhìn tôi.

'Đi đi, em không sao đâu.' Tôi nói nhẹ nhàng, 'Chúng sẽ không làm hại chị đâu.'

'Cũng chẳng còn ai có thể làm hại chị nữa.'

Đỗ Nhược dường như đã cảm nhận được điều kỳ lạ trong lời nói của tôi.

Cô ấy chỉ do dự vài giây, rồi đứng dậy, theo con rắn chạy ra ngoài.

Còn tôi, cần nghỉ ngơi một chút.

Chờ một lát nữa để đón nhận tin tốt thuộc về mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tien-vai/chuong-10.html.]

Ba phút sau khi Đỗ Nhược chạy ra ngoài.

Tôi dường như nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của ai đó.

Xa thế mà tôi vẫn nghe thấy.

Phải đau đớn đến mức nào nhỉ?

Có bằng lúc tôi bị những con rắn cắn không?

Hãy để tôi nghĩ xem, bây giờ họ đang làm gì nào?

Vào giờ này, chắc là họ đang đỡ đẻ cho mẹ tôi?

Trong phòng khách nhà tôi.

Lúc này, mẹ tôi chắc đang nằm bên trong.

Bà đỡ và bà nội chắc đang đứng chờ bên cạnh.

Cách một tấm rèm, là bố tôi đang sốt ruột và trưởng thôn đang lo lắng cho tương lai của cả làng.

Trong nhà, chật ních những phụ nữ bụng bầu.

Còn bên ngoài, người ta vây kín ba bốn vòng.

Mẹ tôi chắc đau đớn lắm, giống như lần sinh em gái thứ tư của tôi.

Nhưng lần này bà có thể hét to, vì đứa con trong bụng là 'con trai', có đủ can đảm để la hét.

Không như lần sinh em gái thứ tư, dù đau đến mấy cũng phải cắn khăn, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi mà rên rỉ, vừa sinh vừa khóc.

Bố tôi chắc hẳn rất vui mừng.

Không giống như lần sinh em gái thứ tư, ông vừa lo vừa giận. Ngay khi tiếng khóc đầu tiên vang lên, ông đã lao vào, nhấc em gái tôi lên, nhìn thoáng qua, rồi định vứt vào bồn cầu.

Còn bà đỡ…

Bà ta chắc vẫn làm như lần trước, nhưng lần này sẽ không nói: 'Trời ơi, sao lại là con gái nữa!'

Bà ta cũng bụng bầu to tướng, cúi người đỡ đẻ cho mẹ tôi, bụng bà ta sẽ không ngừng chuyển động.

Bà ta sẽ nhẹ nhàng vỗ vào bụng, cười khúc khích: 'Con trai quậy quá.'

Rồi bà ta sẽ ngạc nhiên phát hiện ra, bụng mẹ tôi cũng đang chuyển động.

Nó lăn lộn, vặn vẹo…

Căng đến mức trong suốt.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TIÊN VẠI
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...