Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếng Gai Trong Hồi Âm

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày Lâm Dạng nhận được giải thưởng tân binh xuất sắc nhất, Bắc Kinh đã có tuyết đầu mùa.

Trên thảm đỏ ánh sao lấp lánh, cô mặc một chiếc váy đuôi cá màu bạc, khoác tay Thẩm Ký Minh đi qua ống kính, nụ cười lịch sự và xa cách. Đèn flash của các nhà báo sáng chói mắt, có người hét lớn: "Lâm Dạng! Nhìn đây!" Cô khẽ quay đầu lại, đúng lúc liếc thấy Giang Dập ở cách đó không xa.

Anh mặc một bộ vest màu đen, đứng giữa một nhóm doanh nhân, đang nói gì đó với ai đó. Thân hình cao ráo hơn thời cấp ba rất nhiều, giữa hai hàng lông mày đã mất đi vẻ thiếu niên, thêm vài phần trầm ổn và sắc bén. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Lâm Dạng cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay siết chặt, ngay cả thở cũng quên mất.

Giang Dập cũng nhìn thấy cô. Cô gầy hơn trên TV, cũng rực rỡ hơn, giống như một viên kim cương được mài giũa cẩn thận, sáng đến mức anh không dám nhìn thẳng. Anh gần như ngay lập tức dời ánh mắt đi, tiếp tục nói cười với người bên cạnh, như thể cái nhìn vừa rồi chỉ là ảo giác.

Đầu ngón tay Lâm Dạng lạnh ngắt. Cô quay người lại, cười rạng rỡ hơn trước ống kính, nhưng trong lòng lại như bị tuyết đóng băng. Hóa ra thực sự có thể trở nên xa lạ như vậy, cô nghĩ.

Sau lễ trao giải, Lâm Dạng lại gặp anh ở cửa phòng nghỉ. Anh vừa mói tiễn khách xong, một mình đứng ở cuối hành lang, bóng lưng dưới ánh đèn trông có vẻ hơi cô đơn. Cô hít một hơi thật sâu, đi đến, giọng nói bình tĩnh như đang nói với người lạ: "Giám đốc Giang, đã lâu không gặp."

Giang Dập quay người lại, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô hai giây, rồi đưa tay ra: "Cô Lâm, chúc mừng đã nhận giải."

Bàn tay anh rất nóng, giống như nhiệt độ của ngày tuyết trong trí nhớ, nhưng anh chỉ chạm vào đầu ngón tay cô một chút, rồi nhanh chóng rút lại. Lâm Dạng nhìn anh, đột nhiên muốn hỏi "Tại sao năm xưa lại nói dối", muốn hỏi "Anh có từng nghe bài hát của em không", muốn hỏi "Anh còn giữ nửa mảnh dây chuyền vỡ đó không"... Nhưng lời nói đến miệng, chỉ còn lại một câu: "Cảm ơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieng-gai-trong-hoi-am/chuong-8-cai-luot-qua-o-le-trao-giai.html.]

Lúc này, Thẩm Ký Minh đi đến, tự nhiên khoác vai Lâm Dạng: "Đang nói gì thế? Chuẩn bị đi dự tiệc mừng công chưa?" Anh nhìn về phía Giang Dập, nụ cười khách sáo nhưng lại mang theo sự áp bức, "Giám đốc Giang cũng đi cùng nhé?"

"Không cần đâu, còn có việc." Giang Dập gật đầu một cái, quay người rời đi, không nhìn Lâm Dạng thêm một lần nào nữa.

Nhìn bóng lưng anh biến mất ở cuối hành lang, Lâm Dạng đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi. Thẩm Ký Minh cúi đầu nhìn cô: "Em quen Giang Dập à?"

"Bạn học cấp ba." Cô nhàn nhạt nói.

"Anh ta là một nhân vật lợi hại đấy." Thẩm Ký Minh như có điều suy nghĩ, "Tuổi còn trẻ đã đưa công ty lên đến quy mô này, thủ đoạn rất tàn nhẫn. Sau này giao tiếp với anh ta, em phải cẩn thận một chút."

Lâm Dạng không nói gì, chỉ nhìn ra tuyết rơi ngoài cửa sổ. Mười năm rồi, bọn họ cuối cùng cũng gặp lại nhau trong cùng một không gian, nhưng lại như cách nhau một con sông không thể vượt qua. Cô đứng ở bờ sông này, nhìn anh ở bờ đối diện, rõ ràng có thể chạm tới, nhưng lại xa vời như ở một thế giới khác.

Và cô không biết rằng, sau khi Giang Dập ra khỏi sảnh tiệc, đã đứng trong tuyết rất lâu. Điện thoại trong túi rung lên, là tin nhắn của trợ lý: "Giám đốc Giang, đối tác hợp tác của dự án khách sạn, có chắc chắn muốn đổi thành Truyền thông Tinh Đồ không ạ?"

Anh nhìn vào tên của Lâm Dạng trên màn hình điện thoại, từ từ gõ hai chữ: "Chắc chắn."

Anh biết điều này rất hẹn hạ - Dùng danh nghĩa công việc để tiếp cận cô, là cách duy nhất anh có thể nghĩ ra, để không bị cô từ chối. Dù như vậy sẽ khiến cô hiểu lầm, sẽ khiến cô ghét bỏ, anh cũng phải đến gần. Có những lời, anh đã nợ cô mười năm, đã đến lúc phải trả.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếng Gai Trong Hồi Âm
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...