Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiếng Gõ Kỳ Dị

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Tôi đột nhiên nhận ra đó là một khuôn mặt có chút quen thuộc!"

"Tôi chỉ cần hồi tưởng một chút là đã nhớ ra."

"Chúng ta đều quen biết người phụ nữ này."

"Nói chính xác hơn, là cậu, tôi và Chu Lỗi đều quen."

"Đây chính là lý do tôi không báo cảnh sát mà lại quay trở lại!"

Đọc xong tin nhắn của Lý Hoa, khuôn mặt bị bóp méo dữ tợn trong tủ giày lại hiện lên trong đầu tôi.

Đúng vậy, nếu biểu cảm trên khuôn mặt ấy trở lại bình thường thì đó thực sự là một gương mặt vô cùng quen thuộc!

Đột nhiên, trong đầu tôi lóe lên một tia sáng.

Chẳng lẽ là cô ta?

Sao có thể... lại là cô ta chứ?!

Ngay khi tôi đang chìm vào suy nghĩ, Lý Hoa đột nhiên lại gửi tin nhắn:

"Cậu nhớ ra chưa? Đúng ngày này năm ngoái, cậu, tôi, Chu Lỗi và người phụ nữ này đã cùng nhau ở nhà cậu để mừng sinh nhật cậu đấy!"

"Nếu cậu báo cảnh sát thì chuyện năm ngoái sẽ bị lộ ra, cả ba chúng ta đều sẽ gặp họa!"

"Vì vậy, cậu tuyệt đối không được báo cảnh sát!"

Tin nhắn của Lý Hoa trực tiếp xác nhận suy đoán của tôi.

Cái xác trong tủ giày thật sự là người phụ nữ đó.

Người phụ nữ tên Dương Mai!

Vào sinh nhật năm ngoái cảu tôi, Lý Hoa, Chu Lỗi và cả Dương Mai đều đến nhà tôi mừng sinh nhật.

Dương Mai là người do Lý Hoa tìm đến. Tôi nhớ cậu ta từng nói, cô ta là một cô gái làm công ở quê mà cậu ta quen.

Cô ta một mình lên thành phố, nơi đất khách quê người. Lý Hoa từng giúp cô ta xin được một công việc. Nhưng thật ra, cậu ta đâu tốt đẹp gì, chẳng qua là đang để ý đến Dương Mai mà thôi.

Lý Hoa sớm đã muốn giở trò, chỉ tiếc là chưa có cơ hội ra tay.

Vào sinh nhật năm ngoái của tôi, Lý Hoa viện cớ giới thiệu cho Dương Mai một công việc tốt, rồi dẫn cô ta đến nhà tôi.

Dương Mai tin là thật, không chỉ cảm kích Lý Hoa vô cùng, mà còn nói nhất định sẽ thể hiện thật tốt.

Hôm đó Dương Mai mặc một bộ đồng phục công sở rất trang trọng. Tôi và Chu Lỗi thấy vậy đều ngớ người ra, xét về nhan sắc và khí chất, thì Dương Mai đâu có trông giống một cô gái làm công ở quê chứ.

Cả ba chúng tôi nhất thời đều nảy sinh ý đồ xấu với Dương Mai.

Lý Hoa từng nói, thứ tốt thì phải chia sẻ với anh em tốt. Dương Mai chính là món quà sinh nhật mà Lý Hoa chuẩn bị cho tôi.

Tối đó chúng tôi đã chuốc cho Dương Mai uống rất nhiều rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieng-go-ky-di/chuong-5.html.]

Sau đó, chúng tôi còn lén lút bỏ thuốc vào rượu của Dương Mai.

Chờ Dương Mai hôn mê, ba người... đều toại nguyện!

Đến khi Dương Mai tỉnh lại thì đã là nửa đêm gần sáng. Cô ta biết được tất cả những gì chúng tôi đã làm với mình, liền làm ầm ĩ đòi báo cảnh sát.

Ba người chúng tôi dùng đủ lời ngon tiếng ngọt, rồi cả uy h.i.ế.p dụ dỗ cũng không ăn thua.

Không còn cách nào khác, chúng tôi đành phải g.i.ế.c Dương Mai.

Tôi nhớ đêm đó tôi đã giữ chặt hai chân Dương Mai.

Chu Lỗi thì ghì chặt hai tay cô ta.

Còn Lý Hoa dùng khăn ướt bịt kín mũi và miệng cô ta.

Sau khi Dương Mai ngừng thở, chúng tôi đã vứt t.h.i t.h.ể cô ta xuống một cái hồ nước ở vùng ngoại ô ngay trong đêm.

Từ đêm xảy ra sự việc cho đến nay, chúng tôi chưa từng nghe tin tức nào về việc phát hiện xác c.h.ế.t nữ vô danh ở hồ nước vùng ngoại ô.

Chúng tôi vẫn luôn cho rằng, t.h.i t.h.ể của Dương Mai hẳn đã chìm sâu xuống lớp bùn dưới đáy hồ, nên đến giờ mới chưa chưa được phát hiện.

Nhưng giờ đây, tại sao t.h.i t.h.ể của cô ta lại xuất hiện trong tủ giày của tôi?

Chẳng lẽ năm đó cô ta không chết?

Nếu đã không chết, vậy tại sao suốt một năm qua, cô ta lại không tố cáo chuyện năm đó với cảnh sát?

Mà lại là hôm nay, sau một năm lại một lần nữa c.h.ế.t trong nhà tôi?

Lần này, cô ta bị ai giết?

Ngay khi tôi đang rối rắm không thể hiểu nổi, thì Lý Hoa lại gửi đến mấy tin nhắn:

"Bây giờ điều duy nhất có thể chắc chắn là một năm trước, Dương Mai vẫn chưa chết."

"Chuyện một năm trước cô ta không chọn báo cảnh sát, mà lại chọn quay trở lại đây, chỉ có hai khả năng."

"Một là trở về báo thù."

"Hai là muốn dùng chuyện đó để tống tiền chúng ta!"

"Thế nên tôi nghi ngờ là cậu và Chu Lỗi đã g.i.ế.c cô ta!"

Tôi suy nghĩ rất lâu, rồi nhanh chóng trả lời cậu ta:

"Dương Mai thật sự không phải do tôi giết!"

"Tôi thậm chí còn không biết là cô ta đã trở về."

"Nếu cả cậu và tôi đều không liên quan đến cái c.h.ế.t của Dương Mai, vậy thì chắc chắn là Chu Lỗi rồi."

"Việc cấp bách bây giờ chính là chúng ta phải tìm Chu Lỗi về hỏi cho rõ."

"Tôi gọi cho Chu Lỗi ngay đây."

Sau đó tôi liền gọi cho Chu Lỗi. Nhưng điều tôi không thể ngờ tới là điện thoại của Chu Lỗi lại reo trong chính căn phòng của tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiếng Gõ Kỳ Dị
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...