Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Nhân Ngư Lỗi Gen

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

17

Tôi từng nghĩ rằng tôi và Giang Mật là người cùng một loại.

Bởi vì anh ấy trông rất hung dữ, hơn nữa còn suýt chút nữa đã hại c.h.ế.t người.

Nhưng thực tế, chúng tôi hoàn toàn trái ngược.

Tôi đã thấy Giang Mật dỗ dành một đứa trẻ loài người như thế nào.

Ngay ngày đầu tiên chuyển đến, anh ấy đã dọa cho đứa trẻ hàng xóm khóc thét.

Vì vậy, khi tôi bảo Giang Mật đi mua đồ, anh ấy đã mua thêm một phần kẹo.

Rồi lại ngồi xổm xuống, im lặng dỗ dành đứa bé, ngoan ngoãn hóa ra tai và đuôi để trêu cho nó cười.

Nhưng con hổ này không hề biết con người xảo quyệt đến thế nào.

Đứa bé kia đã lừa hết kẹo của Giang Mật, rồi lại thừa lúc anh ấy không để ý mà ác ý giật mạnh đuôi anh ấy.

Có những người ghét thú nhân.

Ví dụ như đứa bé kia.

Nó vừa làm mặt quỷ vừa ném đá vào Giang Mật, còn mắng anh ấy là đồ bẩn thỉu, cút đi.

Nhưng Giang Mật chỉ luống cuống, cứng đờ ngồi xổm tại chỗ, không nhúc nhích.

Vì anh ấy quá cao, anh ấy sợ đứng lên sẽ dọa đứa bé sợ.

Mặt anh ấy vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng đôi tai trắng như tuyết lại ủ rũ cụp xuống.

Tôi đã không ra mặt giúp anh ấy.

Tôi nóng lòng muốn biết một thú nhân từng suýt g.i.ế.c người có vì thế mà tức giận, nổi nóng rồi làm hại người khác không.

Nhưng Giang Mật không hề.

Anh ấy chỉ im lặng chờ đứa bé kia đi, rồi lại đến hiệu thuốc mua thuốc.

Đến khi mùi thuốc trên người tan hết mới trở về.

Tôi chợt hiểu, Giang Mật và tôi hoàn toàn khác nhau.

Ngay cả tôi trước kia, cũng vô thức dùng năng lực của mình để thôn phệ tinh thần lực của người khác, nâng cao bản thân.

Còn Giang Mật, đúng là một con hổ ngốc.

Cũng ngốc nghếch như lão già kia.

Dưa Hấu

18

Cuộc khảo hạch bắt đầu lại.

Thú nhân khế ước của Khương Như Vận đã trở về.

Hắn khi nhìn thấy Phù Bạch.

Nhưng giờ hắn không thể trực tiếp nhằm vào tiểu nhân ngư này như trước, chỉ có thể ngấm ngầm gây khó dễ.

Vẻ mặt Phù Bạch không kiên nhẫn, nhưng khi thấy tôi thì mắt đột nhiên sáng lên.

Bên cạnh tôi không có thú nhân nào đi cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieu-nhan-ngu-loi-gen/chuong-10.html.]

Thế là hắn ta quay đầu đi, cố ý hừ một tiếng thật mạnh, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc về phía tôi.

Phù Bạch nghĩ rằng tôi sẽ dỗ dành hắn ta như trước.

Hắn ta đã thấy lá thư kia.

Đinh ninh rằng tôi thật sự rất thích hắn ta.

Cho đến khi hắn ta thấy Giang Mật chậm rãi đến muộn, đứng bên cạnh tôi.

"Khương Nhiên, cô điên rồi!"

Sắc mặt Phù Bạch thay đổi, vẻ mặt bực bội, giận dữ: "Cô muốn c.h.ế.t đến vậy sao?"

Những người khác khi thấy Giang Mật cũng đều lộ vẻ kỳ quái.

Nhưng khi Giang Mật ngẩng đầu nhìn lại, họ lại vội vàng cúi đầu.

"Phù Bạch, anh đi với Khương Nhiên đi."

Khương Như Vận cũng lên tiếng khuyên, ánh mắt do dự nhìn Giang Mật: "Đây chỉ là khảo hạch thôi mà, không cần phải giận dỗi như vậy."

Thế là Phù Bạch đang khí thế hùng hổ đi về phía tôi bỗng khựng lại.

Hắn ta lại trở về bên cạnh Khương Như Vận, vẫn l

à câu nói trước đó:

"Cô ấy không cần."

Mang theo sự hờn dỗi và phẫn nộ vì bị phản bội.

Tôi vẫn mỉm cười hiền lành, thậm chí còn nghe rõ tiếng xì xào bàn tán của những người xung quanh:

"Ủa, chẳng phải Phù Bạch vẫn là thú nhân khế ước của Khương Nhiên sao? Đến nước này rồi mà cô ta còn không giận à?"

"Chắc là vừa nhu nhược vừa lụy tình, xem ra cô ta thích Phù Bạch thật đấy."

Phù Bạch có lẽ cũng nghe thấy nên sắc mặt hắn ta dịu đi đôi chút.

Nhưng Giang Mật lại im thin thít.

"Cô đang giận à?"

"Cô vẫn còn thích con cá kia?"

Cả hai đồng thanh.

Tôi ngẩn người, nghiêng đầu nhìn Giang Mật.

Con hổ lớn này mắt không hề chớp, vẻ mặt nghiêm túc như thể không hề nói xấu ai:

"Cá vừa tanh vừa hôi, lại còn kén ăn, khó chiều, chẳng biết tiết kiệm gì cả.”

"Quanh năm suốt tháng cứ ngâm mình trong nước, vảy thì vừa lạnh vừa cứng, ôm cũng chẳng thoải mái."

"Đúng vậy."

Tôi cười, phụ họa: "Bây giờ tôi thích đồ lông xù hơn, nhất là loại trắng như tuyết ấy, nhìn thôi đã thấy muốn vuốt ve rồi."

Giang Mật vô thức bước nhanh hơn, nhưng đôi tai lại khẽ động đậy.

Tôi đuổi theo, vừa vặn thấy vành tai anh ấy đỏ ửng.

Dù da sẫm màu cũng khôn

g che giấu được vẻ ửng hồng đó.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Nhân Ngư Lỗi Gen
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...