Khi đó, ông ngoại đã đứt một cánh tay, bà ngoại qua đời. Thanh Sơn Tông nhân cơ hội trở thành đệ nhất tông môn, khắp nơi hãm hại Bàn Long Cốc.
Ông ngoại vì bảo vệ ta, chọn cách khai chiến với Thanh Sơn Tông.
Đệ t.ử Bàn Long Cốc trong trận chiến đó thương vong hầu như không còn ai.
Tinhhadetmong
Ta tận mắt nhìn thấy ông ngoại hồn phi phách tán, trong phút chốc vạn niệm câu tro, mở ra đường hầm thời gian dẫn dụ Thượng Cổ Long Tộc đến, định hủy diệt cả giới Tu Chân.
Vào thời khắc mấu chốt, nữ chính Tiêu Thanh Nguyệt chạy tới, đ.â.m ta thành cái sàng.
【Dao Dao, lẽ ra con đã c.h.ế.t rồi, nhưng Long Văn mà ông ngoại để lại trên người con đã đưa con quay về quá khứ. Ông ấy hy vọng con có thể thay đổi vận mệnh.】
【Sau khi quay về quá khứ, con tìm đến Tiêu Thanh Nguyệt lúc đó mới ba tuổi, định nhổ cỏ tận gốc, nhưng lại phát hiện cô ta căn bản không c.h.ế.t được.】
【Tiêu Thanh Nguyệt như kiểu có thanh m.á.u vô tận vậy, còn tưởng con c.h.é.m cô ta là đang chơi với cô ta.】
【Con chỉ đành vừa nuôi Tiêu Thanh Nguyệt, vừa nghĩ cách khác để thay đổi vận mệnh.】
Các dì nói xong, vài ký ức không thuộc về ta hiện lên trước mắt. Hình như chính từ ngày hôm đó, ta đã nhìn thấy Thiên Thư.
Thiên Thư nói:
【Dù thế nào đi nữa, Trần Tri Dao đều sẽ c.h.ế.t, đây là số phận của phản diện.】
【Trần Tri Dao là con của Lâm Thanh Nguyệt và Long Tộc, giới Tu Chân chỉ có cô ấy mới có thể mở được đường hầm thời gian. Cô ấy chính là cội nguồn của sự hủy diệt thế giới, định sẵn chỉ có thể làm phản diện.】
【Ông ngoại đưa Trần Tri Dao về quá khứ cũng vô dụng thôi, phản diện là đá mài d.a.o cho nhân vật chính, cô ấy không thể tự cứu mình được đâu.】
Những lời này khiến ta lập tức bình tĩnh lại.
Việc không thể thay đổi vận mệnh của bản thân khiến ta buồn bã một chút, nhưng rất nhanh ta đã vui vẻ cười thành tiếng.
Lúc này, ông ngoại vẫn chưa đứt tay, bà ngoại vẫn khỏe mạnh, các cữu cữu đều còn sống.
Ta không cứu được chính mình, nhưng ta cứu được người thân của ta!
Ta quyết đoán lựa chọn đi giải cứu những người thân yêu.
Ông ngoại và bà ngoại từng bị tập kích ở Vong Xuyên.
Trận chiến đó ông ngoại sẽ mất một cánh tay phải, bà ngoại thì bị kinh hãi u uất thành bệnh, chôn xuống mầm tai họa.
Thế là ta đợi ở Vong Xuyên, giúp họ đ.á.n.h lui cường địch, tiễn ông ngoại, bà ngoại bình an rời đi.
Trong thời gian ông ngoại và bà ngoại thảo phạt Ma vực, từng có ma quân đ.á.n.h lén Bàn Long Cốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tieu-phan-dien-nam-tuoi/chuong-7.html.]
Đại cữu cữu và nhị cữu cữu, người mù mắt, người gãy hai chân, chỉ có mẫu thân thoát được một kiếp, nhưng sự tàn tật của hai người cậu là nỗi đau trong lòng tất cả mọi người, cũng là nguyên nhân khiến bà ngoại sau này mắc bệnh.
Thế là, ta chạy về Bàn Long Cốc bố phòng trước khi ma quân ập đến, thành công đẩy lùi kẻ địch cứu được đại cữu, nhị cữu và mẫu thân.
Lúc đó đại cữu, nhị cữu và mẫu thân ba người ở lại trong Cốc, lớn thì tám tuổi, nhỏ mới bốn tuổi, coi ta như thần tiên trên trời, ôm c.h.ặ.t đùi ta không chịu cho ta đi.
Ta rốt cuộc không nỡ bỏ họ, chăm sóc họ suốt hơn một tháng trời, cho đến khi ông ngoại khải hoàn trở về.
Họ rất nghe lời, vây quanh ta gọi "Nguyệt tỷ tỷ".
Bởi vì ta lừa họ ta tên là Tiêu Thanh Nguyệt.
Dù sao Tiêu Thanh Nguyệt cũng là nữ chính, ta hy vọng người thân của mình có thể nhận được sự che chở của hào quang nữ chính, chứ không phải bị ta - một kẻ phản diện - liên lụy.
Ta thường dẫn họ chơi đùa dưới gốc cây quế, thu thập hương hoa quế vào hồng tâm, hễ ai b.ắ.n trúng hồng tâm, hương hoa quế sẽ tỏa ra bốn phía.
Sau này ta không chỉ đưa họ đi chơi, mà còn dạy họ bản lĩnh sinh tồn.
Ta dạy mẫu thân Ngự Long. Mẫu thân học rất nhanh, thậm chí còn hiểu được ngôn ngữ của rồng.
Ta dạy đại cữu cữu luyện đan, còn đưa phương t.h.u.ố.c Hoàn Hồn Đan cho bác ấy. Ta có linh cảm chắc chắn rằng, sau này bác ấy sẽ trở thành một đan tu lừng lẫy.
Ta dạy nhị cữu cữu luyện khí: "Lúc luyện khí quan trọng nhất không phải là luyện ra v.ũ k.h.í áo giáp lợi hại thế nào, mà là phải phù hợp với người sử dụng."
Nhị cữu cữu nghiêm túc lắng nghe, bảo rằng sau này sẽ làm cho con gái mình những bộ hộ giáp thật đẹp.
Ta cười xoa đầu bác ấy, không nỡ nói cho bác biết, tương lai bác chỉ có ba thằng con trai ưu tú thôi.
Nhân tiện nói đến trẻ con, ta nhớ đến người đại mợ đẹp nghiêng nước nghiêng thành kia, không nhịn được nhắc đại cữu cữu: "Vợ tương lai của cậu nói không chừng là Thánh nữ Hợp Hoan Tông đấy nhé."
Đại cữu cữu tưởng ta cố tình trêu chọc, giận dỗi không thèm để ý đến ta nữa.
Nhưng ta nói thật mà.
Ta biết rõ tương lai của từng người bọn họ.
Chỉ tiếc là, trong cái tương lai ấy sẽ không còn có ta nữa.
Bởi vì ta nghĩ, chỉ cần ta không sinh ra, người thân của ta sẽ được sống bình yên.
Cho nên ngày nào ta cũng niệm thần chú bên tai mẫu thân: "Lâm Thanh Nguyệt, ngươi nhớ cho kỹ, tuyệt đối không được yêu bất kỳ ai thuộc Long Tộc, càng không được sinh ra con của Long Tộc, nếu không Bàn Long Cốc và ngươi sẽ vạn kiếp bất phục."
Khoảng thời gian hạnh phúc luôn ngắn ngủi.
Càng đến gần lúc chia ly càng không nỡ.
Ta đang chuẩn bị từ biệt các cữu cữu thì Chúc Minh ủ rũ cụp đầu tìm đến ta.
--------------------------------------------------