Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Thôn Cô Mang Theo Bánh Bao Tung Hoành Thiên Hạ

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhược Vi đứng ở trước cửa, hai mắt nhắm nghiền, chỉ sợ mở cửa lại nhìn thấy hình ảnh không tốt.

Cố gắng bình ổn tâm trạng sợ hãi, Nhược Vi lấy dũng khí mở cửa phòng ra.

Mở cửa phòng ra, Nhược Vi ngửi thấy mùi máu tươi nồng đậm, đột nhiên có chút không dám nhìn về phía chiếc giường lớn.

Nhưng vẫn lấy dũng khí đến gần giường lớn vén màn lên, Nhược Vi nhìn người nằm ở trên giường gương mặt tuấn tú gần như không có chút huyết sắc, nước mắt không kiềm chế được tuôn ra.

Thận trọng kiểm tra hơi thở, thấy người trên giường hô hấp hơi yếu nhưng vẫn còn thở, lúc này sự thấp thỏm trong lòng mới thả xuống.

Thật may mắn, không phải vĩnh viễn trời đất cách biệt, Nhược Vi chưa từng có cảm giác cần phải cảm tạ sự chiếu cố của ông trời, nhưng giờ khắc này Nhược Vi thật lòng muốn cảm tạ ông trời đã ưu ái đối với mình như vậy, đem mình từ thế kỷ hai mươi mốt không có lấy một người thân đưa đến nơi đây.

Tập trung tinh thần nhìn chằm chằm người nằm trên giường, chỉ sợ trong một cái chớp mắt sẽ không còn thấy đâu nữa.

Thận trọng đến nỗi thở mạnh cũng không dám, chỉ sợ kinh động đến người trên giường.

Xuân Phân đứng ở ngoài cửa coi chừng không dám vào trong phòng.

A Phúc sắc thuốc xong đưa tới, liền thấy Xuân Phân xanh cả mặt đứng ở nơi đó, sợ hết hồn.

“Xuân Phân, sao ngươi lại đứng ở chỗ này?” A Phúc nghi ngờ hỏi.

Xuân Phân hàm răng run lên nói nhỏ: “Tiểu thư ở bên trong.”

A Phúc nghĩ tại sao mình lại đần như vậy, mình cho người đi thông báo với Liễu cô nương, hiện tại lại quên mất.

Chỉ bởi vì mình quá lo lắng cho thương thể của thiếu gia nên đã quên mất nên làm cái gì.

Tình cảm của Liễu cô nương cùng thiếu gia tốt như vậy, hiện tại lại không biết tình huống cụ thể nhất định sẽ lo lắng gần chết, cũng chỉ có thể trách chính mình phái người đi nói lại không nói rõ ràng, nhìn dáng vẻ Xuân Phân lo lắng, hiện tại chắc Liễu cô nương cũng đang rất lo lắng, khi thiếu gia tỉnh lại mình liền thảm rồi.

A Phúc chỉ mới nghĩ thôi hai chân đã phát run.

“Xuân Phân, ngươi đi đến phòng bên cạnh mà chờ tiểu thư nhà ngươi đi, bên ngoài này rất lạnh, ta đi vào đưa thuốc cho thiếu gia”.

A Phúc nói xong liền bưng thuốc vào phòng của Hiên Viên Hạo.

Xuân Phân cũng nghĩ thế, khẳng định hiện tại tiểu thư sẽ không về, đi qua phòng bên cạnh chờ cũng tốt, tránh ngã bệnh, sẽ không có người chăm sóc tiểu thư.

Cứng ngắc di chuyển qua gian phòng cách vách.

A Phúc bưng thuốc thận trọng đi vào phòng, đại phu đã dặn dò thiếu gia mất máu quá nhiều, phải điều dưỡng thật tốt mới được. Không gian xung quanh không thể quá ồn ào. A Phúc bước nhẹ tới bàn tròn nhỏ bên cạnh, để cái khay xuống.

Nhược Vi nghe có người đi vào, liền quay đầu lại, thấy A Phúc, rốt cuộc cũng có một người biết tường tận tình hình để nàng hỏi rõ ràng.

A Phúc thấy Liễu cô nương quay đầu lại thiết tha nhìn mình, cũng hiểu Liễu cô nương đây là muốn hỏi tình huống của thiếu gia. Liền bưng thuốc đi về phía bên giường.

Nhược Vi nhận lấy chén thuốc trong tay A Phúc, rồi ý bảo A Phúc kế cái gối phía dưới cổ cho Hạo ca ca, Nhược Vi lo lắng A Phúc mớm thuốc không cẩn thận làm Hiên Viên Hạo bị sặc, liền muốn tự mình mớm thuốc tốt hơn.

Chờ sau khi A Phúc kế gối dưới đầu tốt rồi, Nhược Vi đem thuốc trong thìa thổi nguội sau đó dịu dàng đút vào miệng Hiên Viên Hạo.

Sau khi gian nan đút vào từng muỗng một, trán Nhược Vi cũng ướt sũng mồ hôi rồi.

Nhưng Nhược Vi cũng không có cảm giác gì vẫn kiên trì tiếp tục mớm thuốc. A Phúc thấy Liễu cô nương tận tâm chăm sóc như vậy, cảm thấy vui mừng thay cho thiếu gia nhà mình.

Người mà thiếu gia nhà mình mỗi ngày tâm tâm niệm niệm đều là Liễu cô nương, mà Liễu cô nương cũng đối đãi với thiếu gia nhà mình như thế, cũng không uổng một mảnh chân tình của thiếu gia nhà mình rồi.

Tốn thời gian rất lâu mới cho uống xong một chén thuốc, sau khi cho uống xong thuốc, toàn thân Nhược Vi cũng bị mồ hôi thấm ướt.

Nhưng vội vã muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì Nhược Vi cũng không kịp trở về thay quần áo, nói A Phúc tìm cái khăn lông tùy tiện lau đi liền xong chuyện.

Nhược Vi cùng A Phúc đi đến thư phòng của Hiên Viên Hạo, vào thư phòng đóng cửa lại.

Nhược Vi liền hỏi: “A Phúc, ngươi nói mau rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, các ngươi ngày hôm qua không phải đã hồi kinh rồi sao?”

A Phúc liền đem chuyện ngày hôm qua sau khi xuất phát nói lại với Nhược Vi.

A Phúc nói ngày hôm qua sau khi bọn họ xuất phát, vừa mới bắt đầu cũng không gặp chuyện gì, nhưng khi đến một vùng rừng rậm đột nhiên vọt ra một nhóm sát thủ, hạ thủ rất tàn độc đối với bọn họ, may là bên cạnh thiếu gia có ám vệ, nhưng bởi vì sát thủ phía đối phương quá nhiều, bọn họ bảo vệ bất lực, thiếu gia vẫn bị thương tổn.

Vì vậy cũng không thể tiếp tục lên đường nữa, liền phái người hồi kinh nói cho người chuyện nửa đường gặp phải sát thủ.

Nửa đêm hôm qua mới về tới thôn, trên đường có ghé y quán, người mà bọn họ mang theo cũng tổn thất rất nhiều. Thật vất vả mới bình an về tới đây. Buổi sáng sau khi dàn xếp tất cả thật tốt mới cho người đi báo tin cho Nhược Vi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...