Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Thư Phá Phách

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mới lên tới lớp nó và Huy đã bị cô giáo chủ nhiệm gọi xuống

phòng hội đồng, không biết lại là chuyện gì đây nữa.

Trên

đường đi, thỉnh thoảng Huy lại quay sang nó nhìn làm nó đỏ

mặt. Nó tự hỏi chẳng nhẽ tất cả những cô gái mới yêu như nó

đều nhạy cảm vậy sao? Người ta mới nhìn có tí xíu mà đã đỏ

hết cả mặt rồi.

-Hôm qua, sao cậu không trả lời tin nhắn của tớ vậy?- Huy hắng giọng, hỏi thật nhẹ, giống như cậu sợ làm

nó giật mình vậy.

Nhưng không, 1 đứa đang chìm trong mơ màng như nó thì vẫn giật mình như thường.

Tin nhắn? À, mấy tin nhắn cuối nó chỉ đọc chứ không trả lời thật.

-Tại tớ ngủ quên, xin lỗi vì đã làm cậu phải chờ- nó cúi đầu nhận lỗi.

-Không sao, nhưng lần sau đừng ngủ quên kiểu đó nhé, sẽ không tốt cho

sức khoẻ đâu- Huy lại cười, và lại xoa đầu nó như trẻ con. Nếu là người khác, nó sẽ không ngại ngần mà dần cho chúng 1

trận. Nhưng người đó lại là Huy, và nó thì đang trôi dạt trong

hạnh phúc mất rồi.

-Tớ biết rồi- nó gật nhẹ đầu.

-Ngày mai là valentime rồi nhỉ?- Huy bỏ tay khỏi đầu nó, hỏi bâng khuơ.

-Ừ- nó lại tiếp tục gật đầu. Huy hỏi vậy là có ý gì nhỉ? Hay là...

-Vậy... Anh Anh có muốn đi chơi cùng tớ không?- Huy nhìn nó mong chờ,

ngoài mặt thì tỏ ra bình tĩnh nhưng trong lòng lại đang nóng

như lửa cháy. Cậu đã tỏ rõ thành ý như vậy rồi, mong rằng nó đừng có từ chối.

-Hở, à ừ

Yes, thật đúng với những gì nó đang mong chờ. Nó bất ngờ nhưng ngay sau đó lại "ừ" trong

hạnh phúc, trái tim nhỏ bé của nó đang ngập tràn 1 màu

hồng-màu của hạnh phúc, khi mhìn vào ánh mắt mong chờ của

cậu, là nó đã biết rằng cậu cũng đang có ý với nó. Thế là

kế hoạch của nó lại đi thêm được 1 bước tiến lớn nữa rồi.

Chỉ 1 tiếng "ừ" nhẹ của nó mà như trút được gánh nặng trong

người cậu. Huy cười thật tươi, nắm nhẹ lấy bàn tay thon dài

của nó kéo đi.

Nó vui mừng vì kế hoạch của mình mà không

hề hay biết rằng, nó đang từ từ, từng bước rơi vào kế hoạch

của Huy và 4 người kia đã cất công suy nghĩ suốt mấy ngày qua.

~~~

Vừa trở về đã thấy mấy đứa trong lớp ra đứng đầy hành lang, bọn

họ đang nhìn cái gì đó vui lắm thì phải, mỗi chốc lại thấy

ồ lên với nhau.

Nó tò mò đi đến hỏi Lan:

-Bọn mày đang nhìn cái gì đấy?

-Nhìn hoa khôi hành hạ bạn trai, hay lắm-Lam hớn hở, kéo tay nó lại gần rồi chỉ xuống dưới sân.

Ở phía dưới, 1 anh chàng nhìn khá đẹp trai đang chạy hùng hục

mấy vòng sân, vừa chạy miệng vừa hoạt động hết công suất nhằm mong người ngồi trên ghế đá kia bỏ qua.

-Trời ơi em tha cho anh đi mà, anh biết lỗi rồi, anh hứa sẽ không tái phạm nữa đâu, tha cho anh đi anh mệt lắm rồi.

-Anh em gì chứ, nên nhớ là chúng ta bằng tuổi đấy.

-Nhưng em là bạn gái anh mà, người yêu chẳng lẽ đi xưng mày-tao, tớ-cậu?

-Nếu yêu tôi anh đã chẳng đi mời đứa con gái khác ăn sáng. Ngoan

ngoãn chạy hết 3 vòng sân nữa đi, tôi sẽ suy nghĩ lại mà tha

cho anh, để xem anh còn giám nữa không.

-Bà xã à, em ác quá đấy.

Người con gái ngồi trên ghế đá kia chẳng xa lạ gì với nó cả, bởi

vì đấy chính là người nó vừa khen đẹp lại còn tốt bụng tối

qua. Còn người đang chạy kia chắc là người mà tối qua nó thầm

ngưỡng mộ vì độ tốt số của anh chàng khi yêu được cô nàng

tuyệt vời kia. Nhưng xem ra cái gì cũng có 2 mặt của nó cả, 1

người con gái càng xinh đẹp, càng tốt bụng thì lúc ghen lại

càng kinh khủng hơn người thường, "vì đơn giản những điều tốt

đẹp họ đều mang đi phân phát hết rồi còn đâu"

Ở ngay bên cạnh, Quân ghé tai Huy nói nhỏ:

-Mày thấy sao? Có nên suy nghĩ lại vấn đề yêu 1 cô nàng là hoa khôi

không? Tao thấy Anh Anh của mày cũng có tố chất giống chị hoa

khôi kia lắm.

Huy nhăn mặt, cốc rõ kêu vào đầu cái người vừa phát ngôn linh tinh.

-Suy nghĩ lại cái đầu mày ấy, chuyện tao nhờ bọn mày chuẩn bị đến đâu rồi?

-Ok rồi, đến mai chỉ cần trang trí nữa là xong. Mà bà giáo gọi

bọn mày xuống phòng hội đồng làm gì đấy? Lại gây hoạ à?

-Hoạ gì, gọi xuống lấy điểm vào sổ hộ bà ấy ý mà, vụ lần

trước tao vẫn còn tức đấy.- Huy lườm Quân, đừng tưởng vụ lần

trước cậu không biết gì, chơi với nhau bao nhiêu lâu cậu chỉ cần nhìn qua đầu tóc rối mù tối hôm đấy là cậu đã biết bọn họ

giở trò rồi. Chỉ tội cho nó, vẫn chẳng biết rằng mình đang

ghánh tội hộ kẻ khác.

-Mày tinh ghê-Quâng gãi đầu cười trừ, trong lòng tự hỏi không biết cậu ăn cái gì mà tinh thế???

~~~

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...