Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tiểu Trù Nương Ở Biên Quan

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kỳ Bài quan tiếng như chuông lớn làm hơn phân nửa người của Hỏa Đầu doanh đều nghe thấy được.

Các phụ bếp cùng mấy nữ nhân chung doanh trại đang bận rộn rửa rau chuẩn bị đồ ăn đều kinh ngạc mà hướng Xuân Hương nhìn qua.

Có xem thường có kinh ngạc cũng có cười trên nỗi đau của người khác.

"Phi! Nguyên lai dĩa thịt viên ngày đó nàng ta cầm về là nhờ vậy mới có!" Nữ nhân đêm qua bị Xuân Hương bạt tai hướng về phía nàng ta chửi một tiếng.

"Dám mạo nhân công lao của Khương sư phụ để nhận thưởng của Đại tướng quân, đã vậy còn làm ra vẻ, thật là không muốn mặt!"

Nhóm nữ nhân có giao hảo cùng Xuân Hương đều thấy ngượng ngùng, tự biết không còn mặt mũi nên giờ phút này không dám thay nàng ta nói chuyện.

Xuân Hương xưa nay thích nhất là sĩ diện nhưng bây giờ cũng không còn tâm tư lo người khác nhìn mình ra sao.

Nàng ta không biết mạo nhận ban thưởng phải chịu tội như thế nào nhưng nếu phải gánh thêm một cái mạng thì nhất định không còn đường sống.

Xuân Hương bị hai binh lính áp lấy, liều mạng giãy dụa, giật ra cuống họng kêu khóc cầu khẩn: "Oan uổng a quân gia, ta không có —— "

Kỳ Bài quan bởi vì hôm qua làm việc thất trách mà sáng nay đã bị thủ trưởng hung hăng quở trách một trận, hiện giờ một bụng hỏa khí còn nghe Xuân Hương không biết xấu hổ kêu oan thì tức giận đạp một cước vào bụng nàng ta: "Ồn ào cái gì, cái bộ dạng đê tiện của ngươi lão tử vẫn còn nhớ, không tới mức nhận nhầm người."

Xuân Hương chỉ cảm thấy một cước kia đá nàng ta đến ruột đều muốn đứt từng đoạn, trong bụng quặn đau, dạ dày lăn lộn, bữa cơm đêm qua cơ hồ đều muốn phun ra, thanh âm kêu la trong nháy mắt nhỏ xuống.

Mấy nữ nhân trong doanh trại Hồ Dương Lâm ngày đó đều nhìn thấy Kỳ Bài quan ở ngoài cửa đợi Xuân Hương, bây giờ chuyện bại lộ nên các nàng cũng liền đem đầu đuôi liên hệ, nhìn về Xuân Hương ánh mắt càng thêm khinh bỉ.

Lúc Lưu Thành nghe thấy tiếng hét lớn của Kỳ Bài Quan đã cảm thấy không ổn, vừa đi ra doanh trại đã bắt gặp Xuân Hương bị mang đi, trong mắt hắn ta không khỏi cũng có mấy phần bối rối.

Xuân Hương khóe mắt liếc qua quét đến Lưu Thành, hướng lấy hắn ta vươn tay, thê lương kêu to: "Cứu ta —— cứu ta —— ".

Bạn đang đọc truyện tại -- TRUMtruyen.

NE T --

Lưu Thành sợ lui về sau nửa bước, trong lúc mọi người đều hướng tới xem náo nhiệt thì hắn ta lại trốn ở phía sau cùng, người bên ngoài cũng không nhìn ra Xuân Hương là đang gọi hắn.

Thấy Lưu Thành như vậy, Xuân Hương đột nhiên tựa như phát điên muốn hướng bên này chạy tới, tiểu binh áp giải xém không túm được, buồn bực đạp cho nàng ta mấy phát, Xuân Hương bị đá đến đứng cũng không vững, trên bụng lại bị đánh mấy quyền, cũng không còn khí lực hô, giống như cái bao tải mà bị kéo đi.

Lưu Thành nhìn xem một màn này, lặng yên không tiếng động từ trong đám người thối lui.

Hắn ta đi tìm mặt sẹo mụn, muốn hỏi sự tình đêm qua nhưng tìm khắp cả Hỏa Đầu doanh cũng không tìm thấy người.

Lưu Thành đành phải hỏi người ở chung doanh trướng với mặt sẹo mụn: "Chu lăng tử, có thấy mặt sẹo mụn không?"

Phụ bếp bị hắn ta hỏi lắc đầu: "Hôm nay sáng sớm dậy đã không thấy rồi.

Không biết lại chạy đi nơi nào lười nhác.

Lưu ca ngươi tìm mặt sẹo mụn có việc sao?"

Lưu Thành nghe mặt sẹo mụn một đêm không về trong lòng lập tức lại chìm mấy phần, chỉ miễn cưỡng ứng phó hai câu: "Không có việc gì, chính là sáng giờ không thấy tiểu tử kia nên mới hỏi một chút.

Ngươi đi mau đi."

Hắn ta càng nghĩ càng hoảng, bất luận là sự tình mặt sẹo mụn bên kia bị bại lộ, hay là Xuân Hương bên này bị thẩm tra đều có thể đem mình khai ra.

Cách duy nhất là trước khi quân doanh tới đây bắt người thì bỏ trốn trước.

Nhưng đào quân là đại tội, đại doanh Tây Châu phòng thủ sâm nghiêm, chỉ sợ còn chưa kịp chạy thoát đã bị bắn thành cái cái sàng.

Xin nghỉ rời đi quân doanh cũng phải báo trước một ngày, hiện tại chỉ có cách lợi dụng Triệu Đầu Nhi mới có thể quang minh chính đại ra khỏi quân doanh.

Triệu Đầu Nhi quản lý Hỏa Đầu doanh nên thường xuyên để người ra ngoài đi mua nguyên liệu nấu ăn.

Nếu lấy được mộc bài của Triệu Đầu Nhi thì lính gác ở cửa doanh sẽ không hoài nghi.

Lưu Thành nghĩ vậy lập tức quyết định đi trộm mộc bài.

Triệu Đầu Nhi sáng nay đã vội vàng cùng người của Đại tướng quân cử qua nói chuyện cơm nước của tướng sĩ.

Lưu Thành là đồ đệ của đầu bếp Lý, Triệu Đầu Nhi đương nhiên sẽ không phòng bị.

Hắn ta bèn lấy cớ hỗ trợ mà dễ dàng trộm mộc bài về tay.

Dù đã thành công nhưng Lưu Thành vẫn thấy rất bất an, hắn ta trộm nhìn thoáng qua mộc bài trong lòng bàn tay, tim đập liên hồi.

Hiện tại chỉ cần tìm lý do rời đi Hỏa Đầu doanh, lại quay về phòng cầm năm mươi lượng bạc liền có thể trực tiếp rời đi quân doanh!

Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Wattpad @mint4497.

Đúng lúc này, sau lưng truyền đến một tiếng quát khẽ: "Lưu Thành!"

Lưu Thành mồ hôi lạnh trên trán đều chảy xuống, hắn ta cuống quít đem mộc bài thu vào trong tay áo, quay đầu nhìn thấy người gọi không phải Triệu Đầu Nhi mà là đầu bếp Lý mới thở dài một hơi.

Trên mặt miễn cưỡng nặn ra nụ cười: "Sư phụ, ngài gọi ta."

Đầu bếp Lý già nua mặt đầy nếp nhăn, hắn bình thường ăn nói đều có ý tứ, nhưng hôm nay so với bình thường còn muốn nghiêm khắc mấy phần.

Hắn nhìn Lưu Thành một chút: "Ngươi đi theo ta, ta có chuyện muốn hỏi ngươi." Nói xong liền chắp tay sau lưng quay người rời đi.

Lưu Thành tưởng đầu bếp Lý thấy được mình cùng Xuân Hương nói chuyện ban nãy, tâm đều nhanh từ cổ họng mà muốn nhảy ra, hắn ta đi sau lưng đầu bếp Lý, lưng rét run, dưới chân như nhũn ra.

Đầu bếp Lý một mực dẫn Lưu Thành đi vào tới chỗ cất đồ không có người rồi mới dừng lại.

Hắn ngồi xuống ghế, nhấc lên ấm trà chuẩn bị châm trà.

Lưu Thành thấy thế bước lên phía trước một bước tiếp nhận ấm trà: "Sư phụ, để ta tới."

Đầu bếp Lý nhận chén trà lại không uống, hắn nhìn đồ đệ đã theo mình gần mười năm, ánh mắt ảm đạm phức tạp: "Từ lúc ngươi mười hai tuổi đã dâng trà bái ta làm sư phụ, mười năm này trà ta uống đều là qua tay ngươi.

Ai mà biết được, trà trong chén có ngày thêm thứ gì đâu."

Lưu Thành vốn đã thấp thỏm lại nghe đầu bếp Lý lời nói có mang theo thâm ý thì từng hạt mồ hôi lớn chừng hạt đậu liền từ thái dương lăn xuống.

Hắn ta miễn cưỡng duy trì cười, nói: "Đồ nhi nghe không hiểu lời của sư phụ."

Đầu bếp Lý buông xuống chén trà, nói: "A Thành, ngươi thành thật nói cho sư phụ, ngươi có làm chuyện gì không phải với sư phụ hay không?"

Lưu Thành quỳ trên mặt đất, một mặt bi thương: "Sư phụ, ngài chính là phụ mẫu tái sinh của ta, ta nếu làm sự tình gì có lỗi với ngài thì lương tâm chẳng phải đã bị chó tha đi.""

Đầu bếp Lý nhắm mắt che giấu thất vọng: "Ta vốn định cho ngươi một cơ hội.

Ngươi biết ta có một bệnh cũ, chỉ cần ăn thứ gì có bột đậu liền tiêu chảy, trong Hỏa Đầu doanh này ngoại trừ ngươi ra, đến cả lão Triệu cũng không biết việc này..."

Lưu Thành quỳ ôm lấy chân đầu bếp Lý, khóc ròng nói: "Sư phụ, ta oan uổng! Hôm qua là sinh thần của của mẹ già ta nên ta mới đặc biệt xin nghỉ về nhà thăm bà.

Hôm qua ta không có ở Hỏa Đầu doanh, làm sao động vào chén trà của ngài được"

Ánh mắt đầu bếp Lý triệt để lạnh xuống: "Nãy giờ ta chưa nói gì, làm sao ngươi biết bột đậu kia là bỏ vào trong trà?"

Lưu Thành không ngờ mình lại lỡ miệng, cúi đầu thấp xuống che dấu âm ngoan trong mắt.

Việc đã đến nước này, nếu lão đầu tử vội vàng tìm chết thì cũng không thể trách hắn ta được!

Đầu bếp Lý còn chưa biết Lưu Thành đã động sát tâm, trong lòng thấy khó chịu mà quay mặt chỗ khác nói: "Duyên phận thấy trò giữa ta và ngươi xem như đến đây là chấm dứt, ngươi về sau...!Ách..."

Hắn còn chưa dứt lời bỗng nhiên bị Lưu Thành bóp chặt cổ, vấp cái ghế mà cùng nhau ngã xuống đất.

Hắn ra sức giãy dụa nhưng không địch lại khí lực của Lưu Thành.

Lưu Thành bóp lấy cổ của hắn, lúc này nào còn bộ dáng thành khẩn như vừa nãy.

Mặt dữ tợn như đối đãi kẻ thù: "Ngươi cái lão bất tử! Ta ở dưới tay ngươi bị sai bảo la mắng mười năm, ngươi thế nhưng nửa điểm trù nghệ cũng chưa từng truyền thụ cho ta, còn dám nói mình đối với ta có ân."

Đầu bếp Lý căn bản nói không ra lời, hít vào thì nhiều mà thở ra không bao nhiêu, mắt chỉ còn tròng trắng, cũng không còn sức mà đẩy tay Lưu Thành ra.

Đúng lúc này, phía ngoài có truyền đến tiếng nói chuyện..

"Lúc nãy Lý sư phó mang theo đồ đệ Lưu Thành hướng tới bên này, không biết quân gia ngài tìm Lưu Thành là vì chuyện gì?"

Lưu Thành nghe tiếng bước chân lộn xộn cảm thấy hoảng hốt, thấy đầu bếp Lý không còn cử động nữa thì buông tay ra, không biết là hôn mê hay là tắt thở, nhưng hắn ta không còn thời gian để kiểm tra.

Hắn ta tiện tay vớ một thanh chủy thủ vạch phá trướng vải phía sau quân trướng hốt hoảng chạy trốn..

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tiểu Trù Nương Ở Biên Quan
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...