Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tìm cha mới cho con nào

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

16.

Sau khi trở về nhà, thói quen thường ngày của Tiểu Ngọc là xem phim hoạt hình hoặc đọc sách một lúc.

Nhưng hôm nay vừa bước vào cửa, thằng bé đã ngồi trên ghế sofa, hai cánh tay nhỏ bé ôm gối trong tay, yên lặng.

Nó hẳn là đã hiểu ra điều gì đó.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.

Ký tên: והצלחהמאמץ

Tôi ngồi cạnh thẳng bé, ôm lấy chàng trai nhỏ bé của tôi vào lòng.

Nó vẫn luôn khinh thường khóc nhất, nhưng bây giờ hai mắt nhanh chóng đỏ lên, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu bắt đầu rơi xuống không ngừng.

"Mẹ, con không phải con ruột của bố đúng không?"

Tôi mím môi, không biết nên giải thích thế nào, chỉ có thể nhìn Chu Chỉ đang cắt trái cây trong bếp, cầu cứu.

Chu Chỉ nhanh chóng bước ra khỏi phòng bếp, vẻ mặt bình tĩnh như mọi khi.

Anh lấy một miếng trái cây đưa cho Tiểu Ngọc, thằng bé lắc đầu, thầm nói không muốn ăn.

Chu Chỉ đặt trái cây trở lại đĩa, bình tĩnh nói:

"Người vừa rồi đúng là cha ruột của con."

Tôi sững sờ một lúc, nhưng không ngờ anh lại trực tiếp nói với thằng bé.

Tiểu Ngọc đang dựa vào cánh tay tôi, lập tức bật khóc như mưa lớn, nhưng sau đó lại bị những lời tiếp theo của Chu Chi ngắt lời.

"Bố cũng là bố của con. Mặc dù chúng ta không có quan hệ huyết thống, nhưng con là do mẹ con cùng bố nuôi dưỡng."

Lòng bàn tay Chu Chỉ hướng lên trên, vuốt ve đầu đứa trẻ, lông mày vốn luôn lạnh lẽo lại trở nên dịu dàng và mềm mại lạ thường.

"Khi con chào đời bố còn quá trẻ. Lần đầu tiên bố được làm bố, bố đã chuẩn bị rất nhiều thứ. Nhưng khi ôm con vào lòng, bố mới nhận ra rằng còn rất nhiều điều bố chưa chuẩn bị."

"Mỗi ngày sau khi con chào đời, bố đều nghĩ rằng bố phải nuôi dạy con thật tốt, vì con là con của bố."

"Tiểu Ngọc, dù chúng ta có cùng huyết thống hay không, con vẫn là bảo bối của bố."

Tiểu Ngọc dùng đôi tay nhỏ lau nước mắt, khuôn mặt đỏ bừng có chút ngượng ngùng.

Thằng bé oằn người trườn xuống khỏi người tôi, lao mình vào vòng tay rộng rãi, dịu dàng của Chu Chỉ.

Nó ghé vào tai anh thì thầm: "Bố ơi, con yêu bố."

Chu Chỉ hôn lên má nó, thấp giọng nhẹ nhàng nói: “Bố cũng yêu con, Tiểu Ngọc mãi mãi là con cưng của bố.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Vẫn là bố biết cách dỗ dành con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tim-cha-moi-cho-con-nao/chuong-23.html.]

Điều tôi không ngờ là Tiểu Ngọc kiên cường hơn tôi nghĩ.

"Bố."

Tiểu Ngọc đột nhiên ngẩng đầu khỏi trong lòng anh, chớp chớp đôi mắt to, nghiêm túc nói thêm: “Mẹ cũng là bảo bối của bố.”

Chu Chỉ sửng sốt một chút, vô thức nhìn tôi, sau đó gật đầu với Tiểu Ngọc.

"Đúng, mẹ cũng là bảo bối của bố."

Mặt tôi nóng bừng không thể giải thích được, tôi cũng rất cảm động.

Sau khi kết hôn với Chu Chỉ, ấn tượng đầu tiên của tôi là anh là một bác sĩ nghiêm túc, tập trung vào công việc, nhưng lại là người không hiểu được cảm xúc.

Nhưng sau khi ở cùng anh một thời gian dài, tôi phát hiện ra trái tim anh thực ra rất mềm yếu.

Chu Chỉ rất tiết kiệm chi phí ăn uống, quần áo. Trước khi nhận được giấy chứng nhận kết hôn, anh nói rằng thực ra anh không có nhiều tiền tiết kiệm.

Anh chủ động giải thích rằng với tư cách là một bác sĩ, anh thường gặp những bệnh nhân không đủ khả năng điều trị.

Vì thế mỗi tháng anh đều bí mật đưa một phần ba số tiền lương của mình cho bệnh nhân nghèo.

Chu Chỉ cũng rất tôn trọng ý kiến ​​của tôi. Anh nói từ nay trở đi, thẻ lương của anh sẽ do tôi giữ và tôi sẽ phân phát toàn bộ phí sinh hoạt của anh.

Tôi không chấp nhận điều đó. Thứ nhất, chúng tôi chỉ là một cuộc hôn nhân hình thức. Thứ hai, những gì anh làm là một điều tốt, tôi nên ủng hộ anh.

Khi tôi mang thai Tiểu Ngọc, anh sẽ cùng tôi khám thai, cùng trao đổi chi tiết với bác sĩ về cách điều chỉnh chế độ ăn uống, nghỉ ngơi, tập luyện của tôi.

Sau khi tôi sinh Tiểu Ngọc tôi không tự chủ được trong việc vệ sinh, Chu Chỉ chẳng những không cau mày khó chịu vì mùi hôi. Mà anh còn đồng hành cùng tôi trong suốt quá trình ở cữ. Khiến cho bác sĩ chăm sóc riêng của tôi hết lời khen ngợi.

Tiểu Ngọc còn nhỏ, Chu Chỉ đi học một khóa chăm sóc trẻ sơ sinh. Bất cứ khi nào có thời gian, anh đều nghiên cứu thực phẩm bổ sung dinh dưỡng và trau dồi những sở thích, sở thích khác nhau của Tiểu Ngọc nên tính cách hiện tại của Tiểu Ngọc rất giống anh.

Vốn dĩ tôi nghĩ hôn nhân hình thức có nghĩa là hai người sau khi kết hôn không liên quan gì đến nhau.

Nhưng Chu Chỉ luôn hoàn thành vai trò một người chồng, người cha của mình một cách rất nghiêm túc, điều này khiến tôi ngày càng phụ thuộc vào anh hơn.

Cho dù đó là về thói quen sống hay cảm xúc.

Kỳ Ngộ đến gặp tôi và cầu xin tôi quay lại với nhau nhưng tôi không đồng ý vì tôi đã không còn tình cảm với hắn từ lâu.

Cũng bởi vì tôi đã yêu Chu Chỉ một cách vô thức.

Nhưng tôi hiểu anh ấy là người như thế nào.

Cách anh ấy nhìn tôi không hề thể hiện chút tình cảm nam nữ nào cả.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tìm cha mới cho con nào
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...