Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÌM VÂN CẢNH

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe tin Thôi Cẩm Chi rơi xuống nước, ta lập tức sai nha hoàn Lục Tranh đi tìm người biết bơi.

Lại với lấy một cây sào dài, đưa về phía Thôi Cẩm Chi đang hoảng loạn quẫy đạp giữa hồ.

Nhưng ngay giây kế tiếp, một lực mạnh đập thẳng vào vai ta từ phía sau.

Ta không kịp trở tay, người nghiêng hẳn về phía trước.

“Bõm” một tiếng, liền rơi vào làn nước lạnh buốt.

“Cẩm Chi!”

Là tiếng của Vân Sách.

Ở rất gần, vậy mà chớp mắt đã xa dần.

Kẻ đang vùng vẫy giữa mặt hồ giờ lại thành ra là ta.

Lục Tranh quay lại rất nhanh, trông thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức hoảng hốt kêu lên:

“Quận chúa!”

Cuối cùng, hai nội thị mới vớt được ta lên bờ.

Y phục ướt đẫm, sắc mặt tái nhợt, hình dạng vô cùng chật vật.

Có lẽ vì động tĩnh quá lớn, xung quanh vốn vắng vẻ dần dần tụ lại một vòng người.

Lục Tranh hấp tấp khoác áo choàng cho ta, vừa run rẩy vừa nghẹn ngào:

“Sao quận chúa đang yên đang lành lại rơi xuống nước?”

Tai ta ù đi, chẳng nghe rõ lời nàng nói, chỉ ngơ ngác dõi mắt nhìn về phía trước.

Vân Sách nhận lấy áo choàng từ tay tuỳ tùng.

Nam nhân xưa nay luôn trầm ổn, lãnh đạm với hết thảy, nay lại hiện vẻ hoảng loạn rõ rệt.

Hắn dùng áo choàng quấn lấy thân mình ướt sũng của Thôi Cẩm Chi, ôm ngang lấy nàng, bước gấp về phía gian phòng ở gần đó.

Lục Tranh hối thúc ta đi thay y phục, ta mới thu lại ánh mắt đang dõi theo bóng lưng Vân Sách.

Trong lòng nghẹn lại một cảm giác khó tả, vừa se thắt, vừa nặng nề.

Chuyện ta rơi xuống hồ chẳng bao lâu liền truyền đến tai mẫu thân.

Người hấp tấp chạy đến, mang theo lo lắng mà nhẹ giọng trách ta vài câu.

Việc này còn kinh động đến Công chúa, người là di mẫu của ta, người cũng buông chén rượu còn dang dở để đến thăm.

Đầu xuân còn lạnh, thái y chưa kịp tới, thân thể ta đã phát sốt.

Mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy có một nhóm người đến bên cạnh rồi rời đi.

Đợi đến khi ta hoàn toàn khỏe lại, mới từ miệng Lục Tranh biết được:

Ngày hôm sau khi ta rơi xuống hồ rồi phát sốt, Vân Sách đã đích thân đến phủ nhận lỗi với phụ thân ta.

Thì ra, hôm đó hắn biết rõ là chính mình đẩy ta ngã xuống hồ.

Ta mang theo một tia mong mỏi, khẽ hỏi Lục Tranh:

“Vân Sách… hắn có từng đến thăm ta không?”

Lục Tranh khựng lại, im lặng hồi lâu.

Ta đã hiểu.

Nỗi thất vọng và buồn bã vì tâm ý không được hồi đáp, rốt cuộc cũng dâng đầy trong hôm ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tim-van-canh/chuong-1.html.]

Ta ôm đầu gối, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Có lẽ không nén được, Lục Tranh khẽ nói:

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

“Chuyện hôm Vân tướng quân nhảy xuống nước cứu Thôi cô nương đã truyền khắp kinh thành. Lại có lời đồn hai người họ từng có đụng chạm da thịt, còn nói Thôi cô nương tâm thuật bất chính, cố ý ngã xuống hồ.”

“Nghe nói sau khi tướng quân biết được, liền nổi giận, bắt kẻ tung tin đem tới Đại Lý Tự.”

Lục Tranh khẽ thở dài:

“Chưa từng thấy Vân tướng quân tức giận đến vậy.”

Ta khẽ nói:

“Bởi vì trân trọng.”

“Cho nên không đành lòng để nàng ta phải chịu lời gièm pha.”

Ta lại nhớ đến những lần trước kia, mặt dày đến hỏi hắn thích kiểu nữ tử như thế nào.

Mỗi lần như vậy, hắn lại càng trầm mặc hơn thường lệ.

Nay nghĩ lại, chỉ là vì hắn đã có người trong lòng.

Người đó… chính là Thôi Cẩm Chi – nữ tử hắn để trong tim.

Lục Tranh đứng một bên giúp ta chuẩn bị y phục:

“Quận chúa, xe ngựa đến doanh trại đã chờ ngoài phủ, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát.”

Ta cúi đầu, đáp khẽ:

“Hôm nay không đi doanh trại nữa.”

Lục Tranh hơi sững người:

“Quận chúa không đi ạ?”

Nàng sợ rằng đã nghe nhầm, liền hỏi lại ta để xác nhận

Bởi từ trước đến nay, cách ba ngày là ta lại đến doanh trại một chuyến, bất kể gió tuyết mưa sa, chỉ để được gặp Vân Sách – người quanh năm luôn ở doanh trại.

Lục Tranh vẫn chưa dám tin:

“Quận chúa trước kia, dù đang bệnh cũng muốn đi… thật sự không đi nữa ư?”

Ta lặp lại, giọng rất nhẹ:

“Không đi.”

“Về sau… cũng không đi nữa.”

Chẳng bao lâu sau, di mẫu tới.

Người vận xiêm y rực rỡ, trông thấy ta mặt mày ủ rũ thì lộ vẻ hận sắt không thể thành thép, kéo ta dậy nói:

“Mau mau trang điểm chải chuốt, di mẫu đưa con đi mở mang tầm mắt.”

Ta bị nha hoàn vây quanh trang điểm.

Đến khi thay xong bộ xiêm y rực rỡ mà di mẫu dặn dò, liền lên xe ngựa.

Suốt dọc đường, lòng ta lơ đãng, chẳng buồn hỏi người sẽ đưa mình đi đâu.

Mãi cho đến khi xe dừng lại, di mẫu nắm tay ta, mỉm cười dặn dò:

“Yểu Yểu, ta chỉ nói với mẫu thân con là đưa con đi chơi hội chùa, con chớ có để lộ đấy.”

Ta còn chưa kịp hiểu rõ ý tứ trong lời bà, đã bị đưa vào nhã gian trên lầu tửu lâu trước mặt.

Không bao lâu, rượu ngon món quý đã được dâng lên đầy bàn.

Ta đưa mắt nhìn chén rượu gần bên, lặng lẽ liếc mắt về phía di mẫu.

Di mẫu liền bắt được ánh mắt ấy, liếc ta một cái, cười bảo:

“Uống đi, ta đảm bảo không méc phụ mẫu con đâu.”

Nghe vậy, ta yên tâm nâng chén, thử nhấp một ngụm nhỏ.

Hương rượu thơm nồng, hậu vị ngọt ngào.

Ta không kìm được, lại khẽ nhấp thêm mấy ngụm.

Di mẫu nhìn dáng vẻ ấy thì bật cười, phất tay ra hiệu cho nha hoàn bên cạnh:

“Đều mời lên cả đi.”

Cửa nhã gian mở ra.

Ta vừa ngẩng đầu khỏi chén rượu, trông thấy bốn năm thiếu niên diện mạo xinh đẹp bước vào, lập tức sững sờ chẳng nói thành lời.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÌM VÂN CẢNH
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...