Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tinh Lạc Ngưng Thành Đường

Chương 67

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên một chòm cô tinh khác, sao rơi như mưa.

Dưới chiếc dù tua rua, Triều Phong truyền qua một túi rượu: "Bên trong có rượu Thiệu Hưng ấm, công chúa uống một ngụm nhỏ, để xua đi cái lạnh còn sót lại."

Thanh Quỳ nhận lấy, thực sự nhấp một ngụm nhỏ. Một cảm giác ấm áp từ trong dạ dày lan rộng đến tứ chi xương cốt, nàng ngẩng đầu nhìn sao băng bay lả tả mà rải rác. Tiếc là vầng thái dương xa tận cuối chân trời.

Từ nhỏ đến lớn, nàng chỉ biết chính mình sẽ đi tới Thần tộc, gánh vác trên lưng sự kì vọng của cả Li Quang thị, trở thành Thần tộc Thiên phi, thậm chí là Thần hậu tương lai.

Nhưng hiện tại, bản thân mình lại rơi vào Ma tộc, chỉ có thể ở trên khối cô tinh hoang vắng này, đưa mắt nhìn ngắm sao băng Thiên giới phía xa xa.

Thanh Quỳ nhíu mày, chẳng qua là vừa nghĩ đến Dạ Đàm, nàng liền cảm thấy toàn thân đau nhức. Dạ Đàm...... muội ấy bị thương sao?

Nàng trong lòng hoảng sợ, Triều Phong lập tức phát hiện, hắn hỏi: "Công chúa có tâm sự à?"

Thanh Quỳ đương nhiên sẽ không nói cho hắn là tâm sự gì, nàng nói: "Tình cảnh này, khiến người ta cảm khái ấy mà. Đáng tiếc hôm nay không mang theo đàn."

Triều Phong ngạc nhiên: "Công chúa cũng biết đánh đàn á?"

Thanh Quỳ đương nhiên biết.

Cả Li Quang thị đều cho rằng Thái tử Thiên giới là Thiếu Điển Hữu Cầm, mà pháp bảo bản mạng của Thiếu Điển Hữu Cầm chính là Hi Thị cầm. Nàng sao có thể không học đàn cho được?

Nàng nói: "Có biết một chút thôi."

Triều Phong mỉm cười duỗi tay ra, giữa linh thuyền, một cây đàn cổ màu đen như được triệu hoán, trong nháy mắt bay ra, dừng ở giữa cánh tay hắn. Triều Phong ôm đàn trong lòng, dẫn Thanh Quỳ đi vài bước, phía trước còn có cả bàn để đàn.

"Đây là của người nào truyền lại?" Thanh Quỳ ngạc nhiên nghi ngờ, nơi này giống như đã từng có người tới.

Triều Phong nói: "Mẫu phi ta."

Thanh Quỳ hiểu ra, nàng ở trước bàn ngồi xuống, Triều Phong bố trí đàn cho nàng, thậm chí điểm chút hương thơm lên đàn, vì để khử mùi. Bàn tay trắng nõn của Thanh Quỳ gẩy dây cung, đàn dường như hiểu được, ung dung đáp lại. Nhớ thương, lo lắng, lại cứ một mực không thể tránh được. Nàng nhìn về cô tinh mênh mông kia, giao hết tâm sự vào tiếng đàn.

Triều Phong cầm dù cho nàng, nhìn sao rơi xuống, giai nhân như ngọc, tiếng đàn bên tai từng đợt từng đợt, như gợn sóng ở nơi vũ trụ sâu thẳm.

Mà bên kia, Dạ Đàm ngay cả sức lực mắng chửi người cũng chẳng còn.

Ngân hà bao la, sao băng rơi xuống thành mưa, giống như pháo hoa giữa vũ trụ mênh mông. Triều Phong đang nghe đàn, Thanh Hành quân một mình uống rượu. Tử Vu tay trái ôm Đế Lam Tuyệt, tay phải ôm Man Man ngắm sao. Chư thần cùng bằng hữu nâng chén, cùng nhau thưởng thức thời khắc tráng lệ này.

Chỉ có Dạ Đàm nằm ngửa mặt ở trên cô tinh hoang vắng, vẫn không nhúc nhích, giống như con chó chết trôi. Đi tiêu quá nhiều lần, nàng đã sắp bị mất nước.

Huyền Thương quân đứng ngay ở bên cạnh, mãi cho đến khi nàng quả sự là mắng tới thành người bất động, hắn rốt cuộc nói: "Trở về thôi."

Dạ Đàm thực sự rất muốn cắn chết hắn: "Nếu như trên đường trở về, ta không may chết đi. Sẽ không làm phiền quân thượng đắp mộ đâu."

Huyền Thương quân tự biết đuối lý, cúi người đặt viên đá ấm nóng vừa tìm thấy vào trong lòng nàng, chỉ nói một câu: "Nhắm mắt lại."

Sau đó, Dạ Đàm liền cảm thấy trước mắt tối sầm lại, thân thể mất trọng lượng, bên tai như sắt đá nứt toác, nổ vang kinh thiên. Sao trời xoay chuyển, không gian vặn vẹo. Dạ Đàm mắt mở trừng trừng nhìn thấy dòng khí nghịch chuyển, vô số thiên thạch cùng bụi bậm nổi lửa, phần phật thiêu đốt. Huyền Thương quân ôm nàng, xuyên qua lửa cháy cùng những vì sao đó, sấm chớp nhường đường, gió mạnh gào thét, mưa như trút nước.

Dạ Đàm muốn hét lên nhưng còn chưa kịp mở miệng, đã về đến trước Nam Thiên môn.

Cả Thiên giới nổi cuồng phong bão tố, sấm sét nổ vang giống như trời long đất lỡ. Mưa đá dội xuống, tựa như nắm tay của tiểu hài tử. Vì thế mà Thần tộc vừa xem mưa sao băng xong, đầu tiên là bị mưa to dội cho lạnh thấu tâm can, sau đó lập tức liền bị mưa đá nện cho một trận hỗn loạn.

Chư thần đang tìm đầu sỏ gây nên, chỉ thấy Huyền Thương quân tóc tai bù xù, tay áo hắn phần phật bốc cháy, cứ như vậy mà xuất hiện ở trung tâm sấm sét, thanh thế kinh thiên.

Đợi đến khi mưa to dập tắt ngọn lửa trên người hắn, mọi người lúc này mới thấy rõ, trong lòng hắn còn ôm một người. Là một nữ nhân.

Loại thời điểm này, nữ nhân có thể được hắn ôm vào lòng như vậy, ngoài Thiên phi tương lai ra, thì còn ai vào đây nữa?

Cơn bực tức trong lòng chư thần, đều hoá thành ánh sáng bát quái —— công chúa Li Quang thị này cũng có chút lợi hại nha. Nhanh như vậy đã cùng quân thượng nhà chúng ta ra vào có đôi, khanh khanh ta ta rồi à?

Thanh Hành quân đứng trong mưa, lặng im nhìn Huyền Thương quân ôm Dạ Đàm lại lần nữa biến mất sau màn mưa.

Phía sau, Hồ Tuy mở dù cho hắn, lúc này kéo kéo tay áo hắn: "Nhị điện hạ, công chúa nhà chúng ta đã trở về, ta về Thiên Ba viện trước đây."

Thanh Hành quân ừ một tiếng, Hồ Tuy nhét dù vào trong tay hắn, xoay người chạy vài bước, rồi quay đầu nhìn lại. Thanh Hành quân tiện tay ném dù xuống đất, còn không hề sử dụng Tị Thuỷ (chống nước) chú. Chính là trong nháy mắt, đã bị mưa gió làm cho ướt đẫm.

Hắn dường như có chút không vui.

Thiên Ba viện. Hồ Tuy chạy về trước tiên.

"Công chúa!" Nàng lớn tiếng gọi, "Công chúa! Chả trách cả đêm không thấy người đâu, thì ra là người cùng quân thượng đi ngắm sao nha!"

Nàng tươi cười ra vẻ "Ta biết hết rồi nhé", nhưng mà Dạ Đàm ở trong lòng ngực Huyền Thương quân không hề lên tiếng đáp lại.

Vẻ mặt Huyền Thương quân cũng chẳng có chỗ nào tốt cả, hắn nói: "Đi mời Dược Vương đến đây."

Hồ Tuy a một tiếng: "Quân thượng, công chúa nhà chúng ta bị ốm sao?" Dạ Đàm vẫn không nói lời nào, Hồ Tuy khẩn trương hỏi: "Có phải là lúc xem mưa sao băng bị cảm lạnh không? Ôi chao ta sẽ đi mời Dược Vương ngay đây."

Nàng xoay người chạy về hướng Dược Vương điện. Huyền Thương quân ôm Dạ Đàm đi vào nội điện. Đáng lẽ cũng chẳng có việc gì, nhưng Man Man lại trở về!

Nó quạt cánh, hiển nhiên là tâm tình không tồi. Liếc mắt một cái thấy Huyền Thương quân ôm Dạ Đàm, nó nhất thời bước tới vài bước: "Công chúa! Ngươi lại có thể lén lút cùng ai đó đi ra ngoài à. Hừ." Nó lo nghĩ cho màu sắc chiếc mũ của Thiếu quân nhà mình (*), kỳ quái hỏi, "Mưa sao băng đẹp không?"

(*) Ở đây ý Man Man sợ Thiếu quân của mình bị đội nón xanh, tức bị cắm sừng.

Nó còn chưa nói dứt lời, chỉ mới hỏi như vậy, Dạ Đàm đã oa một tiếng, gào khóc ngay trong lòng Huyền Thương quân.

Man Man sợ tới mức rụt cái đầu chim lại, hồi lâu mới nhỏ giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

Dạ Đàm khóc tới nấc nghẹn từng cơn, vừa khóc lóc vừa gào rú: "Nếu bản công chúa trở thành Thần hậu, sẽ quy định sau này không cho phép ai ở Thiên giới xem mưa sao băng! Ai dám đi, ta liền chọc mù mắt, sau đó lột sạch da, băm hắn thành thịt vụn, xúc ra ngoài cho Hao Thiên Khuyển ăn...... Oa ô......"

Nàng khóc tới thở không ra hơi, cuối cùng giãy dụa xuống giường, tê tâm liệt phế mà quát: "Thả tay ra, bản công chúa muốn đi nhà xí......"

Huyền Thương quân: "......"

Một lát sau, Dược Vương đến.

Hắn đi vào bắt mạch, Huyền Thương quân không theo vào, yên lặng mà chờ ở ngoài điện.

Mãi cho đến khi hắn đi ra, Huyền Thương quân mới hỏi: "Thế nào?"

Dược Vương ra vẻ hoang mang, nói: "Thân thể tổn thương nghiêm trọng do giá rét, sau lại bị bỏng nặng. Còn dùng quá liều sương chứa chì, ngộ độc nghiêm trọng." Dứt lời, hắn không khỏi liếc mắt nhìn trộm Huyền Thương quân một cái.

Vị công chúa này rốt cuộc đã trải qua những gì!!

Nội điện, Hồ Tuy cho Dạ Đàm uống thuốc, Dạ Đàm đau tới không ngừng gào khóc kêu la.

Hồ Tuy lộ ra vẻ mặt u sầu: "Công chúa, người cùng quân thượng không phải đi xem mưa sao băng sao? Sao lại biến thành thế này?"

Dạ Đàm nghe nhắc đến chuyện này liền nước mắt giàn giụa.

Quỷ mới biết ta đã trải qua những gì!!

Trên cô tinh, Thanh Quỳ tấu xong một khúc. Triều Phong cười ôn nhu như nhân tình, trong lòng lại suy nghĩ một chuyện khác —— theo thám báo doanh nghe ngóng được, Li Quang thị Dạ Đàm công chúa vì từ khi sinh ra đã mang điềm xấu, được nuôi dưỡng ở thâm cung. Cả Li Quang thị đều xem nàng như nhọt độc ác lựu, không muốn nhắc tới.

Nhưng mỹ nhân cao quý đoan trang trước mắt, giỏi đánh đàn, tinh thông y thuật, ngây thơ đơn thuần, dịu dàng lương thiện.

Một nữ nhân như vậy, làm sao có thể mang lại điềm xấu được chứ?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tinh Lạc Ngưng Thành Đường
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...