Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tinh Linh Trên Vai Dã Thú

Chương 48

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ở bên ngoài chơi suốt một ngày nên khi về đến nhà, Estes đã hoàn toàn tinh bì lực tẫn đã sớm ngủ gật trong xe.

Mà cùng ngủ với cậu còn có Cattleya đồng dạng chơi tới mệt mỏi.

Carlos quay đầu nhìn hai nhóc con đang dựa vào nhau ngủ đến quên hết trời đất, nói với Aggreko:

“Ngươi đưa ta tới đầu đường là được rồi”

Nhà của Cattleya và bọn họ cũng không cùng đường, nếu Aggreko đưa họ về tận nơi thì đúng là có chút không thuận tiện.

“Ân”

Aggreko gật đầu đồng ý đề nghị của hắn.

Một lát sau, xe đã dừng lại trước đầu đường, Carlos xuống xe rồi thật cẩn thận ôm lấy Estes từ ghế sau. Chào tạm biệt Aggreko, hắn ôm Estes đi về nhà. Từ đầu đường về tới nhà đi chậm vẫn mất gần 10 phút nhất là khi hắn đang cố gắng tránh đánh thức Estes dậy.

Có lẽ là thật sự rất mệt mỏi, cũng có thể là ở bên người Carlos thực yên tâm, dọc theo đường đi Estes không có chút dấu hiệu thanh tỉnh nào cả. Thậm chí lúc đã về đến nhà, Carlos giúp cậu lau mặt và chân, thay quần áo mà cậu vẫn ngủ say như chết.

Một đêm yên tĩnh trôi qua.

Buổi sáng, Carlos vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một khuôn mặt đáng yêu phóng đại ở trước mặt, đôi mắt to màu xanh lục không chớp mắt nhìn hắn.

“Sao lại dậy sớm như vậy?”

Lấy tay chống đỡ đầu, Carlos nhìn Estes hỏi.

“Ngủ đủ rồi thì tự tỉnh thôi”

Estes học bộ dạng của hắn cũng lấy tay chống đầu, cười hì hì nói:

“Carlos, em phát hiện ra khi anh ngủ trông rất dễ nhìn nha, không có chút lạnh lùng nào cả” bình thường đều là Carlos dậy sớm hơn so với cậu, đây vẫn là lần đầu tiên a.

“Cái gì mà đẹp hay xấu, đây cũng không phải từ dùng để khen ngợi thú nhân a” Carlos nhéo nhéo mũi của cậu, trừng phạt cậu nói sai rồi.

“Anh nhìn rất đẹp trai a, em cũng không có nói sai, không được nhéo mũi em !” Estes khó chịu đẩy tay hắn ra sau đó trả thù cũng nhéo lại mũi của hắn.

Sau đó lại phát hiện ra mũi của Carlos rất cao, rất thẳng liền nhịn không được dùng sức nhéo.

Carlos cũng mặc kệ cậu nhéo, sức lực của nhóc con rất yếu không thể làm hắn đau.

“Sớm như vậy đã bắt đầu ngoạn nháo rồi, đã đói bụng chưa?” vì cái mũi đang bị nhéo nên thanh âm có chút thay đổi.

“Không, em cũng đâu phải là trư, ăn liền ngủ, ngủ xong lại ăn”

“Ồ, thế ra em không phải sao?”

Carlos cố tình lộ ra biểu tình kinh ngạc sau đó nhéo nhéo khuôn mặt trẻ con phì phì của cậu.

“Thế mà anh còn tưởng đây đều là thịt heo a”

“Anh mới có thịt heo !”

Estes tức giận thở phì phò nhào lên, hung hăng cắn lên bả vai trần của Carlos – Carlos chỉ thích mặc mỗi quần đi ngủ.

“Cả người của anh đều là thịt heo a !”

“Lúc này lại đổi thành cún con rồi sao?”

Carlos nhìn Estes tức giận thở phì phò nhịn không được muốn trêu chọc cậu, dù sao hắn da thô thịt hậu cũng không sợ bị cắn a =)))))

“Có lẽ làm tiểu sói con cũng được a, có đúng không?

” Không thèm !’

“Vậy vẫn làm tiểu trư a (trư =heo) ?”

“Không đúng, không đúng, không đúng !”

Estes tức giận tới mức cả khuôn mặt đều nghẹn đỏ cũng không thèm cắn tiếp – cậu cắn cả nửa ngày mà đối phương không đau không ngứa thì còn cắn làm gì nữa – chỉ đành trừng mắt nhìn hắn, hai tay bịt kín miệng của hắn.

“Không được nói em là heo ! Em mới không bẩn như chúng !” Heo gì chứ cái loại động vật bẩn hề hề này sao có thể đáng yêu được như cậu?

Nhóc con này quan tâm thật đúng là đặc biệt, Carlos nhìn bộ dạng còn thực sự nghiêm túc của Estes liền nhịn không được bắt đầu cười vang lên.

Cảm giác được làn môi tiếp xúc với lòng bàn tay cứ run run không ngừng tạo ra cảm giác ngưa ngứa, lại nhìn đến Carlos hiếm khi cười tới cao hứng như vậy, cậu lại bắt đầu cảm thấy có chút ngượng ngùng.

“Nếu lần sau anh còn nói em là heo nữa em sẽ mặt kệ anh luôn”

Carlos một bên cười một bên gật đầu, Estes lúc này mới buông hai tay đang bịt miệng hắn ra, chống thân thể chuẩn bị đứng dậy rời giường.

Bất quá cậu còn chưa kịp đứng lên thì đã bị kéo vào một vòm ngực ấm áp, cảm nhận được dao động phập phồng cùng với tiếng tim đập cách một lớp áo truyền ra. Estes đột nhiên cảm thấy chỉ như vậy thôi cũng thật tuyệt.

Carlos ôm hôn cậu, hôn lên mái tóc đen tuyền của cậu.

“Em thật đáng yêu a, Estes của anh…..” tương lai của anh……

Estes ngẩng đầu nhìn Carlos, ngây ngẩn cả người. Đây là lần đầu tiên Carlos gọi tên của cậu. Chỉ là một câu bình thường thản nhiên như vậy mà lại cất chứa những điều gì đó cậu không biết được, hóa thành dây leo lan tỏa, đem cả trái tim cậu khóa trụ lại mang đi, rốt cuộc không thể lấy về được nữa.

Cậu ấn vào ngực mình, sợ hãi trái tim sẽ cứ như vậy bị mang ra.

“Carlos…..” thanh âm của Estes đáng thương hề hề.

“Ân?”

“Nơi này thực khó chịu” Estes bối rối chỉ vào ngực của mình, nhịp tim đập bất ổn khiến cậu cảm thấy khó thở.

“Khó chịu như thế nào?” Carlos giúp cậu ngồi dậy, dán lỗ tai ở trước ngực cậu lo lắng hỏi:

“Tim đập có chút mau, rất đau sao?”

“Không đau chỉ là rất buồn, khó chịu”

Estes lắc lắc đầu, đôi mắt màu lục phiếm thủy quang tựa như mặt hồ xanh gợn sóng.

“Muốn anh nhu nhu cho em không?”

Carlos đánh giá toàn thân biết cậu không phải sinh bệnh liền yên lòng, trấn an hỏi.

Estes nghĩ nghĩ sau đó gật đầu.

“Ân”

Carlos đem bàn tay to đặt lên ngực Estes chậm rãi xoa xoa.

“Hôm nay muốn đi đâu chơi đây?”

Estes thoải mái híp lại mắt, hai tay nhỏ bé chơi đùa bàn tay kia của Carlos.

“Hôm nay muốn ở nhà”

“Vậy kêu Cattleya tới đây chơi với em được không?”

“Không cần, có Carlos ở cùng em là được rồi. Hôm nay phải tổng vệ sinh !”

Cậu vừa đáng yêu lại sạch sẽ mới không giống lũ trư bẩn hề hề kia đâu.

“Hảo, anh cùng với em. Ăn cơm xong chúng ta bắt đầu dọn từ phòng bếp đi”

Lại nói tiếp, quả thật đã một thời gian dài rồi không có chú ý tới phòng ở, rất nhiều nơi đã bị tro bụi tích dầy, hơn nữa còn có một số món đồ đã bị hư trong khoảng thời gian cực lạnh cũng cần phải hảo hảo chỉnh sửa lại.

“Ân”

tải xuống (2)

Ngày nối ngày trôi qua, thời tiết cũng ấm dần lên mà thú nhân hoạt động cũng càng ngày càng nhiều. Thậm chí còn có thể ngẫu nhiên nhìn thấy vài thú nhân quay chung quanh á thú nhân đi ngang qua sân nhà, hết thảy đều đang nói cho mọi người biết mùa xuân đã tới rồi.

Đây lại là mùa xuân khó chấp nhận nhất của Estes. Mỗi năm khi xuân tới đều là lúc cậu và đồng bạn cùng đi làm cho trăm hoa đua nở, vạn vật hồi sinh, vì toàn bộ Vương Quốc mà phủ thêm sắc xuân, trở thành tiên cảnh xinh đẹp nhất.

Mà ở nơi đây cậu lại không thể vỗ cánh bay một vòng, đem đại địa ngủ say (đất Mẹ) đánh thức. Cậu cũng không thể đem mầm móng rải khắp muôn nơi để chúng nở thành trăm loài hoa hương sắc. Cậu thậm chí còn chẳng thể giúp mấy cây cổ thụ hình dạng kì quái ngoài sân mọc thêm dù chỉ là vài chiếc lá bởi vì toàn bộ Mông Tát không có cây cảnh nào có lá cả a !

Không thể làm cái này, không thể làm cái kia. Mùa xuân mà không được làm gì đối với Estes quả thật là một mùa xuân vừa thống khổ vừa khiến cậu phải nổi điên. Nga, phụ thần tại thượng, cậu – một tiểu tinh linh mùa xuân thật là không xứng chức a !

Cho nên khi Carlos bị tộc trưởng kêu đi nói chuyện thật lâu, sau đó quay về thông báo với cậu ngày kia sẽ tổ chức lễ trưởng thành, cậu chỉ hận không thể nhảy lên hoan hô ngay lập tức.

“Cuối cùng cũng tới rồi! Thật sự là ngày kia sao? Cử hành ở đâu vậy? Lần này khảo nghiệm là gì a?”

Estes đi vòng quanh Carlos, cước bộ nhẹ nhàng tựa như đang khiêu vũ.

“Là săn bắn cho nên lần này sẽ cử hành ở một vùng đất trống cách rừng rậm khoảng vài km. Đã có người qua đó chuẩn bị lễ đài rồi, đến lúc đó thú nhân của vài bộ lạc quanh đây cũng sẽ tới tụ tập ở đó”

Thú nhân trong các bộ lạc cũng không nhiều – ai bảo đa phần thú nhân đều thích sống một mình a – hơn nữa tế ti lại càng ít. vì vậy để cho lễ trưởng thành càng thêm long trọng, bình thường đều là vài bộ lạc gần kề cùng nhau tổ chức lễ trưởng thành, cũng tiện cho tế ti vì họ làm thí nghiệm.

Estes vừa nghe xong liền chạy về phòng ngủ bắt đầu lục tung lên.

“Em đang làm gì vậy?”

Đi theo phía sau, Carlos nhìn cậu đem tất cả mọi thứ lấy ra không khỏi nghi hoặc hỏi.

“Thu thập đồ đạc a! Chúng ta cũng sắp đi rồi đương nhiên phải đem mọi thứ đóng gói mang theo chứ”

Estes vừa thu thập vừa nói:

“Không phải anh nói lễ trưởng thành tổ chức ở gần rừng rậm sao? Em đã nghĩ rồi, chúng ta tham gia lễ trưởng thành sau đó không cần quay lại đây nữa, cứ thế trực tiếp quay về rừng rậm luôn đi, được không? Đã lâu rồi không gặp mọi người, em thực nhớ họ a !”

Mọi người ở đây chính là chỉ tộc cổ thụ, bầy sói và một số vị dân cư sống trong khu rừng rồi.

“Cứ như vậy liền rời đi? Vậy bạn mới của em thì sao? Em bỏ được sao?”

Carlso bị hành động nhanh như chớp của cậu làm cho đau đầu, nhưng cũng chỉ tiến lên giúp cậu thu dọn đồ đạc.

“Vẫn thấy luyến tiếc a, nhưng sau này có thời gian chúng ta lại quay về thăm y là được”

Estes hiển nhiên đã lên kế hoạch từ lâu rồi, cậu quay đầu lại hỏi Carlos:

“Đến lúc đó anh vẫn theo em trở về đúng không?”

“Ân, mặc kệ thế nào anh cũng sẽ cùng em”

Carlos trả lời mà không cần đắn đo suy nghĩ .

Tinh linh trên vai dã thú

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tinh Linh Trên Vai Dã Thú
Chương 48

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 48
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...