Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TÌNH MẸ DUYÊN CON

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

-Đi…đi ngay ra khỏi nhà tôi, cô mà còn ở đây một giây phút nào, tôi không bảo đảm sẽ không gây thương tích cho cô đâu.

-Này này sao con lại đuổi nó đi dễ dàng như thế hả con?

-Mẹ để cô ta đi đi, con quá mệt mỏi rồi.

-Thế cô có đi thì nhớ về báo ba mẹ cô chuẩn bị tiền mà trả cho gia đình tôi, không thôi thì hầu tòa nhớ chưa hả?

Thành hung hăng gom tất cả quần áo của tôi cùng chiếc vali mới hôm qua tôi đem về nhà chồng rồi quăng mạnh xuống nền gạch lạnh lẽo trước mặt tôi. Tôi vừa ôm vali vừa kéo ngăn khóa nhét vội mấy chiếc áo bị văng ra nữa ngoài nữa trong vào cho gọn sau đó mạnh mẽ bước ra khỏi căn nhà này, trước khi bước khỏi phòng tôi còn nhấn mạnh một câu cho mẹ con Thành đủ nghe

-Cảm ơn hai người đã giải thoát cho tôi. Yên tâm gia đình tôi nợ nhà mấy người bao nhiêu gia đình tôi chắc chắn sẽ trả lại không thiếu một xu nào đâu.

Tôi bước ra khỏi cổng trong một tâm trạng thật hỗn độn, không biết nên gọi là gì, buồn thì cũng chẳng buồn, vui thì lại không, chỉ thấy trong lòng hơi nhẹ nhõm một chút.

Bất chợt từ trên cao ông trời như trêu ngươi tôi, đêm khuya thanh vắng ông lại mưa xuống như trút nước làm ướt hết cả người tôi rồi. Đang loay hoay không biết phải thế nào thì trong nhà tôi lại thấy bóng dáng của dì Lê bước ra, trên tay dì đang cầm một cái ộ, tay còn lại cũng vừa hay đưa ra trước mặt tôi một cái nữa.

Dì nói

-Con cầm lấy mà che đi về nhà, ban đêm dầm mưa không tốt đâu con?

Cảm xúc nãy giờ đang chênh vênh tự nhiên giờ bỗng vỡ òa như bong bóng xà phòng vì lời quan tâm này của dì, nước mắt tôi trượt dài lăn trên má.

Run run đưa cánh tay ra đón nhận cái ô, giọng tôi nghẹn lại

-Con cảm ơn dì.

-Ừ, thôi con có về tranh thủ về đi để ướt mưa. Dì thương con nãy giờ dì đứng ngoài nghe hết mọi chuyện rồi nhưng dì không dám xem vào.

-Vâng ạ. Con chịu được mà dì. Chào dì con về, dì ở lại mạnh khỏe nha.

-Ừ con, đi đường cẩn thận nhé.

Chào dì Lê tôi cầm chiếc ô che cho mình đỡ ướt dưới cơn mưa sau đó nhanh chân bước về con đường quen thuộc. Nhưng khi tôi vừa đi được nửa đường cách nhà chồng tôi không xa thì trước mặt tôi có một chiếc xe đang chạy đến, mà chiếc xe quen lắm, tiếng xe cũng quen, tôi nhíu mày nhìn mãi mới nhận ra là xe của mình, và người chạy là ba, bởi vì từ khi về nhà chồng tôi cũng để xe lại bên nhà mà không mang theo nên giờ tôi nhận ra dễ lắm.

-Ba…ba ơi…

Tôi đưa tay vẫy vẫy, ba tôi đang chạy cũng vội thắng lại, nhìn tôi trong đêm mưa lại đi bộ, tay thì xách va li đồ. Trong đôi mắt đang lo lắng điều gì đó bây giờ lại chuyển sang sự ngỡ ngàng. Ba hỏi

-Ủa My? Sao con lại đi ngoài đường giờ này?

Không trả lời câu ba hỏi mà tôi nhanh miệng hỏi ngược lại ba

-Ba đi đâu vậy?

Ba tôi trầm giọng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-me-duyen-con/chuong-21.html.]

-Ba định qua bên nhà chồng con xem mẹ con có sang thăm con không? Không hiểu sao từ hôm đám cưới con xong là mẹ con đi đâu mất dạng. Bình thường bà ấy cũng đi đánh bài 1,2 ngày mới về nhưng mấy hôm nay cảm giác ba thấy bất an quá nên ba định chạy đi vòng vòng tìm bà ấy đây.

-Sao mẹ lại đi như vậy? À mà thôi ba chở con về nhà nha. Mẹ không có sang thăm con đâu. Về nhà rồi con kể lại mọi chuyện ba ạ.

Ba thấy tình hình tôi thế này chắc cũng có thắc mắc không hiểu sao mới cưới trong đêm con gái ông lại ôm đồ đi ngoài đường thế này nhưng do trời đang tối lại có mưa, đứng ngoài trời mãi cũng không tốt nên ba liền gật đầu bảo tôi lên xe ba chở về nhà tuyệt nhiên trên đoạn đường về ba cũng không hỏi thêm chuyện gì nữa cả.

Về đến nhà sau tôi không đợi ba hỏi mà lần lượt kể hết mọi chuyện cho ba nghe, kể hết những gì ấm ức trong lòng mình, sau đó là gục đầu xuống bàn bật khóc nức nở. Có lẽ chỉ có ba làm cho tôi tin tưởng và cảm giác được dựa dẫm nên có chuyện gì tôi cũng không ngại thổ lộ trước ba mình. Người đàn ông đầu tiên thấy được sự yếu đuối trong tôi.

Sau khi ba nghe xong, ông không khỏi tức giận, còn muốn đứng lên chạy ngay qua nhà Thành để tẩn anh ta một trận nhưng bị tôi ngăn cản nên một hồi lâu ba cũng dịu lại. Ba ôm tôi vào lòng, vòng tay ấm áp che chở đứa con gái nhỏ rồi ba xoa đầu tôi. Ba nói

-Thôi thì về nhà con ạ. Mọi chuyện để ba tính.

Tôi quệt nước mắt, ngước lên nhìn ba, nhìn gương mặt đã in dấu già nua theo thời gian, trong lòng bất giác không khỏi lo lắng bởi vì dù sao tôi về đây thì gia đình tôi sẽ phải trả lại số nợ to đùng cho bên nhà Thành, mà số tiền lớn như vậy chắc chắn ba tôi sẽ không thể lo nổi.

-Nhưng mà còn số tiền nợ kia, ba ơi con lo quá.

-Không sao, để ba nghĩ cách. Con về nhà là ba mừng rồi chứ từ ngày con cưới ba không yên tâm chút nào.

-Nhưng mà?

-Con đừng lo đến chuyện đó nữa, ba lo được. Bây giờ điều quan trọng là mẹ con kìa?

Nhắc đến mẹ tôi mới vội nhớ ra mẹ tôi cũng hai ngày rồi không về

-À mà chuyện của mẹ? Ba để con gọi cho mẹ thử nha.

Tôi định rút điện thoại ra gọi cho mẹ, vì dù sao thì mẹ đi như thế này tôi thấy cũng không ổn, nhưng vừa cầm điện thoại thì ba tôi đã gàn tay tôi lại

-Không gọi được đâu con. Mẹ con khóa máy rồi.

-Ơ.

Tôi hơi nhíu mày, trong lòng chợt dấy lên sự sốt ruột vô cùng khi mà mẹ đi lại mất liên lạc như vậy. Ngồi im lặng trên ghế với ba, hai ba con trầm ngâm nghĩ ngợi thì vừa hay điện thoại tôi lại reo lên báo có cuộc gọi đến.

…. Nhìn số lạ tôi định không bắt máy nhưng tự nhiên trong lòng có cảm giác hồi hộp lạ thường dâng lên nên chần chừ mãi đến khi tiếng chuông điện thoại gần chấm dứt tôi mới đưa điện thoại lên tai mình

-Alo.

-Số này có phải của Diễm My không?

Nghe giọng nói bên kia quen lắm nhưng tôi không kịp nhận ra là ai

-Vâng ạ? Nhưng ai đó?

-Là chị Dung đây?

Chị Dung? Nét mặt tôi hơi khựng lại vì không hiểu sao chị ta lại gọi cho tôi giờ này?

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TÌNH MẸ DUYÊN CON
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...