Tôi gần như bị lời lẽ này của hắn chọc cười, đ.á.n.h giá hắn từ trên xuống dưới.
“Giống mày? Tần Thiếu Vũ, mày được nước làm tới rồi phải không? Mấy năm không gặp, cái tài tự mình đa tình của mày tiến bộ đáng kể đấy. Ai cho mày cái tự tin rằng tao sẽ tìm thế thân vì mày? Nói thật, mày không về, tao căn bản không nhớ rõ mày trông như thế nào nữa. Làm lại từ đầu? Mày xứng sao?”
“Mộ Lễ, cậu cứ phải nói chuyện như vậy sao? Chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng, bấy nhiêu năm tôi vẫn luôn không thể quên được cậu.”
“Vậy phải nói chuyện như thế nào?” Tôi nhướng mày, “Khóc lóc cảm ơn mày quay đầu là bờ, rồi hân hoan chào đón mày trở về? Tần Thiếu Vũ, mày quên rồi à, năm đó mày là một người vô trách nhiệm và ghê tởm đến mức nào?”
20.
Khi học Đại học, Tần Thiếu Vũ theo đuổi tôi vài tháng, tuổi trẻ, mắt mù, tôi đồng ý.
Ngoại trừ lên giường, những việc mà một cặp tình nhân nên làm cũng coi như đã làm gần hết.
Rồi bị ba tôi phát hiện tôi yêu đương với đàn ông.
Quỳ nhà thờ tổ, bị bắt uống nước trừ tà, bị đ.á.n.h bằng roi. Bị đ.á.n.h đến thân thể rách nát, cũng không khiến tôi mở miệng nói một câu không thích.
Khi tôi vượt qua được, trở lại trường, lại trở thành trò cười mà cả trường đều biết. Bởi vì Tần Thiếu Vũ tự mình nói với mọi người rằng chúng tôi chỉ là bạn học có mối quan hệ tốt.
Vậy là tôi từ một người đồng tính luyến ái trở thành một người đồng tính luyến ái tự mình đa tình, bám dai như đỉa, cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.
Hạ Tầm tức đến đỏ cả mắt, anh ta là người nóng tính, thêm tính khí cục cằn của anh trai anh ta.
Hai người họ đ.á.n.h Tần Thiếu Vũ chảy m.á.u mũi ròng ròng, càng ngày càng làm lớn chuyện.
Nhà họ Tần sợ vết nhơ này ảnh hưởng đến tiền đồ tươi sáng của Tần Thiếu Vũ, vội vàng cuống quýt đưa hắn ra nước ngoài.
Đó chính là mối tình đầu của tôi.
“Mộ Lễ, lúc đó tôi cũng bị ép buộc, khi đó chúng ta còn quá trẻ, tôi rất sợ hãi, không có khả năng chống cự. Nhưng bây giờ tôi…”
“Dừng lại, tôi không còn quan tâm nữa.”
Hắn nhìn tôi khẩn thiết: “Nhưng tại sao cậu vẫn sẵn lòng ngồi xuống ăn cơm với tôi?”
Tôi không nhịn được cười thành tiếng: “Đương nhiên là để—”
Cửa phòng riêng bị đạp mở, Hạ Tầm mặt mày tái mét, xông tới đ.ấ.m hắn một cú, “Đương nhiên là để đợi ông đây đến đ.á.n.h c.h.ế.t thằng đầu heo nhà mày!!”
Theo sau còn có Tống Quyết với vẻ mặt lạnh lùng, chu đáo đóng cửa lại, chặn ngay cửa ra vào.
“Hạ Tầm mày mẹ nó phát điên rồi!” Tần Thiếu Vũ ôm mặt, vừa kinh ngạc vừa giận dữ.
“Tao phát điên? Tao thấy là mày m.ẹ nó thất tâm điên dại rồi! Ai cho mày cái gan ch.ó dám quay về!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-moi-chom-da-roi-ren/chuong-9.html.]
Không cho hắn kịp thở, anh ta nhào tới túm lấy cổ áo hắn, lại là một cú đ.ấ.m nữa, “Chuyện năm đó quên rồi à? Có cần ông đây giúp mày ôn lại không!”
Tôi vô số lần cảm thán, tôi có một người anh em tốt như Hạ Tầm.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Năm đó Tần Thiếu Vũ bỏ đi, để lại một mớ hỗn độn, những lời đồn đại như núi đè xuống tôi.
Bố tôi có những người con trai khác, nên ông dễ dàng từ bỏ tôi, một sự sỉ nhục.
Tôi khó thở, sắp sụp đổ, Hạ Tầm nghiến răng gánh hộ tôi một nửa, bắt tôi phải gượng dậy.
Vì vậy hôm nay tôi vẫn có thể ngồi ở đây, bình thản xem kịch.
Hạ Tầm thở hổn hển, lại bồi thêm một cú đá nữa mới dừng lại, chỉ vào Tần Thiếu Vũ đang co quắp dưới đất buông lời cay nghiệt: “Thằng họ Tần kia, còn để tao thấy mày xuất hiện trước mặt Mộ Lễ, tao thấy mày lần nào đ.á.n.h mày lần đó, nói được làm được! Anh, quẳng hắn ra ngoài!”
Tống Quyết lúc này mới bước tới, xách Tần Thiếu Vũ lên, kéo lê ra ngoài.
Hạ Tầm đi đến bên cạnh tôi, cầm lấy cốc trà tôi vừa uống, ngửa cổ tu một hơi lớn.
Sau đó nhìn tôi, mắt vẫn còn đỏ, nhưng giọng điệu lại gượng gạo: “Không sao chứ?”
Tôi nhìn anh ta, trong lòng vừa ấm áp lại vừa chua xót, đưa tay đ.ấ.m nhẹ vào vai anh ta: “Tôi có thể làm sao? Ngược lại là cậu, tay có đau không?”
Hạ Tầm vẩy vẩy tay, cười nhếch mép một cái không được đẹp: “Cũng được, đ.á.n.h sướng lắm.”
Tôi nhìn anh ta, vô cùng nghiêm túc nói: “Cảm ơn nhé, A Tầm!”
Anh ta xua tay, như thể không chịu nổi sự sến sẩm này: “Bớt dở trò đi, năm đó hai ta đã nói rồi, hắn dám quay lại thì đ.á.n.h đến nỗi mẹ hắn cũng không nhận ra.”
21.
Điện thoại tôi reo lên, là tin nhắn từ Chu Tỉ Ngôn.
Mở ảnh ra, lông mày tôi lập tức nhíu chặt— Trong ảnh, cậu ấy trần truồng, đầu gối bầm tím một mảng, sưng vù lên.
Dòng chữ tiếp theo nhảy ra: 【Anh, em không cẩn thận bị ngã trong phòng tắm, đau quá, anh về thăm em được không?】
Tôi hoảng hốt, lập tức gọi điện cho cậu ấy.
Điện thoại được nhấc máy ngay lập tức, giọng cậu ấy mang theo tiếng hít hà, uất ức vô cùng: “Anh…”
“Sao thế? Có nghiêm trọng không? Còn cử động được không?”
“Cử động được, chỉ là đau quá… Đầu gối đập vào gạch men, cứ như xương sắp nứt ra rồi…” Giọng nói mang theo sự run rẩy nhẹ, loáng thoáng còn có tiếng thút thít bị kìm nén, “Em đau lắm anh, bao giờ anh về?”
Tiếng khóc đó như chiếc móc nhỏ, cào vào tim tôi khiến nó cũng run rẩy theo.
“Đừng cử động bừa bãi, anh về ngay đây. Lát nữa anh gọi bác sĩ qua trước, đừng cố nhịn, muốn khóc thì cứ khóc đi.”
--------------------------------------------------