Bác hai ở quê vào đêm trước giao thừa đã đến nhà tôi, làm loạn cả lên.
Ông ta yêu cầu ba tôi chuyển quyền sở hữu căn nhà mới mua ở Thiên Tân cho con trai ông ta.
Lý do là tôi là con gái, sớm muộn cũng sẽ lấy chồng và không được coi là người nhà họ Lý.
Còn anh họ tôi sắp kết hôn, nếu dùng căn nhà ở thành phố lớn làm nhà tân hôn thì quá hợp lý, vừa ở thoải mái lại vừa có thể diện. Sau này sinh hai, ba đứa con cũng không sợ chật chội.
Ba tôi tức giận cười lạnh, nói nhẹ nhàng rằng căn nhà đó vẫn còn thiếu hơn một trăm vạn khoản vay, hiện giờ chính tôi là người trả góp hàng tháng.
Bác hai gật đầu với vẻ mặt dửng dưng: “Vậy Văn Văn cứ tiếp tục trả đi.”
Ông ta nhanh chóng hỏi thêm:
“Không ảnh hưởng đến việc làm thủ tục chuyển nhượng chứ? Sau này Văn Văn có tranh giành căn nhà này không?”
Tôi đi tranh giành nhà sao?
Ba tôi đã trả tiền đặt cọc, tôi trả tiền vay hàng tháng, nhà chỉ đứng tên tôi, thì cần gì phải tranh giành với ai?
Ba tôi kiên nhẫn giải thích, nói rằng căn nhà này là dành cho tôi, sắp sửa xong việc trang trí là tôi sẽ chuyển vào ở, chẳng liên quan gì đến con trai ông ta.
Dù nói đến thế, nhưng bác hai vẫn một mực coi lời của ba tôi chỉ là đùa cợt.
“Chú nói bậy gì vậy, tài sản của chú nhiều như thế, chẳng phải sớm muộn gì cũng là của con trai tôi sao? Con trai tôi là cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Lý mà! Không được trang trí! Phải để cho nó tự trang trí, lỡ vợ nó không thích phong cách của chú thì sao...”
Thấy ba tôi lặng người hít thở sâu, ông ta vỗ vai ba tôi, tự tin nói:
“Thôi được rồi, em trai, đừng đùa nữa. Căn nhà này mau chóng làm thủ tục chuyển nhượng trong vài ngày tới, con trai tôi sắp cưới, đây là chuyện lớn, chú là bậc trưởng bối, đừng làm nó khó xử.”
Ba tôi làm kinh doanh, ngày thường thường khoe khoang ở nhà rằng mình đã gặp không ít người, ngoài xã hội lắm loại người lắm chuyện, chưa có loại cặn bã nào ông chưa từng thấy qua.
Nhưng khi cặn bã lại chính là anh trai ruột của mình, ông chẳng có cách nào.
Chỉ có thể nhấn mạnh nhiều lần rằng tất cả tài sản do ông dành dụm cả đời đều để dành cho tôi.
Tôi là người thừa kế hợp pháp, làm sao đến lượt anh họ tôi.
Nghe mãi, có lẽ bác hai cuối cùng cũng nhận ra là ba tôi không đùa.
Ông ta chỉ tay vào tôi, chất vấn đầy ngạc nhiên.
“Để cho Văn Văn? Văn Văn là con gái, sau này đi đẻ con cho người ta! Con bé có c.h.ế.t cũng không được ghi tên vào gia phả đâu!”
Đang hăng máu, ông ta thậm chí còn nguyền rủa tôi c.h.ế.t ngay vào dịp năm mới.
Mẹ tôi, một giáo sư đại học dịu dàng điềm đạm, cả đời chưa từng nóng mặt, cuối cùng cũng tức đến mức thốt ra một câu c.h.ử.i thề.
Mắng xong thì bà choáng váng, ngã phịch xuống sofa, thở không ra hơi, gọi tôi mau lấy t.h.u.ố.c hạ huyết áp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-than-gia-doi/chuong-1.html.]
Khi bà sắp phải vào ICU, may mà anh họ tôi kịp tới, giải tỏa được cơn kịch biến.
Khi đỡ bác hai ra ngoài, ông ta vẫn còn lèm bèm:
“Lão Tam, cả nhà chỉ có tôi có con trai, coi như tôi cho chú nửa đứa con, vợ chú đã mãn kinh rồi, chú sớm đã tuyệt hậu!”
Lúc xuống dưới lầu, ông ta còn không quên hét lớn vào nhà tôi, như muốn để cả khu đều nghe thấy cái “nỗi oan” của ông ta.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
“Đừng quên ơn của tôi, đừng quên chuyện tôi đã làm giúp cậu...”
“Chuyện gì vậy? Là chuyện giấu người phụ nữ nào đó sao?” Mẹ tôi thở dốc, châm chọc ba tôi.
Ba tôi bất lực lắc đầu: “Chỉ là mấy chuyện hồi nhỏ thôi, còn có thể là gì nữa...”
Có người thân kiểu này, gia đình tôi chẳng thể nào ăn Tết yên ổn.
Vì thế mấy hôm trước, kỳ nghỉ lễ Quốc tế Lao động, khi ba tôi yêu cầu cả nhà về quê dự đám cưới anh họ, tôi và mẹ tôi đều phản đối kịch liệt.
“Dù sao cũng là người một nhà, ba mươi năm trước khi học đại học, anh không có tiền đóng học phí, chính anh hai đã trồng lúa để nuôi tôi học...”
Ba tôi lại đem câu chuyện ân tình cũ ra, còn nhắc đến chuyện ồn ào dịp Tết vừa rồi:
“Lần đó làm căng quá, anh hai biết lỗi rồi, nói lần này sẽ xin lỗi đàng hoàng với chúng ta.”
Tôi quay đầu lườm mắt: “Xin lỗi kiểu gì? Đợi con c.h.ế.t rồi cho con vào gia phả à?”
Thái độ của tôi rất cương quyết, nhưng mẹ tôi tính vốn dịu dàng dễ chịu.
Ba tôi thuyết phục từ chỗ mềm yếu, cuối cùng cũng khiến hai mẹ con tôi đồng ý lên xe về quê.
Nhưng không biết vì sao, trên đường cao tốc, mắt tôi cứ giật không ngừng.
Trong lúc trả lời email, tôi nhìn thoáng qua t.ử vi, thấy nói tuần này tôi có thể sẽ gặp chuyện kỳ quặc.
Không hiểu sao, tôi lại mở t.ử vi của ba tôi xem, trong đó bảo rằng ông phải cẩn thận bí mật xưa bị lộ.
Chuyện gì kỳ vậy?
Tôi không bận tâm lắm, chẳng bao lâu thì xuống cao tốc, đến cổng làng.
Khi xếp hàng làm xét nghiệm, có một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi ở không xa, cứ nhìn chúng tôi cười.
Ông ta cúi đầu nhìn biển số xe của ba tôi, như đang xác nhận điều gì đó.
Rồi ngẩng lên nhìn tôi, quan sát từ đầu đến chân, nhe răng vàng cười với tôi, khiến tôi nổi hết da gà.
“Ba, đó là ai vậy?” Tôi vòng ra sau lưng ba, hất mắt về phía ông ta, “Cứ nhìn chằm chằm vào con.”
“Người trong làng thôi, có khi là họ hàng bên bác hai.”
Tôi quay lưng, bắt đầu trả lời tin nhắn của đồng nghiệp trong điện thoại, không để ý nữa.
-----