Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tình yêu của Huyền Miêu

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chẳng phải vì lời tiên tri của đại tế tư tộc mèo sao? Ngươi là người có thể thay đổi vận mệnh của tộc mèo. Trên người ngươi có thứ mà Thái tử cần, đúng là ngốc c.h.ế.t đi được."

Trong đầu tôi toàn là: Đính hôn? Ăn tiệc cưới?! Tôi bị cắm sừng? Tôi bị cắm sừng rồi à?

Là một tác giả truyện ngôn tình, tôi thật sự không ngờ đến một ngày, chính mình lại bước vào một tình tiết cẩu huyết tự biên tự diễn.

Bước tiếp theo, chắc là tôi sẽ xé xác tra nam, rồi gặp được chân mệnh thiên tử!

"Lão đại... con nhỏ này có phải ngu không, nhìn tội nghiệp ghê..."

"Này, chân ngắn, đi với tụi tao đi, biết đâu còn kịp ăn tiệc."

Tôi sực tỉnh: "Đồ ăn còn nóng không?"

Nó trợn trắng mắt: "Người đàn ông của mày chạy theo mèo cái khác rồi, mày còn nghĩ tới đồ ăn à?"

"Haiz, muốn sống tốt thì đầu phải biết đội chút màu xanh."

Nó nhìn tôi bằng ánh mắt tán thưởng.

Tụi nó không biết, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tôi đã nghĩ ra cả trăm món mèo hầm, mèo quay, mèo nướng sa tế...

Tới cổng kết giới màu xanh, tôi hít sâu một hơi, dốc toàn lực nhảy một phát. Tôi biến lại thành người rồi! Tên cầm đầu cũng biến thành người.

...Tóc bạch kim dựng ngược như sắp bay lên trời. Đúng kiểu trẻ trâu.

Thế giới của tộc mèo thật ra cũng không khác gì thế giới con người.

Nhà cao tầng, đèn neon, đô thị hiện đại, cứ như một thế giới song song vậy.

Tôi đi theo tên thiếu niên đang gãi đầu sắp thành ổ gà, quẹo trái quẹo phải mấy vòng.

"Anh chắc là biết đường không đấy?"

"Nực cười, ai lại lạc đường trong nhà mình?"

Nói rồi, hắn móc ra cái điện thoại... máy cục gạch??

Thì thầm gọi điện: "Ủa, cái phố nào ấy nhỉ?"

Tôi lặng thinh. Gió ơi, mang căn bệnh thấp khớp của tôi đến đây luôn đi.

Cuối cùng, hắn đưa tôi dừng lại trước một căn biệt thự lớn.

"Không phải nói là ăn tiệc cưới à? Ăn ở đây?"

Cửa vừa mở, một ông lão râu tóc bạc trắng bước ra:

"Đến rồi, đến rồi, mau vào đi."

Ngay giây phút đó, tôi nhận ra: Tôi bị lừa rồi. Một đám mèo xỏ mũi tôi quay mòng mòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tinh-yeu-cua-huyen-mieu/chuong-7.html.]

Thời nay, mèo mà cũng biết lừa gạt, lòng người thật khó đoán. Quả nhiên, chó mới là bạn tốt nhất của loài người.

Tôi chọn cách bỏ mặc đời, kệ gió kệ đời trôi.

Cuối cùng, ông già râu dài kia mới lên tiếng:

"Bạch tiểu thư, cô cũng đừng giận, chúng tôi thật sự chỉ còn cách này để mời cô đến."

"Cho phép tôi tự giới thiệu, ta là Đại Tế Tư của tộc mèo."

Tôi cười khẩy trong lòng: Đều là hồ ly ngàn năm cả, đừng bày trò "Liêu Trai Chí Dị" với tôi.

Tôi trừng mắt nhìn ông ta. Ông ta rụt cổ lại, có vẻ hơi sợ:

"Bạch tiểu thư, cô... có gì chỉ giáo?"

Tôi nhếch môi cười: "Đại Tế Tư, ông có phải là mèo Ba Tư không?"

Ông ta đỏ mặt cúi đầu, xấu hổ nói: "Đúng vậy, tôi là giống mèo đẹp trai nhất tộc Ba Tư..."

Cảnh tượng này mà gắn với một ông cụ đúng là xuyên cả giới hạn thẩm mỹ.

"Chúng tôi tìm cô vì cô là niềm hy vọng cuối cùng của toàn bộ tộc mèo!"

"Ông nói vậy là không đúng rồi, tôi là người. Còn biến thành mèo, chắc cũng nằm trong tính toán của các ông luôn rồi nhỉ?"

Ông ta sững lại, nhưng lập tức nở nụ cười hòa nhã:

"Tổ tiên cô từng là ân nhân cứu mạng của tộc mèo chúng tôi. Đến đời cô, chỉ còn lại cô mang dòng m.á.u ấy."

"Tôi đã bói ra rồi, nếu không có sự giúp đỡ của cô, tộc mèo sẽ rơi vào trạng thái ngủ say kéo dài hàng trăm, thậm chí hàng nghìn năm."

"Còn cô, là hy vọng cuối cùng của chúng tôi.Bởi vì cô là con mèo chân ngắn cuối cùng còn có thể hóa thành hình người."

Ông ta kích động nắm chặt lấy tay tôi, cố vắt ra vài giọt nước mắt.

Khóe miệng tôi co giật, lão già này đúng là diễn hơi lố. Không ngờ cái chân ngắn lại trở thành ưu điểm lớn nhất của tôi.

Thật là chẳng có tí lễ phép nào cả!

"Tóm lại các ông muốn tôi làm gì?"

"Thật ra cũng đơn giản thôi, bọn ta chỉ cần một giọt tâm huyết của cô, để kích hoạt viên đá hộ mệnh của tộc, giúp nó tiếp tục phát huy năng lực, bảo vệ sự ổn định của thế giới mèo."

Tôi mỉm cười từ chối: "Tôi không đồng ý."

Có vẻ không ngờ tôi lại tuyệt tình như vậy, biểu cảm trên mặt ông lão còn chưa kịp chuyển đổi:

"Thế thì thật tốt quá, thay mặt tộc mèo, ta cảm ơn cô, tiểu thư Bạch!"

Lão liền trưng ra vẻ mặt đầy u sầu: "Ai... chỉ tội cho thằng nhóc nhà họ Vân thôi."

Quất Tử

Thật sự là đổi mặt còn nhanh hơn lật sách.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tình yêu của Huyền Miêu
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...