Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon

Chương 179

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“8uXXXi: Đúng vậy, tùy tiện mở cũng được nhưng công thức gia truyền nhà họ phải cần chính tay họ làm mới được.”

“2dXXXl: Cười chết mất, công thức gia truyền này bí mật quá.”

“1fXXXk: Đừng dông dài nữa, tôi chỉ muốn hỏi chủ cửa hàng, khi nào có thể đặt bánh Trung thu? Tôi có thể đặt bao nhiêu hộp? Gia đình tôi nhiều nhân khẩu… Mọi người hiểu ý tôi chứ?”

“4HXXXd: Hiểu rồi, cậu đinh mang cho cả dì bảy cô tám chứ gì?”

Thời Nhiễm bị phần bình luận chọc cười, cô không nhịn được mà mỉm cười một cái.

Phải có giới hạn mua, một người chỉ được mua tối đa hai hộp, cô định ngừng kinh doanh bánh Trung thu trước tết hai ngày.

“Có vẻ bánh Trung thu nhân thập cẩm bán rất chạy, hay là làm thêm một chút.”

Thời Nhiễm định bỏ bánh vào hộp, mỗi hộp có tám cái. Nghĩ đến mỗi người có một khẩu vị khác nhau, cô tính bỏ mỗi vị một bánh. Nhưng nhìn khu bình luận hôm nay thì…

Xếp vào một hộp hai bánh Trung thu nhân thập cẩm đi.

Sau khi hoàn thiện chiến lược bán bánh Trung thu tiếp theo, Thời Nhiễm vội đi ra ngoài.

Cô đã hẹn một người nông dân ở ngoại ô thành phố để mua đậu phộng, tình cờ mấy ngày hôm nay là ngày thu hoạch đậu phộng, bên kia đã gọi điện thoại cho cô.

Thời Nhiễm đội chiếc mũ rơm đã chuẩn bị rồi cưỡi chiếc xe ba bánh đi.

Chị Linh đuổi theo đưa cho cô ly nước ô mai ướp lạnh nói: “Trời nóng như vậy mà em còn ra ngoài, sao không bảo Mục Phi đi với em.”

Thời Nhiễm đáp: “Cũng không xa đâu, hơn nữa Mục Phi chọn đồ không bằng em.”

Cách đó không xa, Mục Phi vừa giúp Thời Nhiên dỡ bậc cửa, Thời Nhiễm rất có năng khiếu trong việc phân biệt và sử dụng các nguyên liệu nấu ăn, ai có thể vượt mặt cô ấy chứ?

Đừng nói về đậu phộng, trước kia chọn quả hạch, cô ấy có thể chọn đâu là hạt hạch cũ trong một bao tải lớn!

Chị Linh đành dặn dò: “Vậy em đi cẩn thận, đi sớm về sớm."

Thời Nhiễm đáp lại, cô không cảm thấy chị Linh nói nhiều. Ngày bé cô cũng mong có người nói “đi sớm về sớm” với cô.

Vừa định nổ máy, cô nghe thấy một tiếng “rầm”, hình như có thứ gì đó mới nhảy lên xe.

Thời Nhiễm quay đầu lại, cô cảm thấy có chút ê răng.

Trại Linh đang ngồi xổm trên xe trong bộ đồ kẻ sọc màu hồng yêu thích của anh.

“Cậu cũng đi?”

“Meo~”

Thời Nhiễm không khỏi cảm thấy chột dạ, cô mua cho Trại Linh một bộ quần áo thú cưng phiên bản XX. Bởi vì giá cả phải chăng (một bộ chỉ 9.9 đồng, còn bao ship nữa chứ) cho nên cô không được chọn màu sắc và kiểu dáng.

Cô tiện tay đặt ba bộ, kết quả là…

Tất cả đều màu hồng!

Người khác không biết thân phận của Trại Linh, đôi khi Thời Nhiễm cũng quên con mèo nhà cô không phải là con mèo bình thường.

Nhưng mà…

Thời Nhiễm nở nụ cười nịnh nọt với Trại Linh.

Dù sao Trại Linh cũng thích bộ đồ đó nhỉ?

Màu hồng rất hợp với một con mèo lông trắng!

“Meo?”

Trại Linh nghiêng đầu, sao thế nhỉ.

Thời Nhiễm cười gượng: “Đi thôi!”

Dù sao đi nữa, chẳng ai có thể nói với Trại Linh bộ đồ của anh rất xấu, thôi sao cũng được!

*

Gia đình cung cấp hàng hóa lâu dài cho Thời Nhiễm là một gia đình bình thường sống ở ngoại ô thành phố.

Hai vợ chồng đều là người chịu khó, họ nhận khoán ruộng đất từ những năm rất sớm.

Thời gian đầu họ trồng các loại hoa màu, sau này cuộc sống khấm khá hơn, họ bắt đầu trồng thêm dâu tây, dưa hấu, đào ao trồng sen lấy củ.

Dù diện tích đất không thể so với mấy nghìn mẫu đất của công ty nông nghiệp nhưng số họ cũng may. Họ không mất nhiều công sức để thuê công nhân thời vụ.

Thời Nhiễm chọn nhà cung cấp này chỉ đơn giản vì dưa hấu họ bán rất ngon.

Sau đó, cô thấy hai vợ chồng họ đều là người thật thà, Thời Nhiễm cảm thấy đỡ rắc rối hơn trong việc tìm nguồn cung, cô quyết định mua luôn rau dưa ở đây luôn.

Lúc Thời Nhiễm đến là thời điểm nóng nhất trong ngày.

Thím Tăng dẫn Thời Nhiễm để cô nghỉ ngơi trong phòng điều hòa trước.

Thời Nhiễm uống một lon nước ngọt có ga: “Không sao đâu, thím Tăng, thím đóng gói đậu phộng xong chưa ạ? Để con xem trước đã.”

Thím Tăng xách ba bao lớn: “Xong rồi, xong rồi đây, nhưng mà đậu phộng chưa phơi được thôi.”

Thời Nhiễm không thích đậu phộng đã phơi, cô nhìn qua số đậu phộng trong bao rồi nói: “Không sao ạ, chỗ đậu phộng này con lấy hết.”

Thím Tăng: “Trời còn nắng như vậy, con…”

Bà định bảo Thời Nhiễm ở lại ăn cơm nhưng bên ngoài truyền đến tiếng cười đùa.

Một cô gái có mái tóc hồng nhạt, theo sau là một con mèo.

"Đây là cháu gái thím, tên Tiếu Tiếu, nó mới nghỉ làm nên đến chỗ thím giải sầu.”

Thời Nhiễm lịch sự gật đầu.

Lúc Trại Linh nghiêng đầu nhìn sang, trước mắt cô ấy là một con mèo có gương mặt béo tròn, đôi mắt đen lay láy mang theo chút lười biếng… Trông quen quen, hình như cô ấy đã nhìn thấy nó ở đâu đó rồi.

Đúng rồi! Con mèo man rợ ở phiên chợ sáng hôm ấy!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 179

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...