Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi Không Phải Thiên Tài

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngồi trên taxi, Vi

Tinh suy xét suốt dọc đường về, hồi nãy tâm trạng Đào Hương bỗng nhiên

thay đổi nhất định có liên quan tới đám lính kia, mà là người nào đó tới sau, ai nhỉ? Vi Tinh chau mày nghĩ ngợi. Mấy người lính đó trông đều

đen sì sì như nhau, thị lực của mình cũng không tốt, thật không nhìn ra

nhân vật nào “đặc biệt” cả.

“Cô gái, phía trước là rẽ trái đúng

không?”, bác tài nghiêng đầu hỏi, “À, vâng, bác rẽ trái, rồi cứ đi thẳng tiếp khoảng hai mươi phút, tới cổng tiểu khu cho cháu xuống là được”,

Vi Tinh vội chỉ đường. “OK”, bác tài đánh vô lăng, xe vọt lên như tên

bắn.

Lúc này từ trong túi vang lên một tiếng “Tinh”, Vi Tinh

nhanh chóng nhận ra là tiếng chuông báo tin nhắn của máy mình, vội vàng

lôi ra. Là tin nhắn của Mễ Dương, gửi từ hơn một giờ trước. Ban nãy

trong quán ăn ồn ào quá, sau lại lo chuyện Đào Hương, bản thân căn bản

không nghe tiếng điện thoại reo. Mở tin nhắn ra xem, “Kết quả phỏng vấn

thế nào hả? Được mặc đồ công sở hay bị người ta nấu chín rồi?” xong còn

thêm cả mặt cười rõ gian.

“Xí”, Vi Tinh hứ một tiếng, lập tức

tành tạch bấm tin nhắn trả lời, “Cậu mới bị người ta làm thịt thì có, đồ công sở bà chị đây mặc lên rồi, là của BM hẳn hoi nhá! Tức chưa hả?”.

Gửi xong tin nhắn Vi Tinh thấy tâm trạng mình khá lên nhiều, hồi hộp chờ đợi Mễ Dương phản công. Nhưng đợi cả mười phút đồng hồ, đã sắp về tới

nhà cũng không thấy Mễ Dương trả lời, chẳng giống với phong cách của cậu ta gì cả, cậu chàng này vốn nhắn lại nhanh lắm cơ mà. Vi Tinh nhìn điện thoại lẩm bẩm vẻ khó hiểu, “Sao thế, bộ bị người ta làm thịt thật rồi

hay sao?”

Vi Tinh đã đoán đúng, Mễ Dương đúng là đã bị làm thịt,

nhưng không phải do người, mà là bởi một con vật, cụ thể hơn là một chú

chó, cụ thể hơn chút nữa, là một chú chó họ Mễ!

Chính cái lúc Vi

Tinh đang chiến đấu với lẩu cay, Mễ Dương, Đinh Tử và cả cái cậu thực

tập sinh tới được đường trại gà. Đinh Tử đỗ xe vào lề đường, vừa đóng

cửa xe dợm bước, cậu thực tập sinh vội vàng nhắc nhở, “Đinh ca, xe chúng ta còn chưa khóa kìa?”. Đinh Tử không thèm quay đầu lại buông một câu,

“Không cần! Thông thường mà nói, chả ai dám trộm xe của cảnh sát cả!”.

Anh chàng thực tập sinh này khá là ngoan cố, vẫn chưa chịu thôi, “Nhưng xe

này là xe biển dân dụng mà!”. Đinh Tử cười ha ha, “Cậu yên tâm đi, làm

trộm thì mũi cũng phải thính chứ, chúng biết ngửi cả đấy!”, nói rồi chớp chớp mắt. Cậu thực tập sinh khịt khịt mũi, “Mùi? Em chỉ ngửi thấy mùi

hôi thôi”. Nói xong liền quay đầu nhìn Mễ Dương, “Mễ ca, bụng anh hôm

nay có vấn đề hả, cứ bùm bụp suốt cả dọc đường”.

Da mặt Mễ Dương

tuy dày, cũng không tránh khỏi xấu hổ, chỉ còn biết ho khan một tiếng.

Đinh Tử sau khi cười trộm một cái mới quay sang nói, “Có gì lạ đâu, thì

chính cái mùi hôi này chống trộm chứ đâu!”, tiểu thực tập sinh chớp chớp mắt. Mễ Dương làm ra vẻ định tung cước, Đinh Tử nhanh như chớp chạy ra

xa, “Đừng nhiều lời nữa, mau đi thôi!”. Mễ Dương đi trước dẫn đầu, trong lòng cũng bối rối, lẽ nào nước đậu anh uống lúc sáng là thừa lại của

hôm qua? Nhưng có thấy thiu đâu. Tiểu thực tập sinh cũng vội theo sát,

vừa đi vừa tò mò quan sát xung quanh, thấy rõ ràng là buổi trưa, mà

không có mấy cửa hiệu mở cửa, người qua lại cũng vắng.

Khu đường

trại gà này chủ yếu là nhà mái bằng, lúc Bắc Kinh bắt đầu phân chia khu

vực thành phố, nơi này được tính là khu vực nội thành, cho nên nông dân ở đây đều đổi đất lấy đất nền, thoắt cái trở thành hộ khẩu thành phố. Nhà máy thép gần đó tuy cũng tuyển không ít người đi làm công nhân theo

chính sách, nhưng đó đều là những lao động trẻ khỏe, đa phần người có

tuổi và phụ nữ vẫn không có công ăn việc làm.

Trải qua nhiều năm

phá dỡ cải tạo, khu vực xung quanh không làm khu đô thị và siêu thị, thì cũng thành công viên, nơi tập thể dục thể thao, duy chỉ có nơi này vẫn

không có gì thay đổi. Bởi số người thất nghiệp khá nhiều, đại bộ phận

đều sống dựa vào tiền cho người ngoại tỉnh thuê nhà. Để kiếm thêm nhiều

tiền, họ đua nhau xây nhà dựng cửa, tận dụng triệt để từng tấc đất, chỉ

lo mình bị thiệt.

Dần dà chỗ này trở thành nơi tập trung của

người ngoại tỉnh, vấn đề trị an cũng theo đó ngày càng nhiều thêm. Nhất

là hai năm gần đây, không biết vì sao, đa phần các nhà mặt đường đều

thành tiệm cắt tóc. Dù là “tiệm cắt tóc Lệ Lệ” hay “Salon thời thượng”,

đều không có tiệm nào cắt tóc thực sự cả.

“Đinh ca, đồn công an ở đây không quản sao?”, tiểu thực tập sinh nghe giới thiệu xong hiếu kỳ

hỏi. ĐinhTử cười, “Quản chứ, ai nói là không quản, lúc nào khu vực thiếu kinh phí, thì phải quản chứ!”. “Hả?” tiểu thực tập sinh trợn tròn mắt.

“Đinh Tử, đừng có tán hươu tán vượn nữa!”, Mễ Dương cười mắng, “Cơ cấu nhân

viên khu này khá phức tạp, trừ phi di dời triệt để cả vùng này, nếu

không cậu bắt họ chạy, chạy không thoát thì nộp phạt, không có tiền thì

tạm giữ vài ngày rồi lại thả về, nhưng chẳng cần đợi người anh em bị tạm giữ trở về, hội chị em được thả đã về đã lại có mặt ở trạm phía tây Bắc Kinh chuẩn bị làm lại từ đầu rồi, cơ sở nhiều lúc cũng đành chịu! Nhiều việc như thế, không thể ngày nào từ sáng đến tối cũng chỉ lo truy quét

tệ nạn, hơn nữa đa số các gia đình ở đây đều sống nhờ tiền cho thuê

phòng, cậu đuổi hết người đi rồi, họ biết cho ai thuê bây giờ?”.

Tiểu thực tập sinh còn định hỏi tiếp, Đinh Tử bỗng ho một tiếng, khẽ nói,

“Tới rồi”. Tiểu thực tập sinh tim đập thùm thụp, dõi theo ánh mắt của

anh, một tên trọc đầu vung vẩy cánh tay từ một ngõ nhỏ đi ra. Tiểu thực

tập sinh đưa tay định chỉ hỏi, là hắn hả? Mễ Dương nhân lúc châm thuốc,

kín đáo đập tay ngăn cậu lại. Tiểu thực tập sinh xoa xoa cánh tay đau

rát, nhìn sang khuôn mặt không chút biểu cảm của Mễ Dương, chợt nhớ lại

lời anh nói lúc trước, nhìn được nghe được nhưng cấm mở miệng! Còn lôi

thôi cái gì, không mau bịt chặt cái miệng lại.

Tên đầu trọc đi

qua trước mặt bọn Mễ Dương, liếc qua họ một cái, như không quen biết, rẽ ngoặt vào một quán cơm phía đối diện. Mễ Dương với Đinh Tử tỉnh bơ như

không, hút nốt điếu thuốc mới sang đường thong dong bước vào quán cơm

kia.

Lúc này một cô gái mặc quần bò nói giọng vùng Hà Bắc chạy ra đón, “Ba vị đại ca mời ngồi, các anh dùng gì ạ?”. Đinh Tử ngó nghiêng

xung quanh, “Ở đây có phòng riêng không?”. Cô gái ngẩn người, vừa định

lắc đầu, thì một cô vòng eo chừng độ một mét từ bếp sau xông lên, Mễ

Dương giật nẩy mình. Cô nàng này béo thì cũng béo rồi, lại còn mặc quần

bó chẽn màu chói lọi, mắt mũi bôi vẽ cứ như vừa bị ai tẩn cho một trận

vậy, khắp mặt đâu đâu cũng thấy sưng phù. “Ba vị đại ca, phòng riêng chỗ em vẫn chưa sửa xong, nếu anh không ngại, xin mời sang phòng sau, cũng

yên tĩnh không kém đâu ạ!”, cô gái nhiệt tình mời mọc.

Mễ Dương

hỏi, “Có sạch sẽ không?”. “Tuyệt đối sạch sẽ, mời ba anh đi theo em!”,

cô béo nhanh chóng dẫn ba người đi về phía sau. Phòng sau thoạt nhìn hệt như nhà ở, cô béo vén một tấm rèm cửa màu hồng lòe loẹt rẻ tiền lên,

“Mời các anh!”, tiểu thực tập sinh theo sau vào phòng.

“Đinh ca,

Mễ ca, các anh tới rồi à, mời ngồi, ai nhỉ, Quyên Tử, mau mang chút rượu thịt lên, bia phải lạnh đấy nhé!”, một giọng sang sảng vang lên, tiểu

thực tập sinh vừa nghiêng đầu liền trông thấy gã trọc đầu khi nãy đang

khom lưng cúi rạp người giơ tay mời họ vào. “Không phải cầu kỳ, chúng ta nói chuyện được rồi!”, Mễ Dương ngăn cô gái, gã đầu trọc không nói gì,

chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho cô gái ra ngoài.

“Được rồi, lão

Cung, mấy ngày không gặp anh đã thành ông chủ rồi sao?”, Đinh Tử hừ khẽ. Tên đầu trọc cười ha hả, “Đinh ca lại trêu em rồi, đây là cửa hàng của

vợ em”. “Vợ?”, Đinh Tử ngoắc đầu, “Cô nàng vừa nãy đó hả? Nhặt được hồi

nào vậy?”. Lão Cung nhe răng, “Vừa tháng trước, hai đứa em vừa gặp đã…

cái gì nhỉ, cái gì mà sét ái tình đó, cảm xúc dạt dào lắm, như kiểu trên ti vi người ta vẫn diễn đó! Ơ kìa, Mễ ca ngồi đi, ô, vị cán bộ này nhìn cứ là lạ, anh là?”. Đầu trọc cười nhún nhường, ánh mắt thì quét một

lượt từ trên xuống dưới quan sát anh chàng thực tập sinh. Cậu nhóc có

phần hồi hộp, chỉ có thể duy trì vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng không biết

phải nói gì.

“Cảnh sát Triệu mới tới, sau này sẽ còn gặp nhiều,

anh phải hết lòng phối hợp đấy nhé!”, Mễ Dương cười nói. “Nhất định rồi, nhất định rồi”, gã đầu trọc gật đầu lia lịa, rồi lại xông tới vỗ ngực

tiểu thực tập sinh, “Cảnh sát Triệu, sau này có việc gì anh cứ hô một

tiếng, Hồ Cường tôi quyết không chối từ!”. Tiểu thực tập sinh ngẩn

người, buột miệng, “Hồ Cường? Anh không phải họ Cung sao?”

“Khục”, Đinh Tử ho một tiếng, anh và Mễ Dương đều cố nín cười, gã đầu trọc xoa

xoa cái trán bóng nhoáng, cười mỉa, “Cảnh sát Triệu, đấy đều là anh em

trên phố gọi bừa vậy, để anh hỏi thế này em cũng ngại thấy ngại quá,

không quan trọng, anh thích gọi sao cũng được”. “Cậu mà cũng biết xấu hổ nữa à? Biệt hiệu đều đã lan truyền khắp nơi rồi, còn ngại với chả ngùng gì nữa?”, Đinh Tử khịt mũi dè bỉu. Tiểu thực tập sinh lúc này mới hiểu, hóa ra lão Cung là tên viết tắt của lão tiến cung[1], anh biết những

người này đều gọi việc vào nơi tạm giam là tiến cung.

[1] Lão: toàn, nhiều lần.

“Đinh ca, đó là chuyện trước đây rồi!”, đầu trọc làm vẻ bất bình, “Bây giờ

anh em tuyệt đối là những công dân tốt biết tuân thủ luật pháp, hợp tác

với chính quyền, hợp tác…”. “Được rồi, được rồi”, Đinh Tử ngắt màn “mưa

xuân phơi phới bay” của lão Cung, “Cậu gọi chúng tôi đến đây, không phải là để nghe cậu biểu dương chính mình đấy chứ? Vào việc chính đi nào!”.

“Em nào dám, nếu không có việc quan trọng em nào dám kinh động hai anh đây, vụ tiệm cắt tóc lần trước chẳng phải vẫn chưa phá được hay sao? Giờ có

manh mối rồi!”. Lão Cung nói vẻ thần bí, vẻ mặt còn có phần tự đắc. Mễ

Dương khẽ chau mày, “Cậu có gì thì nói toẹt mẹ luôn ra, vòng vo tam quốc định giấu ai hả?”. Lão Cung vội đứng lên, “Mễ ca, xem anh nói kìa, em

nào dám giấu giếm gì anh, các anh đợi một lát”. Nói rồi vén rèm đi ra,

gọi cô béo ban nãy lại ghé tai nói thầm mấy câu.

Bọn Mễ Dương

nhìn thấy cô nàng béo ngoắt mông quay đi, bước vào một phòng khác. Đinh

Tử sáp lại gần tai Mễ Dương thì thầm, “Cậu xem lão Cung này mắt mũi thế

nào chứ, chỉ dựa vào hiệu quả thị giác thế này, hắn đã trúng sét ngất

ngây rồi sao?!”. “Phì!” tiểu thực tập sinh bên cạnh vội bụm miệng, cúi

đầu cười. Mễ Dương vừa định mở miệng, đã thấy lão Cung cầm bọc khăn tay

bước vào.

Mở hết tầng này tới lớp khác, “Đây chả phải là thẻ SIM

hay sao?” tiểu thực tập sinh đang thò cổ ra nhìn không kìm được thốt

lên, Mễ Dương với Đinh Tử thì không động tĩnh gì. Đợi cho lão Cung trình bày xong xuôi ngọn nguồn gốc tích của cái thẻ SIM điện thoại, Mễ Dương

nhìn sang Đinh Tử, “Tuy không chắc là thứ chúng ta cần, nhưng cứ đem về

cục kiểm tra xem sao, tránh để xảy ra sai sót”. “OK!”, Đinh Tử gật đầu,

rồi trợn mắt nhìn lão Cung, “Có tí việc cỏn con thế này mà bắt chúng tôi chạy cả đoạn đường dài, cậu mang tới chả phải nhanh gọn hơn à!”.

Lão Cung cười nịnh bợ: “Đinh ca, nếu chỉ vì cái thứ đồ chơi này, thì em

nhất định mang qua cho anh rồi. Lần trước chẳng phải anh bảo em để ý mấy người ở cùng cô gái đó sao? Cô ta về rồi, nên em mới gọi các anh tới,

để giữ bí mật, em không dám nói qua điện thoại!”. Đinh Tử và Mễ Dương

tim đập bình bịch, “Thế người đâu?”. Vẻ uể oải của Đinh Tử lúc trước

biến mất.

“Anh đừng vội!”, lão Cung vội vàng xua tay, “Mấy cô đó

sống ở nhà chị dâu họ của vợ tôi, nghe chị dâu họ cô ấy nói, cô ta thấy

chuyện cũng qua gần một năm rồi, cảnh sát các anh cũng lơ là đi nhiều,

cô ta ở quê làm ruộng thì kiếm được bao nhiêu tiền, thế là lại chạy ra

Bắc Kinh, hiện giờ không có ở nhà, nghe nói cùng mấy chị em vào thành

phố sắm quần áo rồi. Anh yên tâm, tôi đã bảo chị dâu họ cô ấy để mắt

rồi, về một cái là báo cho tôi ngay, cô ta có mà chạy đằng trời!”.

“Có nói bao giờ về không?”, Đinh Tử hỏi. Lão Cung lắc đầu, “Phụ nữ đi mua

quần áo làm sao biết chính xác được, nhưng sớm muộn gì chả phải về đúng

không?”. “Đại Mễ, hội ý một chút, chúng ta phải cử người ở lại đây bám

sát, thẻ SIM này cũng phải mang về”, Đinh Tử vừa nói vừa nhìn Mễ Dương.

Mễ Dương gật gù còn chưa cất lời, đã cảm thấy cơ vòng của mình không

chịu sự kiểm soát mà tự do hoạt động, một mùi hôi tức khắc lan tỏa, Mễ

Dương mặt đỏ bừng.

“Shit, vũ khí hóa học hả trời!”, Đinh Tử lấy

tay quạt lấy quạt để, “Khỏi bàn bạc gì nữa, cậu nhanh nhanh mang cái thẻ SIM về cục đi, cần uống thuốc thì uống, muốn vào nhà vệ sinh thì vào,

tớ với tiểu Triệu ở đây canh chừng!”. Tiểu thực tập sinh vừa cố gắng nín thở, vừa gật đầu cái rụp tán đồng. Đầu trọc không dám góp lời, lặng lẽ

đi mở cửa sổ.

Mễ Dương nghĩ bụng cũng không cố gồng lên làm gì,

tiện tay nhét cả SIM lẫn khăn tay vào ngăn cạnh bên ngoài của túi xách,

ra cửa bắt xe nhằm hướng cục thẳng tiến. Nhưng anh lên xe chưa được mươi phút, sấm đánh rổn rảng không nói làm gì, đến bụng cũng bắt đầu sôi réo ùng ục, người cũng thấy nôn nao. Anh lái xe xui xẻo ấy chỉ còn cách mở

toang hết cửa xe, khuôn mặt bị gió thổi sắp biến dạng tới nơi, vẫn phải

để ý bốn chung quanh tìm nhà vệ sinh công cộng. Ai bảo là lái xe năm sao đỏ, không được để bị khiếu nại cơ chứ, chỉ còn cách cố mà chịu thôi!

Anh chàng lái xe như có lửa đốt đít vừa ngó nghiêng tìm nhà vệ sinh vừa

luôn mồm mắng sở xây dựng thành phố, mấy thứ đâu đâu thì xây gì rõ lắm,

lại không biết đường mà dựng thêm vài cái nhà vệ sinh. Này! Người anh

em, nếu thực sự không chịu nổi nữa, chúng ta cứ ra vệ cỏ ven đường đi,

tôi che cho anh. Nếu gặp đội kiểm tra vệ sinh, cứ xem như chúng ta xui

xẻo, nộp phạt. Còn nếu gặp công nhân môi trường, tính ra chúng ta còn

đang giúp họ bón cây miễn phí í chứ, không bắt họ trả tiền là may rồi… Ơ kìa! Nghe tôi nói này người anh em, anh chớ có nôn hay bậy trên xe của

tôi đấy nhé! Stop! Chiều tôi còn phải giao ca nữa đấy!

Mễ Dương

cũng rất muốn chửi bậy, tiếc là toàn bộ tinh thần của anh giờ đang dùng

cả vào việc khống chế cái bụng mình không lập tức tạo phản. Đây lại

không phải là “đi nhẹ”, quay lưng lại cái là giải quyết xong, giữa thanh thiên bạch nhật làm cái chuyện này, cảnh sát Mễ vẫn chưa có cái dũng

khí ấy. Nhưng dù nhẫn nhịn thế nào cũng có mức độ nhất định của nó, ngồi nhìn trạng thái sinh lý sắp vuột ra khỏi tầm kiểm soát của tâm lý, đang định nhắm mắt làm liều thì Mễ Dương bỗng phát hiện sắp tới nhà mình,

vội vã kêu lái xe rẽ quặt.

Tới chân tòa nhà, Mễ Dương ném cho lái xe 20 tệ, bưng “cửa sau” dò dẫm đi lên, vừa đi vừa thầm trách tại sao

lúc đầu mẹ lại cứ đòi ở tầng sáu, lại còn nói cái gì mà không muốn để

người khác giẫm lên đầu mình! Lúc đi lên còn gặp vợ chồng nhà Trương lão gia ở tầng dưới, sau màn chào hỏi miễn cưỡng, Mễ Dương vội vã tiếp tục

leo lên. Trương lão gia còn đang thắc mắc, sao cậu nhóc này mặt mũi lại

đỏ bừng bừng thế kia? Bà xã ông đáp, không chỉ mặt đỏ, ông không trông

thấy cậu ấy đi kiểu mèo à? Hai chân xoắn hết cả vào nhau mà đi!!!

Khó khăn lắm mới lên tới cửa nhà, Mễ Dương mở cửa bằng tốc độ nhanh nhất có thể, vừa mở vừa chửi cái cửa chống trộm, rốt cục là đang chống lại

ai!Nghe tiếng Gulit trong phòng cũng đang oăng oẳng góp vui, cửa vừa mở, chú ta đã vẫy đuôi xông ra. Bà Mễ đi chợ rồi, chú ta ở nhà đang buồn

thiu, thấy có người về tự nhiên phấn khởi hẳn lên. Mễ Dương chẳng còn

lòng dạ nào mà ngó tới nó, giơ chân đá chú ra rồi phi thẳng vào nhà vệ

sinh. Mở nắp bồn cầu, lập cập cởi quần ngồi luôn xuống… Ôi, tạ ơn trời

đất, Mễ Dương thở phào nhẹ nhõm.

Tự thấy mình là một chú chó

ngoan ngoãn, Gulit bồn chồn khó hiểu vô cùng, tôi thân mật với anh mà

lại đá tôi à! Mama còn chưa đá tôi cái nào! Chú cún được bà Mễ chiều quá đâm hư bắt đầu ngó nghiêng bốn phía xung quanh, rồi… Chú ta uốn éo chạy tới chỗ túi xách khi nãy Mễ Dương tiện tay quăng lên sô pha. Tôi cắn,

ai bảo anh đá tôi, tôi gặm, cho anh… Đợi đến lúc Mễ Dương khoan khoái

giật khóa nước ở bồn cầu từ nhà vệ sinh bước vào, vừa liếc mắt sang đã

phát hiện tấm khăn tay trong mồm Gulit sao mà quen mắt thế.

“Mẹ

kiếp!”, Mễ Dương gào lên khi nhận ra, định xông lên giằng lại, đã thấy

Gulit khò khè cổ họng, giương đôi mắt nai tơ to tướng ra thủ thế, anh

vội dừng bước. “Gulit ngoan nhỉ, bỏ cái đó xuống nào, nghe nào, cún

ngoan, nghe lời anh nào, há mồm ra nào!”, Mễ Dương tự hạ thấp mình, làm

bộ tươi cười, cẩn thận dè dặt tiến lại gần con chó.

Gulit căn bản không dễ bị lừa như thế, kiên quyết ngoạm chặt chiếc khăn tay trố mắt

thách thức từng cử động của Mễ Dương. Mễ Dương xem chừng tình hình không ổn, con cẩu này khoái nhất là đối đầu với người ta, đặc biệt là anh,

đến bà Mễ nói nó còn chẳng thèm nghe. Một người một chó kiên trì thủ thế một lúc, Mễ Dương cố tình làm ra vẻ không thèm để ý, tiện thể ngồi lên

sô pha cầm một quả chuối lên gặm, chỉ có ánh mắt là không rời con chó hư đốn.

Chó có thông minh thế nào thì vẫn là chó, chẳng bao lâu,

Gulit đã mất cảnh giác, cúi đầu tiếp tục công việc của mình. Rất nhanh,

Mễ Dương phi thân tới túm gọn cậu chàng. Gulit vừa kêu gào thảm thiết

vừa ra sức vùng vẫy. Nhưng nó đâu phải là đối thủ của Mễ Dương, lại

không dám cắn chủ nhân, chỉ còn biết trơ mắt nhìn Mễ Dương lôi thứ đồ

trong mõm nó ra.

Mễ Dương có phần dương dương tự đắc, liếc nhìn

cu cậu đang tức tối bội phần: “Oắt con, dám đấu với anh mày à!”. Nói rồi mở khăn tay ra, không phải chứ, cái SIM đâu rồi? Lông chân tay dựng

đứng, Mễ Dương lập tức lục tung túi xách, không có! Khe sô pha, không

có! Dưới chân sô pha, dưới bàn uống nước, vẫn không có!. “Sao lại thế

được?”. Mễ Dương khổ sở vừa ngẩng đầu lên, đã thấy Gulit ở bên cạnh

miệng đang tóp tép: “Không phải chứ?!”. Một tiếng sét rền vang trên đỉnh đầu Mễ Dương, anh run cầm cập hỏi, “Gulit, cụ lớn Gu! Không phải cụ đã

chén cái SIM rồi đấy chứ?”. “Gâu!”.

“Ô, chị đi chợ đấy à?”, bà Mễ ngẩng đầu cất tiếng chào, bà Vi chưa tới cổng trước khu nhà đã nhìn

thấy bà, vốn định giả bộ không trông thấy, bước nhanh vài bước về nhà,

giờ người ta lại chủ động chào hỏi, bà chỉ còn cách quay người cười giả

lả, “À vâng, chị cũng đi lên lớp à?”. “Hôm nay tôi nghỉ, nhà trường quan tâm đến những thầy cô giáo lão thành như chúng tôi lắm, không phải vất

vả gì cả!”, bà Mễ đắc ý đáp.

“Vậy sao? Không vất vả là tốt rồi,

nếu không còn chẳng bằng nghỉ hưu nữa ấy chứ”, bà Vi ừ hữ một câu rồi

tiếp tục đi lên. Bà Mễ vẫn chưa chịu thôi, “Ấy, có gì mà vất vả với chả

không, những người về hưu non mới nhanh già, nhất là phụ nữ! Vẫn có việc đi làm, mới có thể xinh đẹp khỏe mạnh”. Bà Vi vừa nghe sắc mặt đã có

chút khó coi, bà vì lý do sức khỏe mà phải rời nhà máy về hưu sớm, câu

này của bà Mễ nghe thật hết sức chối tai.

Bà Vi thầm hít thở sâu, xoay người lại cười, “Thế ư, thực ra phụ nữ ấy mà, chỉ cần sống thoải

mái, có người đàn ông yêu thương mình, có làm việc hay không không quan

trọng, nếu nói làm việc mới trẻ trung xinh đẹp, thế thì mấy bà quét rác, bán rau ở chợ chắc đều đi thi hoa hậu hết rồi!”. Nói xong quay lưng đi

thẳng, phen này tới lượt bà Mễ tức xì khói.

Đi được nửa đường

nhưng vẫn không cam tâm, bà Mễ tiếp tục khơi mào cuộc chiến lần hai,

“Chị nói không sai, sống thoải mái là được rồi, đến cái tuổi như chúng

ta bây giờ thì trông vào cái gì nào, chẳng phải chỉ mong con cái có

tương lai hay sao? Chị thấy tôi nói có đúng không?”. Nếu như trước đây

câu nói này tuyệt đối là đòn hạ sát, nhưng vừa nãy bà Vi đã nhận được

điện thoại của Vi đại tiểu thư thông báo, mẹ ơi, con gái mẹ phỏng vấn

thành công rồi!

Bà Vi đắc ý, mỉm cười, thậm chí còn hết sức tao

nhã quay lại buông một câu, “Đúng quá rồi, Mễ Dương nhà anh chị làm cảnh sát, Vi Tinh nhà chúng tôi cũng phỏng vấn thành công, được nhận vào

công ty tên là BM rồi, nghe nói là một trong 500 công ty hàng đầu thế

giới, có lẽ chị không biết, chị về hỏi Mễ Dương nhà chị xem, lũ trẻ bây

giờ biết hết đấy!”. Dứt lời ưỡn ngực ngẩng đầu đi lên lầu, cảm giác ư,

đúng một từ, ĐÃ!!!

Miệng bà Mễ hết mở ra lại mím vào, Công ty BM, bà đương nhiên là biết, nhưng công ty nước ngoài có tiếng như thế, con

bé Vi Tinh kia? Con bé Vi Tinh tốt nghiệp trung cấp, cao đẳng rót nước

cũng có thể vào ư? Chỗ người ta phải nói tiếng Anh cơ mà? Sao lại có thể chứ? Nhưng nhìn cái vẻ đắc ý kia của bà Vi không giống bốc phét tí nào. Bà Mễ trong lòng vừa băn khoăn lại vừa ức chế, cuộc giao chiến hôm nay

với bà Vi, thế là thất bại thảm hại!

Bà Mễ đang tâm trạng không

vui vốn định đi chậm lại, tránh để lúc mở cửa hai người lại chạm mặt, ai biết cái kẻ tiểu nhân đắc ý Hứa Thục Cầm ấy còn nói ra những lời gì

nữa, hôm nay cứ để cho bà ta đắc ý một hôm. Nhưng vừa lên tới tầng năm

đã nghe tiếng động rất lớn phát ra từ nhà mình, căn hộ cũ kiểu này cách

âm rất kém, ngoài tiếng chó sủa thảm thiết, bà Mễ còn nghe thấy cả tiếng con trai mình, Mễ Dương không phải đã đi làm rồi sao?

Bà Mễ hớt

hơ hớt hải chạy lên, bà Vi trước khi đóng cửa vào nhà còn bồi thêm một

câu, “Hình như Mễ Dương nhà chị đang ở nhà, nuôi một lúc hai đứa con

trai thật đúng là náo nhiệt, hẹn gặp lại chị sau nhé!”. Nói xong đóng

cửa cái rầm, rồi tự mình đứng cười trộm sau cửa, hôm nay đúng là hả giận quá. Bà hàng xóm hay làm ra vẻ ta đây ấy tức đến bệch cả mặt ra rồi.

Tiếng động trong nhà khiến bà Mễ không còn tâm trí đâu mà để ý câu châm chọc

của bà Vi, chân tay luống cuống mở cửa, “Mễ Dương, là con à? Con đang

làm cái trò gì thế hả?!”. Chưa nói hết câu, nhãn cầu bà Mễ xém chút nữa

thì rơi ra ngoài, đập vào mắt là cảnh tượng cảnh sát Mễ đang tóm hai

chân sau dốc ngược Gulit xuống đất không ngừng giật lắc, “Đồ chó nhà

ngươi khôn hồn thì mau nôn ra cho ta! Lần sau ta cho ngươi ăn thỏa

thích, giờ thì nôn ngay ra cho ta!!!”.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi Không Phải Thiên Tài
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...