Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tôi rất thông minh

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

5

Tôi trúng một lần bốn mươi vạn!

Chuyện này chắc chắn sẽ lên báo.

Ông chủ mập tay chân lóng ngóng giũ điếu thuốc ra khỏi áo, vội vàng kéo tôi lại: "Em gái, chụp một tấm hình, đừng có chạy!"

Ông ấy muốn tôi quảng bá cho cửa hàng.

Tôi không muốn ảnh mình được treo trong tiệm, vội vàng chạy mất.

Hai tờ vé số trên tay, phải dành chút thời gian đi đến trung tâm xổ số để đổi, cửa hàng nhỏ này không thể đổi được.

Tôi cũng không vội đổi tiền, chính xác mà nói, tôi không cần tiền gấp cho lắm.

Vì tôi đã xác nhận được, hệ thống quả nhiên đang trả lại tài sản, cho nên dù có thế nào tôi cũng sẽ nhận lại được tiền của mình.

[Bản edit thuộc về page Cung Thanh Vũ. Đứa nào reup đứa đó ẻ chảy suốt đời 凸(`0´)凸]

Đối với tôi bây giờ, tiền không phải là vấn đề quan trọng nhất.

Điều quan trọng nhất là thi đại học.

Ai mà không muốn vào Thanh Bắc chứ?

Tuần sau là kỳ thi đại học rồi, tôi phải chuẩn bị kỹ càng, không thể vì trí thông minh đã quay lại mà lơ là, dù sao thì đây cũng là *ngàn quân, vạn mã chen cầu độc mộc mà.

*Câu này được hiểu như kiểu kỳ thi có rất nhiều người, nhưng suất tuyển sinh lại ít. Nên hàng ngàn người phải tranh nhau số suất ít ỏi đó.

Về đến nhà, tôi định vào phòng làm vài đề thi để kiểm tra năng lực hiện tại của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-rat-thong-minh/chuong-5.html.]

Trí thông minh quay lại lần này có như lúc trước, vượt trội hơn người khác, có thể giúp tôi dễ dàng vào Thanh Bắc không?

Kết quả Chu Diệp từ phòng ngủ đi ra, cau mày nhìn tôi: "Chị đi đâu vậy? Mẹ bảo chị nấu cơm cho tôi ăn, đói c.h.ế.t đi được."

Con bé đã quen sai bảo tôi, chuyện bị bôi bánh kem vào mặt có lẽ không khiến con bé sợ.

"Bà mày cho mày ăn một thìa cứt, mày có ăn không?" Tôi hừ lạnh.

Chu Diệp vừa sợ vừa giận, ánh mắt ngay lập tức trở nên âm u độc ác.

"Chu Nhược, đầu óc mày ngày càng tệ hơn à? Ai cho mày cái gan nói chuyện với tao như vậy?" Chu Diệp lộ ra bộ mặt thật.

Con bé hoàn toàn không phải là cô con gái ngây thơ dễ thương gì cả.

Trước mặt cha mẹ là một bộ mặt, trước mặt người ngoài lại là một bộ mặt khác.

Tôi trước đây tuy ngu ngốc nhưng không phải không biết gì về Chu Diệp.

Chúng tôi học cùng một trường, thường nghe nói con bé chuyên bắt nạt người khác, thậm chí có học sinh bị con bé bắt nạt đến mức phải bỏ học.

Con bé là một kẻ độc ác từ trong trứng, từ nhỏ lại được cha mẹ chiều hư, thêm vào đó con bé vừa thông minh, đáng yêu, thành tích ưu tú, nên càng ngày càng không kiêng nể gì cả.

Trước đây tôi rất sợ con bé, nhất là khi cha mẹ không có ở nhà, con bé sẽ coi tôi là nô lệ mà sai khiếm, thậm chí lúc không vui còn bắt tôi l.i.ế.m bồn cầu.

Có lần con bé thi không tốt, về nhà liền hắt nước sôi vào chân tôi, nhìn tôi đau đớn nước mắt đầm đìa, cô ta liền cười lớn.

Mà cha mẹ lại không trách cứ con bé, chỉ nói là do con bé vô ý.

Tôi lúc đó đầu óc ngu ngốc, căn bản không biết phải tố cáo như nào, chỉ có thể âm thầm chịu đựng.

Nhưng bây giờ thì, ha ha.

-----

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tôi rất thông minh
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...