Món trà chiều không hợp khẩu vị của Lục Trầm lắm. Vì vậy, hai miếng bánh ngọt, anh chỉ ăn hai miếng rồi tất cả đều vào bụng tôi.
"Đúng là, đồ ngọt làm tâm trạng người ta tốt lên thật~"
"Quá ngọt."
Lục Trầm cau mày, bánh ngọt anh chỉ ăn hai miếng đã thấy đầy mùi đường và hương liệu, trong khi tôi lại ăn ngon lành.
"Anh có uống trà sữa không? Em đặt cho anh loại matcha Uji, ba phần đường, chắc không ngọt lắm đâu."
"Em uống gì?"
"Ô long đào, không đường."
Tôi cảnh giác ôm lấy ly ô long đào đã uống một nửa của mình.
Tất nhiên là phải chọn loại không có đường rồi, đường làm người ta vui vẻ nhưng cũng làm người ta tăng cân!
Phải âm thầm cạnh tranh, kiểm soát lượng đường bắt đầu từ chính mình!
Một bàn tay quyết đoán cướp ly ô long đào đáng thương của tôi, chủ nhân của bàn tay đó uống một ngụm không hề do dự rồi ném ly matcha ba phần đường cho tôi.
Đúng thật là ném!
Lục Trầm, anh có phải con người không? Cướp đồ ăn của tôi như cướp đồ trong bát ăn xin!
Dù trong lòng càu nhàu, tôi cũng không dám lấy lại ly ô long không đường của mình từ miệng Lục Trầm.
Đùa à, đó là cướp đồ ăn từ miệng cọp, phải bảo vệ mạng sống của mình chứ!
Tôi đành cam chịu mở ly matcha Uji, uống một hơi cạn.
Huhu, matcha Uji thơm quá.
Tôi len lén nhìn Lục Trầm, ly ô long đào của tôi đã cạn đáy, người này chẳng có chút ngại ngùng nào, như thể vừa rồi tôi ăn bánh ngọt của anh ấy vậy.
Có lẽ anh ấy đã nhìn thấu chiêu trò của tôi, cho nên mới đáp lại bằng cách tương tự...
Đúng là, cao thủ đấu với cao thủ.
Không từ chối nghĩa là có thể tiến thêm một bước, nhưng cũng không nên quá vội vàng.
Yêu đương phải có qua có lại mới thú vị, giống như sáng nay tôi pha trà chanh mật ong cho anh ấy, trưa anh ấy cho tôi dùng phòng nghỉ, vừa rồi tôi ăn bánh của anh ấy, giờ anh ấy uống trà của tôi.
“Được rồi, ăn uống no nê rồi, giờ chờ tan làm thôi.”
“Cho em mượn máy tính bảng của anh chút đi, em muốn chơi thử game mới của công ty.”
Tôi nhìn Lục Trầm với ánh mắt cún con năn nỉ.
“Tự qua lấy.”
Lục Trầm không nói gì thêm, game mới của công ty sắp ra mắt, dự án quảng bá đã giao cho tôi từ sáng, có vẻ anh ấy muốn xem tôi có ý tưởng gì.
Ôi trời, ngài Lục à, có phải anh quá nuông chiều tôi rồi không?
Tôi đang làm biếng rõ ràng mà anh lại chẳng phản ứng gì.
Không hổ danh là Lục Trầm, ổn định như một tảng đá.
Game mới của công ty rất thú vị, là một game giải đố, khá giống với trò chơi thoát khỏi phòng kín đang hot gần đây, nhưng đây là phiên bản trực tuyến.
Tôi chơi đến phần tiếp theo, mắc kẹt ở một câu đố, đang không biết làm sao, đột nhiên giọng Lục Trầm vang lên từ phía sau.
“Phải làm thế này.” Tay anh lướt qua mặt tôi, thao tác vài cái trên máy tính bảng, câu đố mà tôi mắc kẹt suốt nửa tiếng được giải.
Chà, tay đẹp quá, quả là tác phẩm điêu khắc của thần thánh!
Không phải, tôi không chỉ khen tay đâu, tôi còn khen trí thông minh của anh ấy nữa!
“Đi thôi, 6 giờ rồi, tan làm lâu rồi.”
Anh ấy rút tay lại, tôi mới nhận ra đã qua hai tiếng đồng hồ từ lúc nào không hay.
“Em phải về văn phòng lấy túi đã.”
Giờ này chắc mọi người về hết rồi, văn phòng chắc không còn ai nữa nhỉ?
“Ừ, đi thôi.”
Chúng tôi lên thang máy đến tầng của phòng thị trường.
Khi cửa thang máy mở ra, tôi như c.h.ế.t lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/toi-xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-sxfm/chuong-11.html.]
Nói là làm giờ hành chính từ 9h sáng đến 5h chiều cơ mà?
Các đồng nghiệp, sao mọi người chăm chỉ thế?
Đã hết giờ làm một tiếng rồi mà phòng thị trường vẫn sáng đèn!
Thật là quá đáng, quá đáng lắm rồi!
Tôi chạy nhanh về văn phòng lấy túi rồi quay lại thang máy.
Tốt lắm, bây giờ mọi người đều biết tôi có quan hệ với Lục Trầm, bởi vì Lục Trầm vẫn đang chờ thang máy mở sẵn cho tôi.
Nhưng may mắn là, số người ở lại tăng ca không nhiều lắm, chắc sẽ không gây ra vấn đề gì nghiêm trọng.
Thời gian thoắt cái đã đến cuối tuần.
Gia đình Lục Trầm đã chuyển về nhà của mình từ thứ Tư, chính là căn hộ bên cạnh.
Chỉ có điều, hôm nay nhà Lục Trầm có khách.
Lục Trầm nhắn tin qua WeChat bảo tôi mang máy tính bảng qua cho anh ấy dùng.
Khi tôi đến cửa mới phát hiện ra sự việc này...
Đồ đàn ông xấu xa!
Từ xa đã thấy bóng dáng của Đồng Tiêu Tiêu, tôi lập tức hiểu rõ âm mưu của anh ấy!
Lục Trầm mà thiếu máy tính bảng à? Anh ấy thiếu người mang máy tính bảng đến thì có!
Tôi quyết định quay lại nhà, trang điểm lại từ đầu đến chân sao cho tinh tế mà không quá lố, cầm máy tính bảng và áo vest mà lần trước mình mặc rồi quay trở lại nhà anh.
Tôi nghi ngờ người đàn ông đầy mưu mô ấy đã dự đoán trước cảnh tượng này nên mới không đòi lại máy tính bảng và áo khoác sớm hơn!
Vừa đến cửa, tôi đã thấy Lục Trầm ngồi tiếp khách với vẻ mặt đầy khó chịu.
Sao tôi biết anh ấy khó chịu ư? Hãy hỏi Lục tiên sinh.
Sao anh lại thể hiện sự khó chịu rõ ràng như vậy chứ?!
Nhìn đồng hồ mấy lần trong một phút, còn bấm điện thoại với vẻ mặt u ám?
Bảo vệ quen tôi nên cho qua ngay, tôi không gặp bất kỳ trở ngại nào, vừa vào phòng khách, tôi thấy rõ ràng hai mắt Lục Trầm sáng lên.
“Chào chú Lục, dì Lục, cháu mang máy tính bảng cho anh Lục Trầm, cả áo khoác anh ấy để quên ở chỗ cháu.”
Tôi ngoan ngoãn chào hỏi chủ nhà, rồi khéo léo bày tỏ sự tò mò về khách lạ.
“Không ngờ nhà chú có khách, anh Lục Trầm nói cần máy tính bảng để làm việc nên cháu vội mang đến, không để ý chuyện này, có phải cháu đã làm phiền mọi người không ạ?”
Ai có thể từ chối một cô gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện như tôi chứ? Ít nhất thì dì Lục không thể.
“Sao lại phiền được chứ, Tư Thanh, cháu cũng đang giúp đỡ ở Lục thị, chắc biết Tiêu Tiêu nhỉ? Vừa hay ngồi xuống trò chuyện đi.”
“Đây là chú Đồng và dì Đồng, còn đây là ông Đồng, ông Đồng là bạn vong niên của chú Lục đấy.”
Dì Lục giới thiệu từng người trong phòng cho tôi.
Dường như vô tình hay cố ý, Đồng Tiêu Tiêu ngồi đối diện Lục Trầm, ánh mắt cô ta nhìn anh đắm đuối, thỉnh thoảng tìm vài chủ đề để nói chuyện, đôi lúc còn tiếp nước cho các bậc trưởng bối bên cạnh.
“Cháu chào chú Đồng, dì Đồng, chào ông Đồng.”
Tôi lễ phép chào từng người, rồi bị dì Lục kéo ngồi xuống bên cạnh Lục Trầm.
Tình huống này thật gay cấn.
“Nhìn tôi này, quên giới thiệu rồi. Đây là Tư Thanh, con gái nhà họ Lâm, hồi nhỏ Lục Trầm còn nói lớn lên sẽ cưới Tư Thanh nữa đấy.”
Hả?
Còn có chuyện này sao?
Tôi nhìn Lục Trầm, chớp chớp đôi mắt to tròn đầy tò mò.
Thật sao thật sao?
“Sau khi em nói sẽ gả cho anh, anh cũng về nói với mẹ anh rằng muốn cưới em.”
Lục Trầm hạ giọng giải thích với tôi, thì thầm trông rất thân mật.
“Chỉ là lời nói đùa hồi nhỏ của trẻ con thôi mà.”
Đồng A Thành cười chen vào, bà ta biết con gái mình thích Lục Trầm, luôn nghĩ rằng con gái mình sẽ trở thành con dâu nhà họ Lục.
Bây giờ đột nhiên xuất hiện một người như Trình Giảo Kim, lại còn thân mật với Lục Trầm như vậy, khiến bà ta không yên lòng.
--------------------------------------------------