Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TỐNG NGUYÊN VONG ƯU

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta từng ngây thơ nghĩ rằng ta và Phó Diễn tình sâu nghĩa nặng.

Mười năm thành thân, ta theo hắn từ lúc hắn là thái tử bị phế tước cho đến ngày hắn bước lên ngôi cửu ngũ.

Biết bao đêm, hắn thở dốc trong vòng tay ta, siết chặt bàn tay ta, khàn giọng thì thầm:

“Nguyên Nguyên, may mà có nàng.”

Cho đến khi chiếu lập hoàng hậu ban xuống, nhưng cái tên trên chiếu không phải tên ta.

Mà là Tống Tri Vi.

Hắn mặc kệ trăm quan phản đối, khăng khăng lập thê tử của Thục vương đã chết, cũng chính là tỷ tỷ ta, làm Hoàng hậu.

“Nguyên Nguyên, dù sao nàng ấy cũng là tỷ tỷ của nàng. Không phong nàng ấy làm Hoàng hậu, chẳng lẽ để tỷ tỷ nàng ngày ngày quỳ trước nàng sao?”

Khi ấy hắn nhìn ta, vẻ mặt như chuyện ấy là lẽ dĩ nhiên.

Giống như bây giờ.

“Nguyên Nguyên, nàng ấy là tỷ tỷ của nàng, chẳng lẽ nàng muốn trơ mắt nhìn nàng ấy c.h.ế.t mà không cứu?”

Người thiếu niên từng một lòng một dạ với ta đã thay lòng đổi dạ tự bao giờ?

Tống Tri Vi muốn ngôi Hoàng hậu, hắn dâng bằng hai tay.

Tống Tri Vi trúng độc, hắn ép ta lấy thân nuôi ngải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tong-nguyen-vong-uu/chuong-1.html.]

Bốn chữ “lấy thân nuôi ngải”, nói thì nhẹ tênh, nhưng phải để con ngải gặm nhấm toàn thân bảy ngày bảy đêm, cuối cùng rút ra một bát huyết mới có thể giải bách độc.

Chào các cậu đến nhà của Ngạn.

Đọc xong hoan hỉ cho tớ xin vài dòng cmt nhen.

Theo dõi tớ tại fanpage "Bỉ Ngạn Vọng Nguyệt" để cập nhật truyện mới nhaaa

Ta nhìn hắn, cổ nghẹn đắng, không nói nổi một lời.

Lẽ nào hắn không biết?

Hắn biết quá đi ấy chứ.

Vu sư kia là hắn trăm phương nghìn kế tìm về cơ mà.

Nhưng dù biết ta phải chịu đựng cực hình như thế, hắn vẫn dứt khoát bắt ta đi nuôi ngải.

Bởi ta là muội muội ruột duy nhất của Tống Tri Vi.

Chỉ có m.á.u của ta mới phát huy công hiệu giải độc tốt nhất với tỷ ấy.

“Nguyên Nguyên, chỉ là ngải Vong Ưu thôi.”

Hắn hạ giọng, ngồi xuống, nắm tay ta, ánh mắt tràn đầy ôn nhu:

“Đắng một chốc, nhưng quên hết ưu sầu, chẳng phải rất tốt sao?”

Ta nén vị tanh ngọt nơi lưỡi, gượng cười:

“Được thôi.”

Quên hết ưu sầu… cầu mà chẳng được.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TỐNG NGUYÊN VONG ƯU
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...