Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Giá

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10

Lưu Ân mặc đồ ngủ bước ra mở cửa, sau lưng là Lê Lệ cũng trong bộ đồ ở nhà.

Phòng khách đã bị thay đổi hoàn toàn. Tất cả đều mang dấu vết của một cuộc sống mới mẹ con cô ta đã yên vị ở đây từ lâu.

Đây là căn hộ tân hôn của tôi và Cố Thanh Bùi. Chúng tôi chưa ly hôn.

Vậy mà anh ta lại để một người phụ nữ khác cùng con riêng của cô ta dọn vào sống ngay giữa căn nhà từng chất chứa ký ức của tôi và Nam Nam?

Anh ta coi ngôi nhà này là gì?

Một chỗ nghỉ tạm? Một khách sạn tiện nghi? Hay là nơi bất kỳ ai cũng có thể tùy tiện bước vào?

Tôi cảm thấy m.á.u mình như chảy ngược, lồng n.g.ự.c nóng ran, đầu óc quay cuồng.

Lưu Ân nhìn thấy tôi, lập tức tái mặt, định đóng cửa lại.

Văn Hòa phía sau tôi khẽ rên lên như mất kiên nhẫn, rồi đạp mạnh vào cánh cửa.

“Cô… cô không được vào đây!” Lưu Ân hoảng hốt chắn trước cửa.

“Tránh ra!”

Tôi đẩy mạnh cô ta, bước vào trong.

Và rồi tôi đứng c.h.ế.t lặng trước căn phòng ngủ giờ đây đã hoàn toàn thay đổi.

Không còn một dấu vết nào của Nam Nam. Không một món đồ chơi. Không một khung ảnh. Không một kỷ niệm.

“Quần áo, giày dép, đồ chơi và ảnh của Nam Nam đâu?”

Tôi túm lấy cổ áo Lưu Ân, giọng nghẹn lại, như chỉ cần một câu trả lời sai là sẽ lập tức sụp đổ.

Cô ta quay mặt đi, né tránh.

Lê lê đứng bên cạnh buột miệng:

“Mẹ nói giữ đồ của người c.h.ế.t trong nhà là xui, nên mẹ đã vứt hết rồi…”

Bốp!

Tôi tát mạnh.

Rồi thêm một cái nữa. Và một cái nữa.

Tôi túm lấy tóc Lưu Ân, đẩy cô ta ngã xuống sàn, đè lên người cô ta, điên cuồng đánh.

“Tại sao?! Tại sao ngay cả dấu tích cuối cùng của con tôi, cô cũng muốn xóa sạch?!”

Tôi gào lên, nước mắt chan hòa, trái tim vỡ vụn.

Cố Thanh Bùi từng nói mẹ con họ là người vô tội.

Thế còn tôi? Còn Nam Nam? Chúng tôi đáng bị chà đạp thế này sao?!

“Dừng lại! Nghiêm Lộ, em đang làm cái gì vậy?! Nếu còn tiếp tục, anh sẽ gọi cảnh sát!”

Cố Thanh Bùi xông vào, như mọi lần, bản năng đầu tiên của anh ta là bảo vệ Lưu Ân, không một lời hỏi han tôi.

Anh ta nhào tới định kéo tôi ra, nhưng bị Văn Hòa chặn lại.

“Anh Cố,” Văn Hòa cười lạnh “Là đàn ông, tốt nhất đừng xen vào chuyện của phụ nữ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tra-gia-gbri/chuong-10.html.]

Anh ấy nhìn thì gầy gò thư sinh, nhưng từng là vô địch Sanda toàn quốc.

Cố Thanh Bùi không thể thoát ra, nhưng vẫn quyết định rút điện thoại gọi cảnh sát, ánh mắt đầy căng thẳng và mâu thuẫn.

“Nghiêm Lộ, anh biết em đau đớn vì mất con. Nhưng không có nghĩa là em được quyền trút giận lên người vô tội! Lần trước em đánh Ân Ân, cô ấy đã không chấp, nhưng em càng lúc càng quá đáng…”

Bốp!

Tôi tát mạnh vào mặt anh ta.

“Cố Thanh Bùi, tôi chưa từng gặp ai đê tiện như anh!”

Khi cảnh sát đến, tôi im lặng không nói. Văn Hòa nhanh chóng gọi một luật sư chuyên về hình sự và dân sự đến hỗ trợ.

Lưu Ân bị thương không nhẹ, tôi đành bồi thường vài ngàn đô, rồi lạnh lùng bảo Văn Hòa đi rút tiền.

Tiền được ném thẳng vào gương mặt sưng vù của Lưu Ân.

“Tôi đã trả tiền rồi. Giờ đến lượt cô trả lời chuyện đột nhập trái phép vào nhà tôi.”

Lưu Ân khóc, nước mắt ngấn dài.

Cố Thanh Bùi đứng chắn trước cô ta, nhíu mày:

“Là tôi cho cô ấy vào.”

“Có vẻ anh quên mất: tôi là chủ sở hữu hợp pháp của căn nhà này.”

Gia cảnh nhà anh không dư dả, tiền lương dù tốt vẫn phải trả nợ vay mua nhà trong 20 – 30 năm.

Còn chiếc xe RV kia là tôi mua. Tất cả những gì chúng tôi đang có phần lớn đều do tôi lo liệu.

Cố Thanh Bùi như sực nhớ ra điều đó, lúng túng:

“Em… em không cần làm nghiêm trọng như vậy…”

Nam Cung Tư Uyển

“Anh gọi cảnh sát, cô ta vứt hết đồ của Nam Nam đứa con ruột của anh, rồi còn nói tôi ‘nghiêm trọng’? Anh thực sự không biết phân biệt đúng sai nữa rồi, Cố Thanh Bùi!”

Tôi gào lên, từng chữ như muốn rạch nát cổ họng mình.

Ánh mắt anh ta lúc này mới quay sang nhìn Lưu Ân:

“Em vứt hết đồ của Nam Nam thật sao? Anh đã dặn… đừng động vào gì trong nhà cơ mà…”

Lưu Ân bật khóc, gục mặt xuống.

Tôi cười chua chát:

“Những thứ bị vứt có giá trị ít nhất nửa triệu đô. Cô ta đột nhập, phá hoại tài sản. Cẩn thận… vào tù vài năm là chuyện bình thường!”

Tôi không muốn phí thời gian thêm với họ. Quay lưng bỏ đi.

Phía sau, Cố Thanh Bùi chạy theo, cuống cuồng:

“Xin lỗi, Nghiêm Lộ… Thật sự, sau khi cô ấy chuyển đến, để tránh dị nghị, anh đã chuyển ra ngoài. Anh không biết cô ấy…”

Bốp!

Tôi quay lại, tát thẳng vào mặt anh ta.

“Cố Thanh Bùi, cầu trời cho tôi tìm lại được đồ của Nam Nam. Nếu không… tôi sẽ khiến cả hai người nếm mùi sống không bằng chết!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Giá
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...