Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trả Gió Về Trời

Chương 2122

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

21.

Sáu tháng sau, Cố Thanh Trạch trở về từ Tây Bắc. Bộ phim tài liệu được công chiếu trực tuyến và nhanh chóng trở thành hiện tượng mạng.

Nhờ đó, studio của anh cũng nổi danh, nhận được hàng loạt lời mời hợp tác từ những nhân vật có tiếng tăm.

Anh bận rộn đến mức chẳng có lúc nào được nghỉ ngơi, cuối cùng chuyển hẳn đến sống tại studio.

Về chuyện kết hôn, anh không hề chủ động nhắc lại.

Đã vài lần tôi định đến studio thăm anh, nhưng đều bị từ chối với lý do "công việc quá bận."

Cho đến một ngày, trợ lý của anh lén nhắn tin cho tôi qua WeChat, tiết lộ rằng gần đây Cố Thanh Trạch dùng tài khoản công ty để chuyển khoản số tiền lớn đến một tài khoản lạ.

Tôi nhập dãy số tài khoản đó vào điện thoại để thử chuyển tiền. Không ngoài dự đoán, hiện ra một chữ “Tình.”

Khoảnh khắc đó, tôi không biết mình nên khóc hay cười.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Tôi đã tin tưởng Cố Thanh Trạch đến vậy, hết lần này đến lần khác cho anh cơ hội, còn anh thì sao?

Lòng tham vô đáy, chân đứng hai thuyền, chẳng biết đủ.

Anh cứ thế chà đạp lên tấm chân tình của tôi.

Đêm hôm đó, tôi chặn anh ngay dưới tòa nhà studio để đòi một câu trả lời.

Tôi hỏi: “Thanh Trạch, bao giờ chúng ta kết hôn?”

Anh ngẩn người một chút, sau đó nắm lấy tay tôi, dịu dàng nói: “Tiểu Tửu, em chờ thêm chút nữa, đợi anh giải quyết xong công việc bận rộn này, được không?”

Nhìn vẻ chân thành của anh, tôi bỗng cảm thấy mệt mỏi và mất hết hứng thú.

Tôi hỏi lại: “Được thôi, vậy là bao lâu nữa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tra-gio-ve-troi/2122.html.]

“Ba tháng!” Anh chắc nịch trả lời: “Ba tháng nữa, chúng ta sẽ đăng ký kết hôn, anh hứa.”

Tôi lặng lẽ nhìn anh, bỗng nhận ra trong mắt anh, tôi nhất định là một kẻ vô cùng ngu ngốc.

Tôi chẳng khác nào người đứng chờ xe buýt lúc nửa đêm, dù biết rõ chuyến xe cuối cùng đã qua, nhưng vì đã đợi quá lâu nên không nỡ rời đi, chỉ biết cố chấp bám lấy cái gọi là “cố thêm một chút nữa”.

Tôi từ bao giờ lại trở thành một người cố chấp và khờ khạo đến thế?

Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được mà bật cười chua chát.

Tôi nói: “Được thôi, vậy thì ba tháng nữa.”

Ba tháng này, để tôi dứt khoát cắt đứt đoạn tình cảm này và buông bỏ anh.

22.

Ba tháng tiếp theo, tôi không đến tìm Cố Thanh Trạch nữa. Nhưng tôi cũng không để mình nhàn rỗi.

Lặng lẽ tìm lại những album ảnh cũ của chúng tôi.

Năm năm bên nhau, dù thường xa cách, nhưng chúng tôi đã cùng chụp rất nhiều bức ảnh. Từ lần đầu gặp nhau ở Maldives đến Iceland, rồi khắp nơi trên thế giới.

Từng bức ảnh đều chứa đầy ký ức chung của chúng tôi: khi thì ngọt ngào, khi thì bất ngờ, khi thì ấm áp…

Tôi tin rằng, những điều tốt đẹp từng tồn tại đều là thật.

Tôi không hối hận vì đã gặp anh. Nhưng giờ đây, tình yêu này đã biến chất, mục ruỗng, không còn đẹp đẽ như trước.

Những bức ảnh từng là minh chứng cho hạnh phúc giờ đây lại trở thành xiềng xích ngọt ngào, cản bước tôi tiến về phía trước.

Mỗi lần đặt xuống một bức ảnh, tôi thầm nói lời tạm biệt với phiên bản trẻ tuổi của chính mình.

Có lẽ, ý nghĩa của trưởng thành chính là như vậy.

Chỉ khi tự tay cắt đứt những xiềng xích trói buộc mình, ta mới có thể phá kén, tái sinh.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trả Gió Về Trời
Chương 2122

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2122
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...