Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trà Yêu

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đột nhiên, hai tên hầu cận bên cạnh hoàng đế bước tới trước tấm bình phong, trường đao “xoẹt” một tiếng rút ra khỏi vỏ.

Ta nhảy vọt sang một bên, kề sát vào vách tường bịt miệng lại, không dám thở ra hơi, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán như dòng suối nhỏ chảy qua má rồi nhỏ xuống từ cằm, rơi xuống mặt đất.

Mẹ kiếp, đừng nói là sau khi sống lại rồi ta vẫn phải làm bia đỡ đạn đấy nhé?

Lúc này, An Lục Hoa giậm chân thật mạnh, quát to một tiếng “chém” như sấm sét.

Cơ thể của ta run rẩy, suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.

Đúng lúc đó, một bóng dáng nhảy vụt từ phía sau tấm bình phong ra ngoài.

Một tiếng “meo” thảm thiết vang lên, con mèo bị hai tên thị vệ c.h.é.m thành hai nửa, m.á.u tươi b.ắ.n lên tấm bình phong.

“Haiz, hóa ra là một con mèo thôi!”

Thị vệ “lạch cạch” thu đao vào trong vỏ, mọi người ở gian ngoài đều thở phào nhẹ nhõm.

Vì tốc độ c.h.é.m quá nhanh nên sau khi bị c.h.é.m làm đôi, con mèo mướp ngã trên mặt đất với hai mảnh cơ thể vẫn còn sống, không ngừng run rẩy trong vũng máu.

Nếu không phải ta mang lá bùa mà lão đạo sĩ cho bên người, hơn nữa ở đây lại đúng lúc có một con mèo xui xẻo thì chắc chắn người bị c.h.é.m thành hai nửa sẽ là ta.

Không biết là vì sợ hãi hay buồn nôn, dạ dày của ta không ngừng quặn lên, suýt chút nữa thì nôn ra ngoài.

15.

Tiếng người đi xa dần, ta ngã ngồi trên mặt đất, nhìn chằm chằm vào xác con mèo đẫm máu, nhớ ra hình như kiếp trước ta cũng thấy xác mèo giống như vậy.

Đó là mèo của Thanh Vụ!

An Lục Hoa không cho phép bọn ta nuôi bất cứ loại vật nuôi nào, Thanh Vụ lén nuôi con mèo kia.

Ở kiếp trước, sau khi Thanh Vụ chết, con mèo này nằm trên quan tài của Thanh Vụ không chịu xuống dưới, sau cùng bị người của An Lục Hoa đánh chết.

Ta lén nhặt xác cho nó.

Không ngờ ở kiếp này nó lại cứu ta một mạng.

Người nhặt xác cho nó vẫn là ta.

Ta cởi chiếc áo khoác ngoài, bọc lấy xác của con mèo rồi lặng lẽ đưa nó tới nơi vắng vẻ sau vườn hoa, chuẩn bị đào hố chôn nó.

Vừa đào được vài cái, ta đã đào lên một thứ gì đó.

Sau khi đào bới trong đất mấy lần, ta tìm thấy một chiếc túi vải dầu, ta sờ thử, hình như đây là một quyển sách.

Ta vùi xác con mèo xuống hố, tìm một chỗ khuất mở chiếc túi vải dầu ra.

Đó là một quyển “Trà Kinh” với những trang giấy đã ố vàng.

Đây là “Trà Kinh” phiên bản gốc của Lục Vũ, bên trong còn có những bức tranh lá trà do hắn ta tự tay vẽ.

Tự cứu mình cứu người, trời sẽ giúp.

Kiếp này đầy những biến số xảy ra.

16.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tra-yeu/chuong-6.html.]

“Trà Giả, ở phía nam Gia Mộc Dã.”

“Trà thiên vị chí hàn, có thể uống thay nước, rất phù hợp với những người có tính tiết kiệm…”

Ta đọc lướt qua một lượt, thấy có gì đó rất kỳ lạ.

Trước đây ta từng đọc qua ba phần thượng trung hạ của cuốn “Trà Kinh”.

Quyển thượng: căn nguyên, công cụ, cách chế tạo.

Quyển trung: cơ chế.

Quyển hạ: nấu, uống, làm, truyền bá, sơ lược, tranh vẽ.

Nhưng thực tế có bốn quyển.

Trừ ba quyển trước ra thì còn có thêm một quyển nữa: đặc biệt.

Trong đó ghi chép lại sáu loại trà đặc biệt khác nhau, một trong số đó chính là Lan Khê cổ trà.

“Lan Khê là một loại trà cổ có màu đỏ thắm được chia thành hai vị, một vị thơm mát thuần khiết, có tác dụng trấn hồn; một vị khác thanh nhã, có tác dụng thức tỉnh tâm hồn. Thân cây thô mà to, ba người ôm mới hết. Hai cây uyển chuyển cùng tồn tại bên vách núi…”

Vậy ra đây mới là bản gốc của “Trà Kinh” sao?

Sau vì một lý do nào đó mới loại bỏ quyển cuối cùng này chăng?

Lúc này, sắc trời đã tối, chỉ chốc lát nữa Tào bà tử sẽ lấy cớ đến giao đồ ăn để kiểm tra nhân số.

Ta nhét “Trà Kinh” vào trong ngực, đột nhiên thấy ở gần chỗ chôn “Trà Kinh” có vài cọng Đoạn Trường thảo còn tươi non. Ta cân nhắc rồi hái một ít nhét vào trong tay áo quay lại chỗ ở.

Lá non của Đoạn Trường thảo rất giống lá của cây trà cổ thụ, sau khi xử lý xong còn khó phân biệt hơn nữa.

Lúc này, ta chỉ muốn khiến những kẻ uống trà kia ruột thối dạ nát mà thôi.

17.

“An thị lại có thêm một vị ‘Tiên Trà’ nữa, đêm nay gia chủ sẽ làm lễ cúng thần thụ, người không phận sự phải tránh đi, tuyệt đối không được phép ra ngoài. Nếu ngươi không nghe lời, chạy lung tung gây rắc rối thì đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.”

Tào bà tử nói với ta.

Ta vừa gật đầu vừa choàng thêm một chiếc áo choàng khác lên người, run rẩy co người nói:

“Đa tạ a ma đã nhắc nhở. Không hiểu tại sao mà gần đây ta luôn thấy rất lạnh, lát nữa ta phải đi ngủ, không tiễn a ma được rồi.”

Tào bà tử hài lòng gật đầu, vẻ mặt dịu đi rất nhiều.

Sau khi Tào bà tử rời đi, ta ăn chút gì đó đợi đến khoảng canh ba, ta khoá chốt cửa, thay một bộ đồ tối màu rồi nhảy cửa sổ ra ngoài.

Đêm nay có lễ cúng, ít người đi lại, đây chính là cơ hội tốt để ta ra ngoài.

Ta phải làm một chuyện vô cùng quan trọng…

Đi tìm lão đạo sĩ chột mắt.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trà Yêu
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...