Khả Khả như không nghe thấy, tiếp tục nhếch khóe môi, cho đến khi chiếc ghim bấm bung ra, xé toạc môi trên của con bé.
"Nói đi... Em nói đi!"
"Hứa Quân! Bố em tên Hứa Quân!" Bắc Bắc bị tiếng hét bất ngờ của Khả Khả dọa sợ, phản xạ nói ra tên chồng tôi.
Khả Khả chớp chớp mắt: "Bố của em cũng là Hứa Quân."
Ngón tay Khả Khả bấu vào cánh tay con gái tôi ngày càng chặt hơn.
Bắc Bắc đau đến hít ngược khí: "Chị ơi, mau buông ra, chị làm em đau rồi..."
"Thôi được rồi! Khả Khả, lại đây mau. Xe đến rồi, chúng ta phải đi thôi."
Mạnh Triều với đôi chân quẹo quọ phát ra tiếng lạch cạch, cô ta vươn tay còn lại về phía Khả Khả.
Khả Khả buông tay, mắt đỏ hoe đi đến bên Mạnh Triều, nắm lấy tay cô ta.
"Mẹ ơi, chúng ta cũng mau lên xe đi." Bắc Bắc ôm cánh tay tôi, giục giã: "Con vừa đói vừa mệt, con muốn nhanh chóng rời khỏi đây..."
Tôi nhìn xuống đất, nơi Mạnh Triều vừa đi qua để lại một chuỗi dấu chân máu.
Lúc này, Mạnh Triều đã dắt con gái ngồi vào trong xe.
Con gái kéo tôi, đi đến trước xe.
Chưa kịp để tôi ngăn cản, con bé đã tự mình trèo lên hàng ghế sau ô tô.
Con bé vẫy tay với tôi: "Mẹ ơi, mau lên xe đi."
Tôi đột nhiên do dự, theo bản năng nhìn lên bầu trời.
Đáng tiếc là không thấy dòng bình luận nào, đặc biệt là dòng bình luận của người dùng tên "Tỉnh dậy đi, tất cả đều là giả đó".
Trước đó, cô ấy luôn nhắc nhở tôi không nên làm gì và phải làm gì tiếp theo.
Tôi nhìn quanh, có vẻ như đây là một cái kết hạnh phúc sau tai họa.
Nhưng những người thường xem phim kinh dị sẽ biết, một số "đại kết cục" thực chất vẫn ẩn chứa đầy nguy hiểm.
Chỉ cần sơ suất, vẫn có thể chết.
Mạnh Triều ngồi im bất động ở ghế phụ lái, lưng quay về phía tôi.
Ánh mắt tôi chuyển hướng, rơi vào gương chiếu hậu của ô tô, lập tức toát mồ hôi lạnh.
Thế giới trong gương vẫn là màn đêm!
Mà tôi lúc này lại đang đứng dưới cột bóng rổ.
Cái thứ treo ngược kia, hóa ra lại là một người.
Tứ chi của cô ta vặn vẹo một cách quỷ dị, các khớp bị xoắn ngược, đầu chúc xuống, chỉ cách đỉnh đầu tôi vài centimet.
Tôi cứng đờ tại chỗ, cổ họng nghẹn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trai-he-cua-ac-ma/chuong-8.html.]
Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy từng lọn tóc theo gió đêm, từng chút từng chút lạnh lẽo lướt qua má tôi.
Lúc này, các dòng bình luận đột nhiên spam điên cuồng.
Hầu như mỗi dòng đều giục tôi nhanh chóng lên xe rời khỏi đây.
[Ôi vãi, cô ấy vẫn chưa chạy à?!]
[Cạn lời, đến lúc này rồi Giang Ảnh vẫn còn nghi ngờ nữ chính? Nếu không phải Mạnh Triều ra tay, cô ấy và con gái đã c.h.ế.t lâu rồi.]
[Đúng vậy, bây giờ không đi lẽ nào còn muốn ở lại thêm một đêm? Cái nơi quỷ quái này, nếu là tôi, tôi một giây cũng không muốn ở lại thêm!]
Dường như các dòng bình luận có thể đọc được suy nghĩ của tôi.
Khi tôi còn đang do dự, nghi ngờ tại sao chồng của Mạnh Triều lại trùng tên với chồng tôi.
Họ đã đưa ra lời giải thích chính xác và cố gắng thuyết phục tôi:
[Chồng trùng tên khó hiểu lắm sao? Chi bằng về nhà hỏi chồng mình xem có phải trước đây đã làm gì có lỗi với hai mẹ con này không, rồi ảnh bị làm thành di ảnh treo tường nguyền rủa mỗi ngày rồi.]
[Người đàn ông mà lại đưa vợ và con mình đến cái nơi quỷ quái này, vốn dĩ sẽ chẳng phải là thứ tốt đẹp gì đâu!]
[Mau lên xe!! Không lên xe nữa là đi không được đâu!]
[A! Cái thứ trên đầu cô ấy bắt đầu cử động rồi!]
Các dòng bình luận mỗi dòng một đáng sợ hơn.
Tim tôi gần như nhảy lên đến cổ họng.
Trong tình trạng thần kinh căng thẳng cao độ, con người dễ đưa ra lựa chọn sai lầm.
Đúng lúc này, con gái tôi chìa hai tay về phía tôi với giọng nức nở: "Mẹ ơi! Con muốn mẹ bế con..."
Tôi bước lên một bước, tay vừa chạm vào tay nắm cửa xe.
Giữa một biển dòng bình luận màu đỏ tươi, một dòng bình luận màu xanh lá cây đột nhiên xuất hiện.
Là của người dùng "Tỉnh dậy đi, tất cả đều là giả đó".
[Tuyệt đối đừng lên xe, lên xe là c.h.ế.t chắc!!!]
8
Tôi lập tức buông tay như bị điện giật, cửa xe lại đóng sập lại.
Sau ô cửa kính màu xám đậm, giọng nói khàn khàn của Mạnh Triều vọng ra.
Giọng điệu vô cùng mất kiên nhẫn: "Giang Ảnh, tài xế đã đợi rất lâu rồi, rốt cuộc cô có lên xe không? Nếu cô còn không lên xe nữa, tôi sẽ mang con gái cô đi trước..."
Tiếng khóc của con gái khiến tôi vô cùng sốt ruột.
Cảm giác lạnh lẽo trên đỉnh đầu cũng ngày càng đến gần hơn.
Người phụ nữ treo ngược kia, rõ ràng khuôn mặt cô ta bị mái tóc dài che phủ hoàn toàn, nhưng tôi có thể cảm nhận được cô ta đang nhìn chằm chằm vào tôi.
--------------------------------------------------