Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trái Tim Chẳng Rung Động

Chương 44

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ban tổ chức vốn vẫn luôn cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình, lần này không chỉ sắp xếp bữa tối cho khách mời mà còn chuẩn bị một chiếc xe thương mại bảy chỗ sang trọng để đưa đón. Cuộc đời Kiều An Na trước đây chỉ tham gia một sự kiện trang trọng duy nhất là đêm gala kỷ niệm trường, cô đảm nhận vai trò MC trong buổi đó, sự trang trọng lúc bấy giờ còn mang nét ngây ngô của trẻ con bắt chước người lớn, hoàn toàn không giống như hiện tại, cô đã là một phụ nữ trưởng thành, tự trang điểm cho mình xinh đẹp quyến rũ, muốn nhận được sự ưu ái từ phái khác.

Khoan đã, cô là để giành được sự ưu ái sao? Kiều An Na có chút bối rối với chính mình.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

“Cô có đang căng thẳng không?” Điền Duy Cơ hỏi.

Nhận ra mình đã mất thần quá lâu, Kiều An Na quay sang nhìn người ngồi cạnh, lắc đầu, nói: “Tôi đang ngắm hoàng hôn.”

“À, cô nhắc tôi rồi, đẹp thật.”

Chiếc xe thương mại chạy xuống đường vành đai ven biển, dừng lại tại một bãi cát.

Cửa xe mở ra, Điền Duy Cơ đặc biệt vòng qua bên Kiều An Na, đỡ cô xuống xe, hết sức lịch thiệp. Vừa nãy trong xe, Kiều An Na ngửi thấy mùi nước hoa trên người anh, giống như bưởi, cũng giống như cam, lạ lùng thay lại khiến cô thấy muốn ăn. “Anh có đeo kính áp tròng à?” cô chợt hỏi.

Điền Duy Cơ gật đầu, “Không đeo thì không ra khỏi cửa được.”

Hai người cùng nhau đi dọc con đường lát gỗ ven biển đến đài quan sát, ở đó đặt một bàn ăn, xung quanh có đèn tạo không khí, bát đĩa đã được bày sẵn. Trong tầm mắt, có thể nhìn thấy các thiết bị quay phim ẩn giấu của ban tổ chức, giống như chiếc xe thương mại vừa nãy, máy quay có mặt khắp nơi. Đến lúc này, cô càng cảm thấy may mắn vì mình đã không chọn nam khách mời nào khác, trong bầu không khí lãng mạn mà ban tổ chức cố tình tạo ra, Điền Duy Cơ là lựa chọn an toàn nhất.

Ngồi xuống bàn ăn, mặt trời lặn vẫn chưa hoàn toàn biến mất, quả cầu màu cam khổng lồ nhuộm vàng một vùng biển rộng lớn.

“Anh nên đeo kính áp tròng nhiều hơn.” Sau khi ngồi xuống, Kiều An Na nói với Điền Duy Cơ, “Kính gọng sẽ phong ấn nhan sắc của anh đấy.”

Điền Duy Cơ bật cười, ngồi đối diện cô. “Đeo kính áp tròng thì mắt luôn khó chịu. Với người như tôi mà nói, nhan sắc không quan trọng bằng sức khỏe mắt.”

Kiều An Na muốn trải khăn ăn ra, nhưng gió biển thổi bay, không thể cố định như chiếc khăn lụa trên cổ, đành từ bỏ, đặt khăn ăn trở lại bàn. “Người như anh là loại người nào?” cô tiện miệng hỏi.

“Kiểu thực dụng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trai-tim-chang-rung-dong/chuong-44.html.]

Kiều An Na cười, “Thực dụng cũng có thể đẹp, không mâu thuẫn gì cả.”

Điền Duy Cơ nghĩ nghĩ, “Cũng phải, Đinh Dạng vừa thực dụng vừa đẹp đấy thôi.”

Nụ cười của Kiều An Na chợt tắt, không hiểu ý định của anh khi đột nhiên nhắc đến Đinh Dạng.

Điền Duy Cơ lại như không để ý mình vừa nhắc đến nhân vật nhạy cảm, cũng cúi đầu xử lý khăn ăn. “Từ một góc độ khác, Trịnh Bồi Văn cũng có thể coi là kiểu thực dụng mà đẹp, điểm thực dụng khác nhau. Ví dụ như Trương tổng, chắc chắn cũng có điểm vượt trội hơn người.” Vừa nói, anh ta cũng từ bỏ cuộc chiến với chiếc khăn ăn, ngẩng đầu nhìn Kiều An Na, tiếp tục nói: “Tuy nhiên, Kiều An Na chọn tôi để ăn tối cùng, chắc không phải vì tôi đẹp trai chứ?”

Kiều An Na cười sâu hơn, chủ động hỏi ngược lại: “Anh nghĩ là vì sao?”

Điền Duy Cơ cũng cười, “Vì tôi không có tính công kích, và cảm giác không có tính công kích này, có thể là do tôi quá thực dụng mà ra.”

Tim Kiều An Na chợt thắt lại, gió biển thổi vào trong. Chương trình này căn bản không có kẻ ngốc.

Ngồi được một lúc, có phục vụ mặc vest bưng đồ ăn đến trên khay, phục vụ trông chuyên nghiệp và lịch sự, giới thiệu món ăn lưu loát trôi chảy, đúng chuẩn dịch vụ khách sạn năm sao. Tuy nhiên, dù các món ăn và nguyên liệu trong lời anh ta nghe có vẻ mỹ lệ đến mấy, nhưng dù sao cũng ở trên đảo, khi bày ra bàn, chẳng còn gì là bí ẩn nữa.

Món khai vị là hàu với trứng cá tầm, tiếp theo là salad. Món chính là tôm hùm đút lò kiểu Pháp ăn kèm cơm thập cẩm hải sản, tôm to đến lạ thường, rất hiếm khi xuất hiện trong danh sách tiêu dùng của những người thuộc giới sinh viên như Kiều An Na. Ban đầu nghe người phục vụ đọc tên món, cô thấy toàn là cá với tôm, không có gì lạ. Nhưng khi nếm thử, cô lập tức hứng thú, cũng vì mấy ngày nay không được ăn ngon, đến mức chẳng thèm chơi trò đoán mò với Điền Duy Cơ nữa, cứ thế chìm đắm vào bữa ăn bên bờ biển hoàng hôn.

Người phục vụ đúng lúc lấy rượu ra từ thùng đá, vừa giải thích nguồn gốc của rượu, thời gian ướp lạnh ảnh hưởng đến hương vị, vừa rót rượu cho hai người.

Kiều An Na nhấp một ngụm rượu, hương vị phong phú trong miệng, giống như tâm trạng của cô, đang từ từ thưởng thức, bỗng nghe người đối diện nói: “Không biết tối nay những người khác ăn gì.” Thần sắc có vẻ rất lo lắng.

“Chắc phải đợi anh về nấu nữa đấy.” Kiều An Na cố ý trêu chọc, “Trái đất thiếu anh vẫn quay được, nhưng căn nhà này thiếu anh thì không đâu.”

“Đá xoáy tôi.” Điền Duy Cơ cười nghiêng người nâng ly với cô. “Tôi còn chưa cảm ơn cô đã đưa tôi đi ăn bữa lớn.”

Hai người tự mình uống rượu, tiếp tục thưởng thức món ngon.

Mặt trời cuối cùng cũng chìm hẳn xuống đường chân trời, gió biển đột nhiên trở nên mạnh hơn, Kiều An Na siết chặt khăn lụa, chợt nghĩ đến một người.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Rung động có thể đo lường?
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 19: Mặt A mặt B, mặt C mặt D…
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 37
Chương 38
Chương 38: Tiệc rượu hoàng hôn?
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50: Nhiệm vụ tuần cuối: Đấu điểm cá nhân!
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trái Tim Chẳng Rung Động
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...